Author: Truyenhayday

  • Thú Y Xuyên Không: Thần Long Chọn Ta Làm Chủ – Chương 1: Lễ Khế Ước, Phế Vật Triệu Ra Thần Thú

    Thú Y Xuyên Không: Thần Long Chọn Ta Làm Chủ – Chương 1: Lễ Khế Ước, Phế Vật Triệu Ra Thần Thú

    ◀ Chương trướcChương tiếp ▶
    ☰ Danh sách chương (1)
    1. ▶ Chương 1: Lễ Khế Ước, Phế Vật Triệu Ra Thần Thú

    “Tô Cẩm, đến lượt ngươi rồi. Hay là phế vật thì không dám bước lên?”

    Tiếng cười khinh miệt dội khắp Ngự Thú Đài. Hàng nghìn ánh mắt của cả Tô gia đổ dồn xuống thiếu nữ đứng lẻ loi giữa đàn tế đá, nửa chờ đợi, nửa hả hê.

    Tô Cẩm chậm rãi mở mắt.

    Ký ức không thuộc về nàng ùa vào đầu như thác đổ — một trận xe điên trên đường cao tốc, tiếng còi rú, rồi bóng tối. Nàng vốn là bác sĩ thú y giỏi nhất viện của mình ở kiếp trước, vậy mà một cái chớp mắt đã tỉnh dậy trong thân xác này: Tô Cẩm, tiểu thư dòng chính của Tô gia, mười tám tuổi, mang danh “linh hồn trống” — kẻ duy nhất trong tộc cả đời không thể khế ước nổi một con linh thú.

    Ở Vân Hoang đại lục này, người ta không tu luyện bằng kiếm hay đan. Người ta tu luyện bằng thú. Ngự thú sư khế ước linh thú, mượn sức thú mà bước lên đỉnh trời. Kẻ không khế ước được thú, chẳng khác gì phế nhân.

    Mà hôm nay là lễ Khế Ước Thành Nhân — buổi lễ định đoạt cả đời một người.

    “Còn chờ gì nữa?” Tô Uyển, đường muội của nàng, đứng trên bậc cao, khoác trên vai một con hỏa hồ lông đỏ rực, cười duyên dáng mà lời thì độc địa. “Chị cả bước lên đàn đi. Để cả tộc xem lần này chị triệu được con giun đất hay con bọ hung nào.”

    Đám đông cười ồ.

    Ở kiếp trước, Tô Cẩm đã quen với đủ loại người coi thường. Nàng phủi bụi trên tay áo, bước lên đàn tế, lòng bình thản đến lạ. *Không khế ước được thú thì đã sao. Ta từng đỡ đẻ cho hổ, khâu vết thương cho voi. Cùng lắm là chết lần nữa.*

    Nàng đặt tay lên phiến ngọc tế lạnh băng giữa đàn, rót linh lực vào theo đúng nghi thức.

    Một khắc. Hai khắc. Phiến ngọc vẫn tối om, không một gợn sáng.

    “Quả nhiên là phế vật.” Vị trưởng lão chủ trì cau mày, giọng đầy chán ghét. “Tô Cẩm, ngươi làm nhục gia tộc. Theo tộc quy, kẻ không khế ước được thú sẽ bị phế bỏ thân phận dòng chính, đuổi xuống—”

    Lời chưa dứt.

    Bầu trời trên Ngự Thú Đài bỗng tối sầm.

    Không phải mây. Là một bóng đen khổng lồ trải rộng che kín cả vầng dương, phủ bóng lên toàn bộ Tô gia. Một luồng uy áp cổ xưa, nặng như núi, giáng thẳng xuống khiến hàng nghìn ngự thú sư đồng loạt quỳ sụp, những con linh thú khế ước rúc vào chủ mà run rẩy.

    Con hỏa hồ trên vai Tô Uyển kêu lên thảm thiết, rồi ngất lịm.

    Tô Cẩm ngẩng đầu.

    Giữa tầng mây, một con hắc long buông mình xuống — vảy đen ánh tím như được rèn từ bóng đêm, đôi mắt vàng ròng sâu thẳm, thân dài không thấy điểm cuối. Trên vai nó, máu bạc rỉ ra từ một vết thương chưa lành. Đây không phải linh thú tầm thường. Đây là truyền thuyết — thượng cổ thần thú mà cả Vân Hoang ngàn năm chỉ nghe tên trong sử sách.

    Cả đàn tế chết lặng. Vị trưởng lão quỳ rạp, môi run bần bật: “Thần… thần thú giáng thế…”

    Con hắc long lượn một vòng, rồi — trước ánh mắt kinh hãi của toàn tộc — nó thu nhỏ thân hình, đáp xuống ngay trước mặt Tô Cẩm, cúi cái đầu cao ngạo ngàn năm chưa từng cúi trước ai, dụi vào lòng bàn tay nàng.

    Giọng nói cổ xưa vang thẳng vào tâm trí nàng, chỉ mình nàng nghe được:

    *“Chủ nhân. Cuối cùng ngươi cũng tới.”

    Tô Cẩm sững người. Bàn tay nàng chạm vào lớp vảy lạnh của con thần thú, và theo bản năng nghề nghiệp mấy chục năm, ánh mắt nàng lập tức dừng ở vết thương rỉ máu bạc trên vai nó. Vết thương ấy không phải do đánh nhau. Đường rạch quá gọn, quá đều — là bị người ta cố tình hạ độc, rồi dùng linh khí phong ấn cho chết dần.

    “Ngươi bị đầu độc,” nàng buột miệng, quên mất cả nghìn người đang quỳ quanh mình. “Có kẻ muốn giết ngươi.”

    Đôi mắt vàng của con hắc long khẽ rung động, lần đầu tiên lộ ra vẻ kinh ngạc. Ngàn năm nay, chưa từng có một ngự thú sư nào nhìn ra điều đó chỉ trong một cái chạm.

    Phía sau, Tô Uyển đã hoàn hồn, gương mặt trắng bệch vì đố kỵ. “Không thể nào! Một phế vật thì làm sao khế ước được thần thú? Đây chắc chắn là trò lừa! Người đâu, bắt lấy ả—”

    Con hắc long chưa cần Tô Cẩm ra lệnh. Nó chỉ hơi ngẩng đầu, một tiếng gầm trầm đục lăn qua đàn tế, và toàn bộ đám người xông tới lập tức bị hất văng, quỳ mọp không dám ngẩng lên.

    Nó vươn mình, chắn trước Tô Cẩm như một bức tường bóng tối, giọng nói lần này vang khắp Ngự Thú Đài cho tất cả cùng nghe, lạnh lẽo mà uy nghiêm:

    “Kẻ nào động vào chủ nhân của bổn tôn — dù là cả Tô gia, ta san bằng.”

    Cả gia tộc rúng động. Vị trưởng lão suýt ngất.

    Còn Tô Cẩm, giữa cơn choáng váng, chợt nghe giọng nói cổ xưa ấy lại vang lên trong đầu, lần này dịu đi, mang theo một bí mật khiến tim nàng thắt lại:

    *“Ngươi không nhớ ta thật sao? Kiếp trước, chính ngươi đã cứu ta một lần… và cũng chính ngươi, đã giết ta.”*

    ◀ Chương trướcChương tiếp ▶
    ☰ Danh sách chương (1)
    1. ▶ Chương 1: Lễ Khế Ước, Phế Vật Triệu Ra Thần Thú

  • Ba Tháng Chăm Người Tôi Từng Thề Sẽ Hận – Chương 1: Hợp Đồng Ký Bằng Nước Mắt

    Ba Tháng Chăm Người Tôi Từng Thề Sẽ Hận – Chương 1: Hợp Đồng Ký Bằng Nước Mắt

    ◀ Chương trướcChương tiếp ▶
    ☰ Danh sách chương (1)
    1. ▶ Chương 1: Hợp Đồng Ký Bằng Nước Mắt

    “Cô chỉ cần chăm ông ấy qua ba tháng. Số tiền này là của cô.” Người quản gia đẩy tập hợp đồng trượt qua mặt bàn kính lạnh ngắt, ngón tay gõ nhẹ vào con số ở dòng cuối.

    Diệp Thanh Miên nhìn dãy số ấy, tim đập lỡ một nhịp.

    Hai trăm triệu. Vừa vặn bằng khoản viện phí cho đợt hóa trị tiếp theo của bố cô — khoản tiền mà ba tháng nay cô đi vay khắp nơi, gõ hết mọi cánh cửa, và nhận về đúng mấy cái lắc đầu.

    “Bệnh nhân là người thế nào ạ?” Cô cố giữ giọng bình tĩnh, dù lòng bàn tay đã lạnh toát.

    “Một quý ông vừa qua tai nạn xe. Gãy chân, chấn thương đầu, tính khí… không dễ chịu.” Người quản gia đẩy gọng kính. “Ba y tá đã xin nghỉ trong vòng một tuần. Cô là điều dưỡng giỏi nhất bệnh viện đề cử. Ký hay không, tùy cô.”

    Thanh Miên nghĩ đến gương mặt hốc hác của bố trên giường bệnh, nghĩ đến câu “nhà mình hết tiền rồi con ạ” ông thều thào lúc tưởng cô đã ngủ.

    Cô cầm bút, ký.

    Nét mực còn chưa khô, người quản gia đã đứng dậy. “Phòng cuối hành lang tầng hai mươi. Ông ấy vừa tỉnh sáng nay. Nhớ đấy — tuyệt đối không được để ông ấy kích động.”

    Hành lang khu VIP trải thảm dày, im ắng đến mức Thanh Miên nghe được cả tiếng tim mình. Cô bưng khay thuốc, hít một hơi thật sâu, đẩy cánh cửa gỗ nặng trịch.

    Rèm cửa buông hờ. Trong quầng sáng nhờ nhờ, một người đàn ông đang tựa lưng vào đầu giường, một chân bó bột kê cao, gương mặt nghiêng nghiêng về phía cửa sổ.

    Rồi anh quay lại.

    Khay thuốc trên tay Thanh Miên rơi xuống thảm. Vỉ thuốc, cốc nước, tất cả lăn lóc dưới chân cô, mà cô không nhặt nổi một thứ.

    Là anh.

    Cố Trạch Sâm.

    Cái tên cô đã thề sẽ hận cả đời.

    Ba năm trước, chính tập đoàn Cố thị của người đàn ông này đã nuốt trọn xưởng gỗ mà bố cô gây dựng cả đời trong một thương vụ thâu tóm không chút nương tay. Ngày ký giấy bàn giao, bố cô lên cơn nhồi máu ngay trước cổng tòa nhà Cố thị. Còn anh — anh đứng sau tấm kính tầng cao, lạnh lùng nhìn xuống, không buồn cho người xuống hỏi một câu.

    Kể từ hôm đó, sức khỏe bố cô suy sụp. Kể từ hôm đó, cả nhà cô trượt dài trong nợ nần.

    Và bây giờ, ông trời bắt cô đứng đây, bưng thuốc, chăm sóc chính kẻ đã đẩy gia đình cô xuống vực.

    “Sao không nhặt lên?” Giọng anh trầm, khàn vì mới tỉnh, nhưng vẫn mang cái lạnh quen thuộc khiến sống lưng cô cứng lại.

    Thanh Miên siết chặt vạt áo blouse. Cô cúi xuống, từng viên thuốc nhặt vào lòng bàn tay run rẩy. *Chỉ ba tháng. Vì bố. Chỉ ba tháng thôi.* Cô nhẩm đi nhẩm lại như một câu thần chú.

    “Xin lỗi ngài. Tôi sẽ thay khay mới.” Cô giữ giọng phẳng lì, cúi đầu, không dám nhìn thẳng.

    Cô định quay ra. Nhưng vừa xoay người, cổ tay cô đã bị một bàn tay giữ chặt.

    Bàn tay ấy lạnh, nhưng lực siết thì không hề yếu như một người vừa qua tai nạn.

    “Diệp Thanh Miên.” Anh gọi tên cô, từng chữ một, chậm rãi.

    Toàn thân Thanh Miên đông cứng.

    Anh nhớ cô. Người đàn ông đứng trên đỉnh tháp quyền lực, người mà ba năm trước còn chẳng buồn liếc gia đình cô một cái — lại nhớ tên cô, gọi ra không sai một chữ.

    Cô ngẩng lên, ép mình nhìn thẳng vào mắt anh. “Ngài… nhận nhầm người rồi. Tôi chỉ là điều dưỡng.”

    Khóe môi anh cong lên một nụ cười mỏng, nhạt mà sắc như dao. Anh không buông tay, ánh mắt khóa chặt lấy cô, như thể đã chờ khoảnh khắc này rất lâu.

    “Nhầm?” Anh nghiêng đầu. “Ba tháng chăm sóc, hai trăm triệu. Em tưởng cái giá đó là bệnh viện tự đưa ra sao?”

    Tim Thanh Miên rơi thẳng xuống đáy.

    Không phải bệnh viện. Không phải trùng hợp. Cái hợp đồng cô vừa ký, con số vừa vặn cứu được bố cô — tất cả đều do chính tay anh sắp đặt.

    “Anh…” Cô lùi một bước, lưng chạm vào bàn di động, thuốc lại rơi loảng xoảng. “Anh cố ý. Anh biết tôi cần tiền, anh biết tôi sẽ ký.”

    “Đúng.” Anh thừa nhận nhẹ tênh, như đang nói về thời tiết. Rồi ánh mắt anh tối lại, giọng hạ thấp, gần như chỉ đủ hai người nghe. “Anh tìm em ba năm rồi, Thanh Miên. Có những chuyện… em nợ anh một lời giải thích.”

    Cô nợ anh? Thanh Miên suýt bật cười vì phẫn uất. Người phá nát nhà cô, giờ lại nói cô nợ anh?

    “Tôi không nợ anh bất cứ thứ gì!” Giọng cô run lên, móng tay bấm vào lòng bàn tay đến đau. “Người khiến bố tôi ngã bệnh là anh. Người đẩy nhà tôi vào đường cùng là anh. Cố Trạch Sâm, anh còn muốn gì ở tôi nữa?”

    Căn phòng im phăng phắc. Ngoài cửa sổ, một tia nắng chiều xuyên qua khe rèm, rọi thẳng vào gương mặt anh — và lần đầu tiên, Thanh Miên thấy trong mắt người đàn ông lạnh lùng ấy thoáng qua một thứ cô không gọi tên được. Không phải giận. Gần như là… đau.

    Anh chầm chậm buông cổ tay cô ra. Nhưng thay vì trả lời, anh với tay vào ngăn kéo đầu giường, lấy ra một chiếc phong bì đã ngả vàng, đặt lên chăn.

    “Trước khi hận anh,” anh nói, ánh mắt không rời cô, “em nên đọc cái này. Về vụ thâu tóm xưởng gỗ nhà em ba năm trước — người ký lệnh, không phải anh.”

    Thanh Miên chết lặng nhìn chiếc phong bì.

    Trên đó, nét chữ nắn nót một cái tên mà cô quá đỗi quen thuộc.

    Là tên bố cô.

    ◀ Chương trướcChương tiếp ▶
    ☰ Danh sách chương (1)
    1. ▶ Chương 1: Hợp Đồng Ký Bằng Nước Mắt

  • Xuyên Thành Nữ Phụ, Ta Chỉ Muốn Sống Sót – Chương 4: Cô em gái không có trong nguyên tác

    Xuyên Thành Nữ Phụ, Ta Chỉ Muốn Sống Sót – Chương 4: Cô em gái không có trong nguyên tác

    Lâm Hạ cầm tờ thư có hàng chữ đỏ như máu, ngồi im suốt một khắc đồng hồ, đầu óc chạy nhanh hơn cả lúc cô cày ba trăm chương bản thảo trong một đêm để kịp deadline.

    “Chị hai.” Cô lẩm bẩm, gõ gõ ngón tay lên mép giường. “Trong nguyên tác, Lâm Uyển Nhi là con một. Lâm phủ chỉ có một tiểu thư. Không anh, không chị, không em. Vậy kẻ gọi ta là ‘chị hai’ này… hoặc là bịa, hoặc là một tình tiết mà tác giả chưa từng viết ra.”

    Với kinh nghiệm biên tập nhiều năm, cô hiểu rất rõ: khi một nhân vật lạ đột nhiên chui ra khỏi bóng tối và tự nhận là người thân, chín trên mười lần đó không phải để đoàn tụ. Đó là phục bút. Là quả bom đã được ai đó cài sẵn, chỉ chờ ngày phát nổ.

    “Thanh Trúc.” Cô ngẩng lên. “Lâm phủ này, ngoài ta ra, còn tiểu thư nào khác không? Con của di nương chẳng hạn?”

    Thanh Trúc lắc đầu như trống bỏi, rồi bỗng khựng lại, sắc mặt trắng bệch: “Không… không có tiểu thư nào khác ạ. Nhưng… mà tiểu thư, người quên rồi sao? Mười năm trước, phủ mình từng có một a hoàn nhỏ, kém tiểu thư hai tuổi. Người ấy… người ấy tên là Uyển Nguyệt.”

    Lâm Hạ nhíu mày. “Uyển Nhi, Uyển Nguyệt. Tên na ná nhau thế cơ à?”

    “Dạ.” Thanh Trúc hạ giọng, run run như sợ tường có tai. “Nghe nói… nghe nói người ấy vốn là con rơi của lão gia với một vị ca cơ. Phu nhân không dung, nên bắt vào phủ làm hạ nhân, đối xử chẳng khác gì nô tì. Năm ấy trong phủ cháy một trận lớn, người ta bảo Uyển Nguyệt chết trong đám cháy. Từ đó không ai dám nhắc tới nữa.”

    Lâm Hạ cảm thấy sống lưng lạnh toát. Một đứa em gái cùng cha khác mẹ, bị đày làm nô tì, bị đồn đã chết cháy — và mười năm sau viết thư về bằng thứ mực đỏ như máu, nói “em nhớ chị lắm”.

    Đây không phải là nhớ nhung. Đây là mở màn cho một màn báo thù. Và trong cái kịch bản báo thù đó, “chị hai” Lâm Uyển Nhi — tức là cô bây giờ — chắc chắn đứng ở vị trí phản diện đầu tiên phải trả giá.

    Nội dung chương bị khóa 🔒

    🔓 Nhấn để mở chương

    Cảm ơn bạn đã ủng hộ truyện qua liên kết nhà tài trợ.

  • Phượng Hoàn Vương Phi – Chương 4: Kẻ giăng lưới ngược

    Phượng Hoàn Vương Phi – Chương 4: Kẻ giăng lưới ngược

    Nội dung chương bị khóa 🔒

    🔓 Nhấn để mở chương

    Cảm ơn bạn đã ủng hộ truyện qua liên kết nhà tài trợ.

  • Con Dâu Bị Đuổi Đêm Giỗ Tổ

    Con Dâu Bị Đuổi Đêm Giỗ Tổ

    ◀ Chương trướcChương tiếp ▶
    ☰ Danh sách chương (5)
    1. Chương 1
    2. Chương 2
    3. Chương 3
    4. Chương 4
    5. ▶ Chương 5

    Kẻ Quỳ Xuống Cuối Cùng Là Ai

    Nội dung chương bị khóa 🔒

    🔓 Nhấn để mở chương

    ◀ Chương trướcChương tiếp ▶
    ☰ Danh sách chương (5)
    1. Chương 1
    2. Chương 2
    3. Chương 3
    4. Chương 4
    5. ▶ Chương 5

  • Cạnh Anh, Một Khoảng Cà Phê

    Cạnh Anh, Một Khoảng Cà Phê

    Chương 5: Khoảng Trống Biết Nói

    Nội dung chương bị khóa 🔒

    🔓 Nhấn để mở chương

    Cảm ơn bạn đã ủng hộ truyện qua liên kết nhà tài trợ.

  • Đêm Trao Giải, Máy Quay Chưa Tắt

    Đêm Trao Giải, Máy Quay Chưa Tắt

    Chương 4: Anh Quỳ Xuống Trước Người Khác

    Nội dung chương bị khóa 🔒

    🔓 Nhấn để mở chương

  • Tầng 27 Có Anh

    Tầng 27 Có Anh

    Chương 6: Bản vẽ trắng trơn

    Nội dung chương bị khóa 🔒

    🔓 Nhấn để mở chương

    Cảm ơn bạn đã ủng hộ truyện qua liên kết nhà tài trợ.

  • Ngăn Bàn Có Nắng

    Ngăn Bàn Có Nắng

    Chương 4: Sân ga mùa hạ

    Nội dung chương bị khóa 🔒

    🔓 Nhấn để mở chương

    Cảm ơn bạn đã ủng hộ truyện qua liên kết nhà tài trợ.

  • Cúc Họa Mi Nở Giữa Mùa Giông

    Cúc Họa Mi Nở Giữa Mùa Giông

    Chương 4: Điều Người Mẹ Giấu Kín

    Nội dung chương bị khóa 🔒

    🔓 Nhấn để mở chương

    Cảm ơn bạn đã ủng hộ truyện qua liên kết nhà tài trợ.