Con Dâu Bị Đuổi Đêm Giỗ Tổ

Written by

in

◀ Chương trướcChương tiếp ▶
☰ Danh sách chương (5)
  1. ▶ Chương 1
  2. Chương 2
  3. Chương 3
  4. Chương 4
  5. Chương 5

Chén Trà Đêm Giỗ Tổ

Đêm giỗ tổ nhà họ Tạ, mẹ chồng hắt cả chén trà nóng vào mặt tôi.

Bà bắt tôi quỳ giữa đại sảnh. Trước mặt ba mươi vị khách.

“Loại đàn bà rẻ tiền như cô, không xứng làm dâu nhà này.”

Chồng tôi đứng cách đó ba bước. Không nói một lời.

Bên cạnh anh là một người đàn bà khác. Tay khoác lấy tay anh.

* * *

Nước trà còn nóng. Da mặt tôi rát bỏng.

Nhưng thứ khiến tôi lạnh, là ánh mắt của người đàn ông tôi gọi là chồng suốt ba năm.

Đường Mỹ Loan — mẹ chồng tôi — đứng trên bậc thềm cao. Nhìn xuống tôi như nhìn một con kiến.

“Quỳ xuống.”

Tôi quỳ.

Sàn đá hoa cương lạnh thấu đầu gối. Ba mươi vị khách im phăng phắc. Có người che miệng cười.

Tôi cúi đầu. Tóc rũ xuống che gương mặt còn bỏng rát.

Nước trà nhỏ giọt từ cằm tôi xuống nền đá. Từng giọt một.

Như đang đếm ngược ba năm tôi đã sống trong ngôi nhà này.

Ba năm. Đủ để một người con gái trao đi tất cả. Và nhận lại con số không.

Tôi tên Lâm Vãn Chi. Con gái một người thợ sửa xe đã mất.

Ba năm trước, tôi cưới Tạ Trạch Viễn.

Người ta nói tôi trèo cao. Một con bé mồ côi, làm phục vụ quán ăn, sao với tới thiếu gia nhà họ Tạ.

Họ không biết. Đêm mưa năm đó, chính tôi kéo Trạch Viễn ra khỏi chiếc xe lật bên vệ đường.

Máu anh loang cả tay áo tôi. Tôi cõng anh chạy hai cây số dưới mưa.

Bác sĩ nói, chậm mười phút nữa thì không cứu được.

Đêm đó tôi ngồi ngoài phòng cấp cứu tới sáng. Áo còn ướt sũng, dính máu của một người lạ.

Tôi chẳng biết anh là ai. Chỉ biết mình không thể đứng nhìn một mạng người tắt trước mắt.

Đó là con người tôi. Mẹ đã dạy tôi như thế.

Lúc tỉnh dậy, anh nắm tay tôi. Anh nói sẽ cưới tôi. Nói sẽ cho tôi một mái nhà.

Tôi tin.

Tôi đã tin suốt ba năm.

Ba năm làm dâu nhà hào môn, tôi dậy trước cả người giúp việc. Tự tay hầm thuốc cho ông nội chồng. Tự tay chăm vườn lan bà Đường quý hơn cả con.

Tôi nuốt hết mọi lời cay nghiệt. Vì tôi nghĩ, chỉ cần Trạch Viễn còn bên tôi, tất cả đều đáng.

Có lần tôi sốt bốn mươi độ. Bà Đường vẫn bắt tôi quỳ lau sàn phòng khách.

“Con dâu nhà nghèo, không có cái phúc được ốm.”

Có lần bạn bè Trạch Viễn tới chơi. Anh giới thiệu tôi là người giúp việc mới.

Tôi đứng trong bếp, nghe rõ từng chữ. Bàn tay siết chặt vành tạp dề.

Tôi không trách anh. Tôi tự nhủ, anh chỉ ngại thôi. Rồi sẽ khác.

Nhưng người ta đối xử với mình thế nào, phần nhiều là do mình cho phép.

Tôi đã cho phép quá nhiều.

Nhưng đêm nay, tôi hiểu ra một điều.

Tình yêu của kẻ nghèo, trong mắt nhà giàu, chỉ là một món nợ phiền phức.

🔥 Truyện hot — đọc nhiều nhất

Bà Đường ném xuống trước mặt tôi một tờ giấy.

Đơn ly hôn.

Ô chữ ký bên chồng đã có tên. Nét chữ của Trạch Viễn. Rõ ràng. Dứt khoát.

“Ký đi.” Bà nói. “Nhà họ Tạ sắp có tang. Không thể để một đứa xui xẻo như cô ở lại ám.”

Tôi ngẩng đầu nhìn chồng.

“Trạch Viễn. Anh cũng nghĩ vậy sao?”

Anh tránh ánh mắt tôi. Người đàn bà bên cạnh anh mỉm cười.

Cô ta tên Hạ Uyển. Bạn thanh mai trúc mã của Trạch Viễn. Con gái một gia đình môn đăng hộ đối.

Ba năm nay cô ta vẫn quanh quẩn bên anh. Tôi từng tự nhủ mình không được nghĩ xấu.

Giờ thì cô ta đứng đó. Trong bộ váy đỏ. Như thể cả căn nhà này vốn thuộc về cô.

“Chị Vãn Chi.” Hạ Uyển cất giọng ngọt lịm. “Buông tay đi. Có những thứ, cố giữ cũng không phải của mình.”

Tôi bật cười. Tiếng cười của tôi khiến cả sảnh khựng lại.

Tôi đứng dậy. Đầu gối tê dại.

“Được. Tôi ký.”

Bà Đường lộ vẻ đắc ý. Nhưng tay tôi vừa chạm vào cây bút, ánh mắt bà bỗng dừng lại ở cổ tay tôi.

Ở đó có một chiếc vòng ngọc.

Ngọc xanh biếc, trong veo. Là di vật duy nhất mẹ để lại cho tôi.

Mặt bà Đường tái đi trong một giây. Rồi bà đổi sắc, quát lên.

“Cái vòng rẻ tiền đó! Đeo vào cổ tay còn bẩn cả nhà này!”

Bà giật phắt chiếc vòng khỏi tay tôi.

“Không!” Tôi hét.

Nhưng đã muộn.

Chiếc vòng bị bà ném thẳng xuống nền đá.

Tôi lao theo. Tim tôi như rơi cùng nó.

Đó là thứ duy nhất tôi còn của mẹ.

Mẹ mất khi tôi lên tám. Trước lúc nhắm mắt, mẹ nắm tay tôi, dặn đi dặn lại một câu.

“Vãn Chi. Con phải giữ chiếc vòng này. Đừng bao giờ rời nó. Một ngày nào đó… nó sẽ đưa con về nhà.”

Tôi không hiểu. Nhà nào? Tôi có nhà đâu.

Tôi chỉ biết ôm chặt nó suốt hai mươi năm.

Chiếc vòng lăn trên nền đá, dừng lại ngay dưới chân một người.

Cả sảnh chợt lặng ngắt.

Người đó là ông nội chồng tôi. Tạ Hoài An. Chủ nhân thật sự của nhà họ Tạ.

Ông đang ngồi xe lăn. Bệnh nặng mấy tháng nay, cả tháng không rời phòng.

Vậy mà đêm nay ông ra đây.

Đôi mắt đục mờ của ông dán chặt vào chiếc vòng. Bàn tay run run của ông đưa xuống.

Ông nhặt nó lên. Áp vào lồng ngực.

Rồi ông ngẩng đầu. Nhìn tôi. Nước mắt chảy dài trên gương mặt nhăn nheo.

Giọng ông vỡ ra, nghẹn đặc.

“Chiếc vòng này… cháu lấy ở đâu ra?”

◀ Chương trướcChương tiếp ▶
☰ Danh sách chương (5)
  1. ▶ Chương 1
  2. Chương 2
  3. Chương 3
  4. Chương 4
  5. Chương 5

🆕 Truyện mới cập nhật

Comments

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *