Giọng phụ nữ trong file ghi âm — chính là Tống Diệp.
Con bé tôi từng thương như em gái.
Con bé vừa lắc đầu với tôi qua lớp kính.
Nó nói với Khánh, giọng ngọt như rót mật:
“Anh yên tâm. Em sẽ diễn cho tròn vai. Đến em còn suýt tin mình bị chị ấy bắt nạt.”
Rồi cả hai cùng cười.
Tôi tắt file. Tay tôi run đến mức chuột trượt khỏi bàn.
Vậy là cả hai. Từ đầu. Cùng một giuộc.
Người đàn ông tôi định lấy làm chồng. Và đứa em gái tôi từng che chở.
Họ hợp nhau lột sạch tôi — danh vọng, sự nghiệp, và cả số tiền bảy năm.
* * *
Nhưng có một câu hỏi cứ đâm vào đầu tôi.
Ai gửi cái USB này?
File ghi âm cuộc nói chuyện riêng của Khánh và Diệp. Chỉ có hai người ở đó.
Khánh thì không đời nào tự đưa bằng chứng hại mình.
Vậy chỉ còn Diệp.
Chính Diệp đã ghi âm. Và chính Diệp đặt nó trước cửa nhà tôi.
Tại sao?
Tại sao kẻ vừa cướp hết mọi thứ của tôi, lại đưa tôi thứ vũ khí có thể hủy diệt cả nó?
Tôi lắc đầu, đọc lại cái lắc đầu qua lớp kính chiều nay.
Đừng.
Nó đang nói: đừng tin nó vội. Đừng hành động vội.
Tôi không hiểu. Nhưng tôi giữ cái USB lại. Sao chép ra ba bản. Giấu ở ba nơi.
Trong showbiz, tôi học được một điều từ chính Khánh: bằng chứng chỉ có giá khi tung ra đúng lúc.
Còn chưa đúng lúc, thì phải sống đã.
* * *
Sống, hóa ra, là phần khó nhất.
Tài khoản đóng băng. Tôi bán chiếc đồng hồ Khánh tặng để trả tiền nhà.
Bán tủ quần áo hàng hiệu. Bán cả cây đàn cũ — cây đàn tôi hát ở quán bar ngày anh tìm thấy tôi.
Cầm tiền, tôi không khóc. Nước mắt cũng là thứ xa xỉ tôi không còn dư.
Có đêm tôi đứng trên ban công tầng hai mươi bảy, nhìn xuống thành phố sáng đèn.
Ở đâu đó dưới kia, biển quảng cáo giờ in mặt Tống Diệp.
🔥 Truyện hot — đọc nhiều nhất
Gió lạnh táp vào mặt. Tôi lùi lại một bước.
Không. Tôi không cho họ cái kết đó.
Kẻ nhảy xuống là kẻ nhận thua. Còn tôi chưa thua.
Tôi vào nhà. Mở laptop. Bắt đầu ghép lại từng mảnh.
* * *
Tôi lần theo dấu vết cái video giả.
Người dựng nó là một kỹ thuật viên hậu kỳ tên Lộc — từng làm cho công ty, bị đuổi việc nửa năm trước.
Tôi tìm được anh ta trong một quán mì rẻ tiền ở ngoại ô.
Lộc sợ. Anh ta bảo Khánh trả anh ta ba trăm triệu để dựng video, hứa cho quay lại công ty. Rồi trở mặt, đuổi luôn.
“Tôi có bản nháp gốc,” Lộc thì thầm. “Có cả tin nhắn Khánh đặt hàng tôi. Tôi giữ để phòng thân.”
Tôi nhìn anh ta. “Anh muốn gì?”
“Tôi muốn công bằng. Và tôi muốn… không phải là kẻ duy nhất bị đổ tội khi chuyện này vỡ.”
Tôi gật đầu. Chúng tôi bắt tay.
Bây giờ tôi có hai thứ: file ghi âm của Diệp, và bằng chứng đặt hàng của Lộc.
Hai mũi dao. Đủ để đâm.
Nhưng tôi chưa vội.
Tôi biết một sân khấu. Sân khấu lớn nhất trong năm.
Lễ trao giải Kim Vân. Phát trực tiếp. Ba triệu người xem.
Nơi Khánh chắc chắn sẽ đưa Diệp lên nhận giải Nữ ca sĩ của năm — giải đáng ra là của tôi.
Tôi sẽ đợi đến đó.
* * *
Một tuần trước lễ trao giải, Diệp nhắn tin cho tôi.
Lần đầu tiên kể từ ngày mọi chuyện vỡ.
Chỉ một dòng:
“Chị đã nghe file rồi đúng không. Đêm trao giải, chị cứ đến. Ngồi hàng ghế đầu. Ghế số 3. Em để dành cho chị.”
Tôi nhìn màn hình rất lâu.
Kẻ thù của tôi đang mời tôi đến đúng nơi nó sắp lên đỉnh vinh quang.
Và dành sẵn cho tôi một chỗ ngồi.
Tôi nhắn lại một chữ:
“Được.”
Tôi không biết Diệp đang chơi trò gì.
Tôi chỉ biết, đêm đó, sẽ có ít nhất một người bước lên sân khấu và ngã xuống.
Tôi chỉ chưa biết — người đó là ai.
Leave a Reply