☰ Danh sách chương (1)
- ▶ Chương 1: Bó Cúc Trắng Trước Cửa
Bó cúc trắng đầu tiên nằm trước cửa căn hộ của tôi vào đúng sáu giờ mười lăm phút sáng thứ Hai, và tôi biết ngay đó không phải quà.
Người ta không gói hoa tang bằng giấy báo cũ. Người ta cũng không cắm vào giữa bó một tấm thẻ đánh máy vỏn vẹn một dòng: “Nạn nhân số một. Cô đến muộn rồi, pháp y Lâm.”
Tôi là Lâm Diệp, hai mươi tám tuổi, ba năm làm giám định pháp y cho Đội trọng án thành phố. Tôi đã mổ hơn hai trăm cái xác, đã ngửi mùi tử thi đến mức cà phê buổi sáng cũng ám mùi formalin. Vậy mà tay tôi vẫn run khi nhặt bó cúc lên. Không phải vì sợ. Vì lạnh. Trên cánh hoa còn dính sương, loại sương chỉ đọng khi hoa được để ngoài trời từ đêm — nghĩa là kẻ gửi đã đứng ngay bậc thềm này, cách giường tôi ngủ chưa đầy năm mét, suốt cả một đêm.
Tôi gọi cho đội. Chuông đổ hai hồi thì Thẩm Dịch bắt máy, giọng khàn đặc vì thiếu ngủ. Anh là đội trưởng trọng án, người đàn ông có đôi mắt lúc nào cũng như đang đọc vị người đối diện, và là người ba tháng trước đã lạnh lùng bác bỏ báo cáo giám định của tôi trước cả phòng họp.
“Có hoa,” tôi nói. “Cúc trắng. Kèm thẻ. Hắn gọi tôi là pháp y Lâm.”
Đầu dây bên kia im lặng ba giây. Với Thẩm Dịch, ba giây im lặng là cả một cơn bão.
“Đừng chạm thêm vào nó,” anh nói. “Anh tới ngay. Và Lâm Diệp — khóa cửa lại.”
Hai mươi phút sau anh có mặt, áo khoác còn vắt hờ trên vai, tóc chưa kịp chải. Anh cúi xuống bó hoa, đeo găng, lật tấm thẻ bằng đầu nhíp. Rồi anh làm một việc khiến sống lưng tôi lạnh toát: anh rút điện thoại, mở một bức ảnh, đặt cạnh tấm thẻ.
Cùng một phông chữ. Cùng một kiểu căn lề lệch phải.
“Ba hôm trước,” anh nói chậm rãi, “bọn anh vớt được một cô gái dưới chân cầu Vọng Nguyệt. Ban đầu kết luận tự tử. Trong túi áo cô ta có một tấm thẻ y hệt thế này. Anh giấu nó khỏi báo cáo vì chưa hiểu. Giờ thì…” Anh ngẩng lên nhìn tôi, và lần đầu tiên trong ba tháng, ánh mắt sắc lạnh ấy có một thứ khác — một sự áy náy. “Giờ thì anh hiểu tại sao cái xác đó lại được đưa nhầm sang tổ khác thay vì đến tay em.”
Tôi hiểu ngay điều anh không nói ra. Có người đã cố ý không cho tôi khám nghiệm cái xác ấy. Và người đó, hoặc kẻ đứng sau, giờ đang gửi hoa đến tận cửa nhà tôi.
“Anh nghĩ cô gái dưới cầu không tự tử,” tôi nói.
“Anh không nghĩ gì cả.” Thẩm Dịch đứng dậy, cao hơn tôi cả một cái đầu, giọng trở lại vẻ lạnh quen thuộc. “Anh chỉ tin bằng chứng. Và bằng chứng đang bảo anh rằng em cần khám lại cái xác đó. Ngay hôm nay.”
Nhà xác thành phố nằm ở tầng hầm bệnh viện, lạnh đến mức hơi thở đóng thành khói. Tôi kéo ngăn số mười bảy ra, và trong khoảnh khắc ánh đèn huỳnh quang chớp lên, tôi thấy khuôn mặt cô gái xấu số. Trẻ. Chừng hai mươi. Có một nốt ruồi nhỏ dưới khóe mắt trái.
Tay tôi khựng lại giữa không trung.
Tôi biết khuôn mặt này. Không phải quen sơ. Ba năm trước, ở lớp học buổi tối, cô gái này từng ngồi cạnh tôi. Tên cô là Hạ Vân. Chúng tôi đã mất liên lạc sau một học kỳ. Và bây giờ cô nằm đây, trắng bệch, trên bàn giám định của chính tôi.
“Em quen cô ấy?” Thẩm Dịch đứng sau lưng tôi, đọc được nét mặt tôi ngay lập tức.
Tôi không trả lời. Tôi lật cổ tay cô gái lên. Trên da, dưới lớp phấn trang điểm tử thi mà ai đó đã cẩu thả phủ lên — một vết bầm hình bốn ngón tay. Không phải vết của người nhảy cầu. Là vết của một bàn tay siết chặt, ghì xuống.
Cô ấy bị giữ lại. Trước khi rơi.
Tôi lấy đèn soi vào kẽ móng tay cô. Có sợi vải. Màu xanh rêu. Loại vải cảnh phục.
Cả nhà xác như đông cứng lại. Tôi ngẩng lên, và trong tấm kính phản chiếu, tôi thấy Thẩm Dịch cũng vừa nhìn thấy sợi vải ấy. Gương mặt anh không đổi, nhưng bàn tay đặt trên thành bàn inox đã siết lại.
“Lâm Diệp,” anh nói, giọng trầm hẳn xuống, “sợi vải đó…”
“Là của đồng phục đội mình,” tôi tiếp lời anh, tim đập thình thịch. “Kẻ giết Hạ Vân là người trong ngành. Là người ở gần chúng ta.”
Điện thoại tôi rung lên trong túi. Một tin nhắn từ số lạ. Tôi mở ra, và cả căn phòng lạnh giá bỗng như hút hết không khí.
“Giỏi lắm, pháp y Lâm. Cô tìm ra sợi vải rồi. Nhưng cô chưa đoán được nó nằm trong tủ đồ của ai đâu. Gợi ý nhỏ: người đó đang đứng ngay sau lưng cô.”
Tôi ngừng thở. Sau lưng tôi, chỉ có một người.
Và Thẩm Dịch, chậm rãi, đưa tay ra sau lưng anh — về phía bao súng.
☰ Danh sách chương (1)
- ▶ Chương 1: Bó Cúc Trắng Trước Cửa
Leave a Reply