☰ Danh sách chương (5)
Lâm Hạ hít một hơi thật sâu, ép cho tim mình ngừng nhảy loạn trong lồng ngực. Câu nói kia đang nằm sờ sờ trên tấm thiệp, nhưng nếu cô đọc nguyên văn từng chữ, e rằng một người tinh ranh như Cố Trạm Uyên sẽ nhận ra ngay ánh mắt cô vừa liếc đi đâu. Là biên tập viên, cô hiểu một nguyên tắc bất di bất dịch: chi tiết thật thì phải trả bằng giọng thật.
Cô ngẩng lên, nhìn thẳng vào đôi mắt đen thẫm của hắn, chậm rãi cất lời, cố nhấn vào từng chữ như thể đang đọc lại chính lòng mình: “Ta nói… thà làm thê tử một Nhiếp chính vương bị cả thiên hạ căm ghét, còn hơn làm phi tần một Thái tử được vạn người tung hô.”
Không gian trong phòng đặc quánh lại. Thanh Trúc quỳ dưới đất nín thở, không dám ngẩng đầu. Ngọn nến trên giá lay động một cái, hắt bóng người đàn ông cẩm bào tím đổ dài trên nền gạch.
Cố Trạm Uyên im lặng rất lâu. Lâu đến mức Lâm Hạ tưởng như nghe được cả tiếng mồ hôi mình rịn ra sau gáy. Rồi hắn thẳng người dậy, bàn tay đặt trên chuôi kiếm buông lỏng ra. Khóe môi mỏng khẽ giãn, thứ nụ cười nhạt mà lần đầu tiên có chút ấm.
“Đúng vậy.” Hắn nói. “Từng chữ không sai.”
Lâm Hạ suýt nữa quỵ xuống vì nhẹ nhõm. Qua ải rồi. Cô thầm cảm ơn con nữ phụ nguyên bản đã có cái thói quen viết nhật ký linh tinh lên thiệp mời — lần đầu tiên trong đời cô thấy biết ơn một nhân vật phản diện đến thế.
“Vậy chuyện hôn sự…” Cô tranh thủ đánh nhanh thắng nhanh, “vương gia định khi nào thì…”
“Ba ngày sau.” Cố Trạm Uyên đáp gọn, không cho cô một giây hối hận. “Ta đã cho người chuẩn bị kiệu hoa. Nàng chỉ cần bước lên.”
Ba ngày. Lâm Hạ nhẩm tính trong đầu. Ba ngày nữa là cô chính thức thoát khỏi tuyến truyện tử thần của nữ chính, gả vào phủ Nhiếp chính vương — nơi ngay cả nữ chính lẫn Thái tử cũng không dám bén mảng. Kế hoạch sống sót của cô đang chạy trơn tru hơn cả mong đợi.
Cô cúi người hành lễ, ngoan ngoãn đến mức chính cô cũng thấy giả: “Ta nghe theo vương gia.”
Cố Trạm Uyên nhìn cái dáng vẻ ngoan ngoãn bất thường ấy, ánh mắt lại thoáng một tia khó dò. Hắn xoay người bước ra cửa, đến ngưỡng cửa thì dừng lại, không quay đầu, buông một câu:
“Lâm Uyển Nhi, ta không quan tâm nàng là ai. Nhưng nếu nàng gả vào phủ ta để mưu tính điều gì khác…” Giọng hắn trầm xuống, lạnh như băng tuyết. “Thì ta khuyên nàng, tốt nhất đừng để ta phát hiện.”
Cửa phòng khép lại. Lâm Hạ đứng lặng, sống lưng vẫn còn ớn lạnh. Cô có cảm giác mình vừa ký hợp đồng với một con hổ để tránh một bầy sói — an toàn hơn thật, nhưng con hổ thì vẫn là hổ.
“Tiểu thư…” Thanh Trúc lồm cồm bò dậy, mặt trắng bệch. “Người… người thật sự định gả cho Nhiếp chính vương sao? Cả kinh thành đều đồn ngài ấy… tay nhuốm máu, phủ đệ âm u, ba đời phu nhân trước đều chết bất đắc kỳ tử…”
Lâm Hạ khựng lại. “Khoan đã. Ba đời phu nhân?”
Cái này thì trong nguyên tác tuyệt đối không có. Cố Trạm Uyên của cô là một nam chính thứ hai lạnh lùng cô độc, chưa từng thành thân với ai. Vậy mà thế giới này lại tặng thêm cho hắn ba đời vợ đã chết? Càng lúc cô càng chắc chắn: cái truyện cô đang sống trong đó, không hoàn toàn giống cái truyện cô từng biên tập.
“Dạ… người ta đồn thế.” Thanh Trúc rụt cổ. “Vị nào gả vào phủ Nhiếp chính vương, chưa qua một năm đều… đều ra đi. Có người nói là bệnh, có người nói là… bị vương gia ra tay.”
Lâm Hạ ngồi phịch xuống giường. Hay lắm. Cô vừa mừng rỡ vì tìm được tấm bùa hộ mệnh, ai ngờ tấm bùa ấy có thể là một cỗ quan tài mạ vàng. Tránh được lãnh cung và chén thuốc độc của nữ chính, để rồi rơi vào một phủ đệ mà phu nhân nào cũng “chưa qua một năm”?
“Không được.” Cô lẩm bẩm, đầu óc lại chạy hết công suất như mỗi lần deadline dí sát gáy. “Phải điều tra cho ra chuyện ba đời phu nhân này. Nếu là bệnh dịch thì ta còn cách phòng, nếu là người hại thì ta phải biết kẻ đó là ai.”
Nghề biên tập dạy cô một điều: mọi cái chết trong truyện đều có động cơ, và mọi động cơ đều để lại phục bút. Chỉ cần đọc kỹ, không có bí mật nào là không lần ra được.
Cô vừa định gọi Thanh Trúc đi dò la, thì bên ngoài chợt vang lên tiếng bước chân gấp gáp. Cửa phòng lại bị đẩy ra — lần này là một lão quản gia râu tóc bạc phơ, mặt cắt không còn giọt máu, tay cầm một phong thư niêm ấn đỏ chót.
“Tiểu thư! Đại họa rồi!” Lão quỳ sụp xuống, giọng lạc đi. “Cung… trong cung vừa truyền khẩu dụ. Thái tử điện hạ… nghe tin tiểu thư sắp gả cho Nhiếp chính vương, đã nổi trận lôi đình. Điện hạ tuyên bố… ba ngày sau, ngay trong ngày tiểu thư xuất giá, ngài sẽ đích thân tới Lâm phủ.”
Lâm Hạ cầm lấy phong thư, mở ra. Chỉ có một dòng chữ rồng bay phượng múa, nhưng mỗi nét đều như phủ một tầng sát khí:
“Người của bổn cung, dù sống hay chết, cũng không ai được phép cướp đi.”
Cô đọc đi đọc lại ba lần, cả người lạnh toát.
Người của bổn cung? Cô nào phải người của Thái tử. Trong nguyên tác, Lâm Uyển Nhi si mê Thái tử suốt mấy trăm chương mà hắn còn chẳng thèm liếc mắt một cái. Vậy cái câu “người của bổn cung” này rốt cuộc từ đâu ra?
Đúng lúc ấy, một ý nghĩ khủng khiếp lóe lên trong đầu Lâm Hạ, khiến cô đứng bật dậy, phong thư trong tay rơi xuống đất.
Ba tháng trước, con nữ phụ này quỳ trước phủ Nhiếp chính vương. Thái tử thì gọi cô là “người của bổn cung”. Cả hai người đàn ông quyền lực nhất kinh thành đều nhận cô là của mình.
Vậy thì cái “Lâm Uyển Nhi ngạo mạn ngu xuẩn chỉ biết si mê Thái tử” mà cô đọc trong nguyên tác — có khi nào… ngay từ đầu đã là một vỏ bọc? Có khi nào con nữ phụ này, trước khi cô xuyên tới, đã tự mình giăng ra một ván cờ mà cô hoàn toàn không hề hay biết?
Và nếu đúng là thế… thì cái chết “uống thuốc độc tự vẫn năm mười tám tuổi” trong nguyên tác, rốt cuộc là kết cục của một kẻ ngu ngốc thất tình — hay là một vụ giết người đã được sắp đặt từ lâu, mà nạn nhân tiếp theo, chính là cô?
Thanh Trúc run rẩy nhặt phong thư lên, chợt “a” một tiếng kinh hãi: “Tiểu thư… mặt sau… còn chữ.”
Lâm Hạ giật lấy, lật mặt sau tờ thư. Nơi góc dưới cùng, có một hàng chữ nhỏ xíu được viết bằng thứ mực đỏ như máu, nét bút hoàn toàn khác với nét rồng bay phượng múa phía trước:
“Chị hai, ba ngày nữa gặp lại. Em nhớ chị lắm.”
Lâm Hạ chết sững. Cô — Lâm Uyển Nhi — trong nguyên tác, là con một. Cô không hề có em gái nào cả.
Vậy kẻ tự xưng là “em” này… là ai?
Leave a Reply