Tiếng xì xào trong phòng họp mỗi lúc một lớn. Diệp Hân đứng trước màn hình trắng, cảm giác như cả thế giới đang chờ mình gục xuống.
“Chắc là làm không kịp rồi đổ cho máy móc,” ai đó nói khẽ. “Người trẻ bây giờ…”
“Hồ sơ của tôi bị xóa,” Diệp Hân lên tiếng, giọng cố giữ vững. “Cả bản gốc lẫn bản sao lưu trên máy chủ. Tôi lưu đầy đủ tối qua. Có người đã cố tình xóa nó trong đêm.”
“Cô có bằng chứng không?” Tống Nghiêm nhún vai, hai tay xòe ra vẻ vô can. “Hay là cô đang tìm cái cớ? Cô Diệp à, nhận sai cũng là một phẩm chất đấy.”
Diệp Hân nghiến răng. Cô biết là ai. Nhưng cô không có bằng chứng, và trong căn phòng này, lời của một thực tập sinh không nặng bằng lời của một Phó tổng.
“Đủ rồi.”
Giọng Lục Trạch Viễn không lớn, nhưng cả phòng lập tức im bặt. Anh đứng dậy, cầm điện thoại lên, gọi một cuộc ngắn: “Kỷ Thành, lấy nhật ký truy cập máy chủ dự án đêm qua. Ai đăng nhập, mấy giờ, xóa cái gì. Mười phút.”
Rồi anh quay sang hội đồng, giọng điềm tĩnh mà không ai dám cãi: “Hồ sơ có thể bị xóa, nhưng dấu vết đăng nhập thì không. Chúng ta chờ mười phút.”
🔥 Truyện hot — đọc nhiều nhất
Mười phút ấy dài như mười năm. Diệp Hân đứng đó, tay siết chặt, không dám nhìn ai. Nhưng có một điều khiến cô đứng vững: Trạch Viễn không hề hỏi cô “có đúng là cô làm mất không”. Anh mặc định cô vô tội.
Kỷ Thành bước vào, đưa cho Trạch Viễn một tờ giấy. Anh liếc qua, khóe mắt lạnh đi.
“Hai giờ mười bảy sáng,” anh đọc to. “Một tài khoản đăng nhập máy chủ dự án, xóa toàn bộ thư mục Bình An, xóa cả bản sao lưu. Tài khoản đó thuộc Phòng Dự án — quyền cấp bởi Phó Tổng giám đốc.”
Mọi ánh mắt đổ dồn về Tống Nghiêm. Mặt ông ta biến sắc. “Tài khoản đó… nhiều người dùng chung, ai chứng minh được là tôi—”
“Tôi không nói là ông,” Trạch Viễn cắt ngang, ánh mắt sắc như dao. “Nhưng ông vừa tự nhận nó thuộc phòng ông quản lý. Buổi trình duyệt hoãn một tuần. Cô Diệp làm lại hồ sơ. Và tôi sẽ đích thân điều tra vụ xóa dữ liệu này.”
Anh quay sang Diệp Hân, và trước cả phòng họp, nói một câu khiến tim cô run lên:
“Cô làm lại từ đầu. Tôi tin cô.”
Ba chữ đó — “tôi tin cô” — rơi vào lòng Diệp Hân như một tia nắng xuyên qua mây. Cả đời cô tự mình gánh mọi thứ, chưa từng có ai nói với cô câu ấy một cách chắc chắn đến vậy. Cô cúi đầu thật thấp để không ai thấy mắt mình đang cay.
Nhưng khi ngẩng lên, cô bắt gặp ánh mắt Tống Nghiêm nhìn mình — không còn giả tạo nữa, mà là thù hằn trần trụi. Cô hiểu, ván cờ này chỉ vừa mới bắt đầu.
Leave a Reply