☰ Danh sách chương (5)
- Chương 1: Trở về đêm định mệnh
- Chương 2: Tiếng thì thầm trong Ngự Hoa viên
- Chương 3: Nước cờ đầu tiên
- ▶ Chương 4: Kẻ giăng lưới ngược
- Chương 5: Đồng thuyền, khác mộng
Ngọc Lam đứng lặng giữa lối đá xanh cho đến khi bóng chiều đổ dài trên mặt hồ. Cành mẫu đơn Tiêu Dục bỏ lại vẫn nằm đó, đỏ như một vết thương chưa khép. Nàng cúi xuống nhặt lên, xoay nhẹ cuống hoa giữa hai ngón tay, lòng dội lên trăm ngàn toan tính.
Hắn biết về chén rượu. Điều đó nghĩa là kế hoạch của Lý Hoàng hậu không kín kẽ như mụ tưởng — hoặc, đáng sợ hơn, Tiêu Dục có tai mắt cắm sâu tận nội cung. Kiếp trước nàng cứ ngỡ mình là kẻ duy nhất bị bịt mắt dắt vào lò mổ. Kiếp này nàng mới hiểu, cả bàn cờ ấy còn có một người chơi thứ ba mà nàng chưa từng đếm tới.
“Câu nhắc nhở của hắn,” nàng lẩm bẩm, “là lòng tốt, hay là mồi câu?”
Nàng không tin lòng tốt. Ba năm lãnh cung đã đốt sạch trong nàng thứ ngây thơ ấy. Nhưng nàng tin vào lợi ích. Tiêu Dục cảnh báo nàng, tất chỉ vì cái chết của nàng bất lợi cho hắn — hoặc cái sống của nàng có ích cho hắn hơn. Chỉ cần hiểu được hắn cần gì, nàng sẽ biết nên đặt hắn vào ô nào trên bàn cờ.
Về tới phủ khi trời đã nhá nhem, Ngọc Lam lập tức cho gọi nha hoàn thân tín là Thu Nguyệt vào phòng, đóng chặt cửa. Ánh nến chao nghiêng hắt bóng hai người lên bức bình phong.
“Thu Nguyệt, ta cần ngươi làm một việc, kín đến mức ngay cả gió cũng không được nghe thấy.” Nàng đặt trước mặt nha hoàn một mảnh giấy đã viết sẵn mấy hàng chữ nhỏ. “Ngày mai, ngươi mang lễ tới phủ ngự y Trần lão — ông ta từng chịu ơn cứu mạng của cha ta ngoài biên ải. Nói với ông ấy đúng ba chữ: ‘Hạc đỉnh hồng’. Rồi hỏi, có thứ gì giải được nó, và có thứ gì… giả được triệu chứng trúng nó mà không chết người.”
Thu Nguyệt biến sắc, tay run đến mức suýt đánh rơi mảnh giấy. “Tiểu thư… người định…”
“Ta không định hại ai.” Ngọc Lam cắt lời, ánh mắt bình thản đến lạnh người. “Ta chỉ định khiến một người ‘chết’ trước mặt bá quan, rồi sống lại đúng lúc để tố cáo kẻ giết mình. Muốn gỡ một cái bẫy, đôi khi phải bước vào chính cái bẫy ấy — nhưng bằng đôi chân của ta, chứ không phải đôi chân người ta sắp đặt.”
Kế hoạch đã rõ trong đầu nàng như một tấm địa đồ. Nàng không thể ngăn Thải Linh đánh tráo chén rượu — làm vậy chỉ khiến Hoàng hậu đề phòng rồi đổi sang độc kế khác tinh vi hơn. Nàng phải để chén độc kia được dâng lên, nhưng người uống nó không được chết. Ninh tần phải “trúng độc” ngay giữa yến, thổ huyết, ngã gục — đủ để cả điện kinh hoàng, đủ để bệ hạ nổi giận truy xét đến tận cùng. Và khi ngự y phát hiện trong chén có Hạc đỉnh hồng thật, mũi dao sẽ không còn chĩa vào Thẩm gia, mà lần ngược theo bàn dâng rượu, tới tận bàn tay đã tráo chén.
Muốn vậy, nàng cần hai thứ: một liều thuốc giả độc để Ninh tần uống trước khi vào tiệc, và Ninh tần phải tin nàng đủ để dám uống nó.
Thứ nhất, Trần lão ngự y có thể lo. Thứ hai — mới là cửa ải khó nhất. Ninh tần và Thẩm gia không thân, thậm chí trong mắt vị phi tần đang mang long thai kia, một tiểu thư vô danh đột nhiên tìm tới nói “có người muốn giết nương nương, xin hãy uống thuốc của thần nữ” chẳng khác nào kẻ điên, hoặc chính là thích khách.
Ngọc Lam gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn, ánh nến lấp lóe trong đáy mắt. Nàng cần một người có đủ thân phận để đưa nàng tới trước mặt Ninh tần mà không ai nghi ngờ. Một người đứng ngoài phe Hoàng hậu. Một người… vừa hay đã tự dâng mình tới trước cửa nàng chiều nay.
Tiêu Dục.
Nàng khẽ cười, nụ cười vừa lạnh vừa liều. Nếu hắn đã biết về chén rượu và vẫn để nàng sống, nghĩa là hắn muốn xem nàng giãy giụa thế nào. Vậy thì nàng sẽ cho hắn xem — nhưng theo cách khiến hắn không thể không xuống cùng một con thuyền với nàng.
Sáng hôm sau, khi Thu Nguyệt vừa rời phủ đi tìm Trần lão, một tiểu đồng lạ mặt đã chặn nàng ở cổng sau, dúi vào tay một phong thư không đề tên, giấy thơm mùi trầm lãnh lẽo. Thu Nguyệt vội mang về. Ngọc Lam mở ra, bên trong vỏn vẹn một dòng chữ rồng bay phượng múa:
“Giờ Dậu, thuyền hoa bến Lạc Dương. Nếu tiểu thư muốn cứu người trong bụng có long thai, đừng đến một mình bằng tay không — hãy mang theo thứ nàng định bỏ vào chén rượu.”
Ngọc Lam bàng hoàng. Hắn không chỉ biết nàng muốn cứu Ninh tần — hắn còn biết cả kế “giả độc” mà nàng vừa nghĩ ra tối qua, khi bốn bề chỉ có một ngọn nến và một Thu Nguyệt. Trong phủ nàng, có tai mắt của Tiêu Dục.
Nàng siết chặt tờ giấy đến nhàu nát. Kẻ này nguy hiểm gấp trăm lần nàng tưởng. Đi tới bến Lạc Dương, có thể là bước vào một cái bẫy khác, sâu hơn. Nhưng không đi, nàng vĩnh viễn mất cơ hội tiếp cận Ninh tần trước yến Thưởng Hoa — và Thẩm gia lại một lần nữa lao xuống vực.
Giờ Dậu, nắng tắt trên sông. Ngọc Lam khoác áo tối màu, giấu trong tay áo một ống sứ nhỏ Trần lão vừa kịp gửi tới — thứ “giả độc” quý hơn vàng. Nàng bước lên thuyền hoa, rèm châu buông kín. Tiêu Dục ngồi đó, rót sẵn hai chén trà, khoác bào tím như đêm.
“Ta cứ ngỡ nàng không dám đến,” hắn nâng chén, khóe môi cong lên. “Xem ra Thẩm tiểu thư liều hơn ta tưởng.”
“Vương gia gọi, tiểu nữ nào dám không tới.” Nàng ngồi xuống đối diện, không đụng vào chén trà. “Nhưng trước khi bàn chuyện cứu người, tiểu nữ muốn hỏi vương gia một câu. Vương gia bỏ công giăng lưới quanh phủ tiểu nữ, rốt cuộc là muốn cứu Ninh tần, hay muốn mượn tay tiểu nữ để giết một kẻ khác?”
Nụ cười trên môi Tiêu Dục tắt hẳn. Hắn đặt chén trà xuống, ánh mắt phượng nhìn nàng chăm chú, lần này không còn nửa phần đùa cợt.
“Thông minh.” Hắn chậm rãi nói. “Nhưng thông minh quá, đôi khi chết sớm. Nàng muốn biết ta đứng ở đâu ư?” Hắn khẽ vươn tay, kéo tấm rèm châu sau lưng sang một bên.
Ngọc Lam nhìn theo, và toàn thân nàng hóa đá.
Sau tấm rèm, trên chiếc ghế khuất trong bóng tối khoang thuyền, là một người đàn bà xiêm y lộng lẫy, bụng đã hơi lộ, gương mặt tái nhợt đang nhìn nàng bằng ánh mắt vừa sợ hãi vừa dò xét.
Ninh tần.
Người mà nàng phải mất mười mưu ngàn kế mới mong gặp được, giờ đang ngồi ngay trước mặt — trong tay Tiêu Dục.
☰ Danh sách chương (5)
- Chương 1: Trở về đêm định mệnh
- Chương 2: Tiếng thì thầm trong Ngự Hoa viên
- Chương 3: Nước cờ đầu tiên
- ▶ Chương 4: Kẻ giăng lưới ngược
- Chương 5: Đồng thuyền, khác mộng
Leave a Reply