Kiếm Này Chỉ Rút Vì Một Người – Chương 1: Đừng Tin Cố Trạm

Written by

in

◀ Chương trướcChương tiếp ▶
☰ Danh sách chương (1)
  1. ▶ Chương 1: Đừng Tin Cố Trạm

Đêm ấy tuyết rơi trên Lãnh Kiếm Cốc, và ta rút kiếm lần cuối cùng, chỉ để nhận ra thanh kiếm này chưa từng thuộc về ta.

Ta là Tô Vãn Ninh, đệ tử cuối cùng còn sống của Lãnh Kiếm Môn. Bảy ngày trước, cả sư môn ba mươi hai người bị thảm sát trong một đêm. Ta sống sót vì đêm đó bị phạt quỳ ngoài Hàn Đàm, cách kiếm phòng ba dặm, nghe tiếng thét vọng qua tuyết mà không sao chạy về kịp. Khi ta lê về đến nơi, chỉ còn máu đông thành băng và một mùi hương lạ — hương trầm pha máu — vương lại trên xà nhà.

Sư phụ ta chết, tay vẫn nắm chặt một mảnh lụa. Trên mảnh lụa, bằng máu, người viết bốn chữ run rẩy: “Đừng tin Cố Trạm.”

Cố Trạm. Thiếu chủ Thương Lan Các, người mà cả giang hồ gọi là “Kiếm quân tử”, người ba năm trước từng đứng dưới cội mai già trong sân Lãnh Kiếm Môn, đưa cho ta một thanh kiếm gãy và nói: “Vãn Ninh, khi nào kiếm này liền lại, ta sẽ đến cưới muội.”

Thanh kiếm ấy giờ đang nằm trong tay ta. Đã liền lại. Vì chính ta, suốt ba năm, đêm nào cũng mài, cũng rèn, cũng chờ.

Ta ôm mảnh lụa đẫm máu của sư phụ, quỳ giữa tuyết, và trong lòng dấy lên một câu hỏi lạnh hơn cả băng: nếu Cố Trạm là kẻ thảm sát sư môn, thì ba năm chờ đợi của ta là gì? Là ta đã ngày ngày mài sắc thanh kiếm cho kẻ sẽ giết người thân của mình sao?

“Muội tìm ta suốt bảy ngày rồi.” Một giọng nói vang lên sau lưng, trầm và ấm, quen thuộc đến mức ta muốn chảy nước mắt và muốn rút kiếm cùng một lúc. “Vãn Ninh, bỏ kiếm xuống. Muội đang thương cả người.”

Ta quay lại. Cố Trạm đứng đó, áo trắng phủ tuyết, gương mặt tuấn tú ấy vẫn dịu dàng như ba năm trước. Nhưng ta đã không còn là cô bé năm xưa. Ta nhìn vào tay áo chàng — và thấy ở cổ tay, thấp thoáng một vết xước chưa lành, hình lưỡi kiếm. Vết xước ấy, ta biết, chỉ có kiếm pháp của Lãnh Kiếm Môn mới để lại được. Nghĩa là đêm thảm sát, có người trong sư môn đã chống trả, đã chạm được vào kẻ này.

“Chàng bị thương ở đâu?” ta hỏi, giọng ta bình tĩnh đến mức chính ta cũng thấy lạ.

Cố Trạm khựng lại nửa nhịp. Chỉ nửa nhịp thôi. Nhưng với người luyện kiếm, nửa nhịp là ranh giới giữa sống và chết.

“Săn sói trên núi Thương Lan,” chàng đáp, kéo tay áo che đi. “Vãn Ninh, ta biết muội đau. Cả môn phái… ta cũng đau. Nhưng hung thủ không phải ta. Có kẻ muốn muội hận ta, muốn muội tự tay giết ta để giang hồ đại loạn. Muội thông minh, muội phải nhìn ra chứ?”

Lời chàng nói có lý. Có lý đến mức ta suýt tin. Đó mới là điều đáng sợ nhất ở Cố Trạm — chàng luôn có lý.

Ta bước tới, kiếm chưa rút khỏi vỏ, chỉ chống mũi kiếm xuống nền tuyết. “Vậy chàng thề đi. Thề với vong linh sư phụ ta, rằng đêm đó chàng không có mặt ở Lãnh Kiếm Môn.”

🔥 Truyện hot — đọc nhiều nhất

Chàng nhìn ta rất lâu. Tuyết rơi giữa hai người, không ai lên tiếng. Rồi chàng khẽ mỉm cười — nụ cười buồn mà ta từng nghĩ là dành riêng cho mình.

“Ta không thề được,” chàng nói.

Ba chữ ấy khiến trời đất trong lòng ta sụp đổ.

“Vì ta có mặt ở đó thật.” Cố Trạm bước tới một bước, giọng vẫn dịu dàng, nhưng ánh mắt đã có thứ gì đó ta chưa từng thấy. “Ta đến để cứu. Muội có biết vì sao sư phụ muội viết ‘đừng tin Cố Trạm’ không? Vì người sợ. Người sợ muội biết được bí mật mà cả Lãnh Kiếm Môn giấu muội hai mươi năm nay.”

“Bí mật gì?” Ta gằn từng chữ.

“Thân thế của muội, Vãn Ninh.” Chàng nâng tay, chậm rãi, như sợ làm ta hoảng. “Muội không phải đệ tử được nhặt về. Muội là người mà cả giang hồ đang truy lùng. Thanh kiếm trong tay muội — nó không phải ta tặng muội để cầu hôn. Nó là vật ta phải mang về để chứng minh muội đã chết.”

Tay ta siết chặt chuôi kiếm. Máu dồn lên tai ù đặc.

“Chàng nói dối.”

“Ta ước gì ta nói dối.” Cố Trạm dừng lại, cách ta đúng một tầm kiếm. “Nhưng muội nghe đi. Nghe cho kỹ.”

Và trong khoảnh khắc ấy, giữa tuyết trắng Lãnh Kiếm Cốc, ta nghe thấy — không phải lời chàng — mà là tiếng bước chân. Rất nhiều bước chân. Vòng quanh, khép lại, từ mọi hướng trong màn tuyết.

Cố Trạm thở dài, và lần đầu tiên, giọng chàng có chút gì như hối lỗi thật sự: “Họ đến rồi. Ta đã cố đến trước để đưa muội đi. Vãn Ninh, giờ muội chỉ có hai lựa chọn — tin kẻ đã giết sư môn muội, hay chết dưới tay những người sắp bước ra kia.”

Ta rút kiếm khỏi vỏ. Tiếng thép ngân lên lảnh lót trong đêm.

Nhưng ta chưa kịp hỏi chàng câu cuối cùng — rằng thanh kiếm này, rốt cuộc, ta nên chĩa vào ai.

◀ Chương trướcChương tiếp ▶
☰ Danh sách chương (1)
  1. ▶ Chương 1: Đừng Tin Cố Trạm

🆕 Truyện mới cập nhật

Comments

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *