Diệp Hân quay phắt lại. Lục Trạch Viễn đứng đó, không vest, không cà vạt, chỉ áo sơ mi và quần âu, tay cầm một cuộn giấy đo đạc. Trông anh lạc lõng giữa con hẻm nghèo, mà cũng lạ lùng là không hề lạc lõng.
“Anh… tổng giám đốc sao lại ở đây?” cô buột miệng.
“Đi khảo sát,” anh đáp gọn, ánh mắt lướt qua tờ thông báo cưỡng chế đỏ chói trên tường. Quai hàm anh siết lại. “Cái này ở đâu ra?”
“Tôi cũng đang hỏi câu đó,” Diệp Hân nói, giọng nghẹn tức. “Anh giao tôi trùng tu, còn sau lưng tôi người ta ký lệnh san phẳng. Rốt cuộc Thịnh Viễn muốn gì ở khu này?”
Anh không đáp ngay. Anh bước tới, giật tờ thông báo xuống, gấp lại nhét vào túi. “Tôi không ký cái này. Cô yên tâm, chưa ai được đụng vào đây khi tôi chưa gật đầu.”
Sự chắc nịch trong giọng anh khiến cơn giận của cô dịu đi một chút. Cô nhìn anh, lần đầu thấy trong mắt người đàn ông lạnh lùng ấy có một tia gì đó — không phải của một CEO tính toán lợi nhuận, mà của một người đang bảo vệ điều gì riêng tư.
Trời đổ mưa. Ban đầu lất phất, rồi nặng hạt rất nhanh, gõ lộp độp lên tán bàng. Cả hai vội nép vào dưới mái hiên hẹp của dãy C. Khoảng hiên quá nhỏ, vai họ gần chạm nhau.
🔥 Truyện hot — đọc nhiều nhất
“Anh biết cây bàng này,” Diệp Hân nói nhỏ, mắt nhìn màn mưa. “Trong thang máy, anh nói nó ‘vẫn còn’. Sao anh biết?”
Trạch Viễn im lặng hồi lâu. Nước mưa chảy thành rèm trước mái hiên. Cuối cùng anh nói, giọng trầm hẳn xuống, như vọng về từ rất xa:
“Có một mùa hè, lúc tôi tám tuổi, tôi từng sống ở một nơi như thế này. Mẹ tôi bệnh nặng, nhà không muốn tôi quẩn chân, gửi tôi đi. Ở đó có một cái sân, một cây bàng, và…” Anh dừng lại, khóe môi khẽ động, rồi nuốt phần còn lại vào trong. “Thôi. Chuyện cũ rồi.”
Diệp Hân ngẩng lên nhìn anh. Trong ánh sáng xám của cơn mưa, gương mặt nghiêng của anh bỗng mềm đi, và cô lại có cái cảm giác kỳ lạ như đã gặp anh ở đâu đó, rất lâu, rất xa.
Một cơn gió tạt mưa vào, cô rùng mình. Chưa kịp phản ứng, một chiếc áo khoác ấm đã phủ lên vai cô. Trạch Viễn thu tay về như không có chuyện gì, mắt vẫn nhìn thẳng ra sân.
“Cô là chủ trì dự án,” anh nói, giọng trở lại lạnh nhạt như để che đi điều vừa lỡ. “Ốm thì ai vẽ.”
Tai Diệp Hân nóng ran. Cô kéo áo khoác quanh mình, ngửi thấy mùi trầm nhàn nhạt còn vương. Tim cô đập lỡ một nhịp — và cô ghét chính mình vì điều đó, bởi lời cảnh cáo của Hàn Thi Nhã vẫn còn văng vẳng bên tai.
Mưa vẫn rơi. Hai người đứng đó, dưới một mái hiên, cạnh một cây bàng đã chứng kiến cả hai lớn lên mà không ai hay.
Leave a Reply