Đêm trao giải Kim Vân, tôi mặc chiếc váy đen đơn giản nhất mình có.
Không trang sức. Không người theo. Không công ty đứng sau.
Tôi bước vào khán phòng, và cả nghìn ánh mắt quay lại nhìn tôi.
Có tiếng xì xào. Có tiếng máy ảnh bấm liên hồi.
“Vũ Yên dám đến à?”
“Mặt dày thật.”
Tôi không nghe. Tôi đi thẳng đến hàng ghế đầu.
Ghế số 3.
Đúng như Diệp nói, nó bỏ trống. Đợi tôi.
Tôi ngồi xuống. Trong túi váy, chiếc điện thoại chứa cả hai file. Sạc đầy.
* * *
Chương trình bắt đầu.
Tống Diệp đoạt giải Nữ ca sĩ của năm.
Nó bước lên sân khấu trong chiếc váy trắng lộng lẫy, ôm cúp vàng, khóc những giọt nước mắt đẹp đến hoàn hảo.
“Em xin cảm ơn tất cả mọi người đã tin em,” nó nói vào micro. “Đặc biệt là một người. Người đã cho em tất cả.”
Nó quay xuống, nhìn về phía Khánh.
Khán phòng ồ lên.
Và Khánh đứng dậy.
Anh bước lên sân khấu, trước ba triệu người đang xem trực tiếp.
Anh rút từ túi áo ra một chiếc hộp nhỏ.
Chiếc hộp tôi biết. Chiếc nhẫn anh từng nói để dành cho ngày cưới của tôi.
Anh quỳ xuống trước Tống Diệp.
“Em có đồng ý làm vợ anh không?”
Cả khán phòng vỡ òa. Máy quay lia khắp nơi. Đèn đỏ trên ống kính sáng rực.
Rồi máy quay lia xuống hàng ghế đầu. Lia vào tôi.
Ba triệu người chờ xem gương mặt kẻ thất bại.
Và tôi cười.
* * *
Tôi đứng dậy.
🔥 Truyện hot — đọc nhiều nhất
Tôi đi lên sân khấu.
Bảo vệ định chặn tôi, nhưng Diệp giơ tay ra hiệu cho họ lùi. Trên gương mặt nó, nước mắt vẫn còn, nhưng ánh mắt đã đổi khác.
Bình tĩnh. Sắc lạnh. Như đã đợi đúng khoảnh khắc này rất, rất lâu.
Tôi cầm lấy micro từ tay người dẫn chương trình đang đứng ngây ra.
“Chúc mừng,” tôi nói với Khánh. Giọng tôi bình thản đến mức chính tôi cũng ngạc nhiên. “Nhẫn đẹp đấy. Anh mua bằng tiền của ai vậy?”
Khánh tái mặt. “Yên, em đang làm loạn—”
“Đừng lo.” Tôi rút điện thoại ra. “Em chỉ muốn cho mọi người nghe một đoạn ghi âm. Ngắn thôi.”
Tôi giơ điện thoại lên trước micro. Bấm play.
Giọng Khánh vang khắp khán phòng, dội vào từng bức tường:
“…cắt cảnh tát trong phim cũ ra, ghép mặt con Diệp vào. Làm sao cho Vũ Yên thân bại danh liệt. Xong việc, tiền của nó trong công ty là của chúng ta.”
Khán phòng chết lặng.
Ba triệu người đang xem, cũng chết lặng.
Máy quay không ai dám tắt.
Khánh lao tới định giật điện thoại. “Tắt ngay! Cái này là giả! Cô ta dựng—”
“Chưa hết đâu,” tôi nói.
Vì tôi biết trong file còn một giọng nữa.
Giọng Tống Diệp.
Tôi nhìn nó, chờ nó hoảng loạn.
Nhưng Diệp không hoảng.
Nó bước tới, cầm lấy tay tôi đang giơ điện thoại. Và thay vì ngăn tôi lại—
Nó vặn to âm lượng lên hết cỡ.
Giọng chính nó vang ra, ngọt như mật:
“Anh yên tâm. Em sẽ diễn cho tròn vai. Đến em còn suýt tin mình bị chị ấy bắt nạt.”
Cả khán phòng nhìn Diệp.
Tôi cũng nhìn nó, không hiểu gì.
Nó buông tay tôi ra. Cầm lấy micro của mình.
Rồi nó quay xuống ba triệu khán giả, và nói một câu khiến tôi lạnh sống lưng:
“Đúng. Là giọng tôi. Tôi đã đóng vai tiểu tam suốt một năm qua. Nhưng không phải vì tiền.”
Nó quay sang Khánh.
“Mà vì bảy năm trước, chính người đàn ông này đã giết chị gái tôi.”
Leave a Reply