☰ Danh sách chương (5)
- ▶ Chương 1: Trở về đêm định mệnh
- Chương 2: Tiếng thì thầm trong Ngự Hoa viên
- Chương 3: Nước cờ đầu tiên
- Chương 4: Kẻ giăng lưới ngược
- Chương 5: Đồng thuyền, khác mộng
Chương 1: Trở về đêm định mệnh
Khi Thẩm Ngọc Lam mở mắt ra, thứ đầu tiên nàng ngửi thấy là mùi trầm hương quen thuộc của Tây Uyển — thứ mùi mà kiếp trước, đến tận lúc chết nàng vẫn không sao quên được.
Nàng bật dậy khỏi giường, tim đập loạn như trống trận. Bàn tay đưa lên trước mặt vẫn còn trắng nõn, thon dài, không phải bàn tay khô gầy nứt nẻ vì xiềng xích trong lãnh cung. Cổ tay nàng không còn vết sẹo. Cổ nàng — nàng đưa tay sờ lên — cũng không còn dấu dây lụa trắng đã siết chặt trong đêm mưa năm ấy.
“Tiểu thư! Tiểu thư tỉnh rồi!” Một a hoàn chừng mười lăm tuổi vén rèm chạy vào, khuôn mặt tròn trịa lộ rõ vẻ mừng rỡ. “Người sốt cao suốt đêm, làm nô tỳ sợ chết khiếp.”
Thanh Nhi. Là Thanh Nhi.
Ngọc Lam nhìn con bé, cổ họng nghẹn lại. Kiếp trước, chính Thanh Nhi đã chết thay nàng dưới trận đòn của Hoàng hậu, chỉ vì không chịu khai gian rằng nàng hạ độc trong ngự thiện. Vậy mà giờ đây con bé đang đứng đó, sống sờ sờ, đôi mắt trong veo chưa hề biết đến khổ đau.
“Hôm nay… là ngày bao nhiêu?” Giọng nàng khàn đặc.
“Dạ, mùng tám tháng ba ạ. Còn ba ngày nữa là đến yến Thưởng Hoa của Hoàng hậu nương nương.”
Ba ngày nữa là yến Thưởng Hoa.
Ngọc Lam cảm thấy toàn thân lạnh toát. Nàng đã trở lại — trở lại đúng thời điểm mọi bi kịch bắt đầu. Yến Thưởng Hoa năm ấy, nàng ngây thơ mang chén rượu quỳ dâng lên Hoàng hậu, để rồi bị vu cho tội hạ độc. Cha nàng, Thẩm tướng quân trấn thủ biên cương, bị liên lụy tru di. Cả nhà họ Thẩm ba trăm mạng người, chỉ vì một chén rượu, mà thành oan hồn.
Còn nàng, bị đày vào lãnh cung, chịu ba năm đọa đày, cuối cùng chết trong một đêm mưa, tay vẫn nắm chặt mảnh ngọc bội mẹ để lại.
Kẻ hại nàng, nàng nhớ rõ từng khuôn mặt. Hoàng hậu Lý thị đứng sau rèm châu mỉm cười. Muội muội cùng cha khác mẹ Thẩm Ngọc Nhu, kẻ đã tráo chén rượu. Và người nàng từng gọi là phu quân — Tề vương Tiêu Dục, kẻ đã quay lưng bước đi không một lần ngoái lại khi nàng bị lôi ra khỏi vương phủ.
Ngọc Lam nắm chặt tấm chăn, móng tay bấm vào lòng bàn tay đến rướm máu. Ông trời đã cho nàng một cơ hội. Kiếp này, nàng sẽ không còn là con nai ngơ ngác chờ người ta xẻ thịt nữa.
“Thanh Nhi,” nàng chậm rãi nói, giọng đã lấy lại được sự bình tĩnh khiến chính con a hoàn cũng ngạc nhiên, “lấy cho ta bộ đồ màu nguyệt bạch. Ta muốn vào cung một chuyến.”
“Vào cung? Nhưng thái y dặn tiểu thư phải tĩnh dưỡng…”
“Ta không sao.” Ngọc Lam đứng dậy, bước tới trước gương đồng. Trong gương là một thiếu nữ mười sáu tuổi, dung mạo thanh tú, đôi mắt vốn ngây thơ giờ đã ẩn chứa thứ gì đó sâu như vực thẳm. “Có vài món nợ, ta phải bắt đầu đòi từ hôm nay.”
Nàng còn nhớ, ba ngày trước yến Thưởng Hoa, Ngọc Nhu từng lén gặp một cung nữ của Lý Hoàng hậu ở Ngự Hoa viên. Kiếp trước nàng không để tâm. Kiếp này, nàng sẽ đến đó, tận mắt nhìn, tận tai nghe, và ghi nhớ tất cả.
Chỉ là, khi vừa bước ra khỏi cửa Thẩm phủ, một cỗ xe ngựa đen tuyền chạm bạc chắn ngang lối đi của nàng. Rèm xe vén lên, để lộ một khuôn mặt mà nàng đã thề kiếp này sẽ không bao giờ muốn nhìn thấy lần nữa.
Tiêu Dục.
Vị Tề vương phong lưu khôi ngô, người sẽ trở thành phu quân bạc tình của nàng, đang nhìn nàng bằng ánh mắt mà nàng chưa từng thấy ở kiếp trước — chăm chú, dò xét, thoáng chút kinh ngạc.
“Thẩm tiểu thư,” hắn cất giọng, khóe môi nhếch lên, “nghe nói nàng bệnh nặng. Sao lại ở đây?”
Ngọc Lam khẽ mỉm cười, cúi người hành lễ chuẩn mực không chê vào đâu được, trong lòng lại lạnh như băng.
“Đa tạ vương gia quan tâm. Chỉ là tiểu nữ chợt nhận ra — có những thứ, nằm trên giường chờ đợi thì cả đời cũng không có được.”
Ánh mắt Tiêu Dục thoáng sững lại.
Còn Ngọc Lam đã quay người bước đi, tà váy nguyệt bạch phất qua như một cơn gió. Nàng biết, ván cờ này, kiếp này, người đi trước sẽ là nàng.
☰ Danh sách chương (5)
- ▶ Chương 1: Trở về đêm định mệnh
- Chương 2: Tiếng thì thầm trong Ngự Hoa viên
- Chương 3: Nước cờ đầu tiên
- Chương 4: Kẻ giăng lưới ngược
- Chương 5: Đồng thuyền, khác mộng
Leave a Reply