Trên trang đầu tập tài liệu là ảnh chụp bản thiết kế của Lam, kèm dòng chữ đỏ chói: Nghi vấn đạo nhái ý tưởng từ công ty đối thủ.
— Bản vẽ Minh Nguyệt mà cô ta tự hào ấy, — Thẩm Nghi khoanh tay, giọng đắc thắng, — giống hệt một mẫu đã công bố của bên khác. Anh Khang, anh định để một kẻ đạo nhái đứng cạnh mình sao?
Lam tái mặt. Cô biết bản vẽ của mình là nguyên bản, nhưng những cáo buộc như thế này, một khi đã tung ra, sẽ hủy hoại cả sự nghiệp.
Khang cầm tập tài liệu lên, lật qua vài trang, gương mặt vẫn bình tĩnh đến lạnh người. Rồi anh đặt xuống, nhìn thẳng Thẩm Nghi:
— Cái mẫu bên kia công bố ngày mười hai tháng trước. Còn bản phác thảo đầu tiên của Diệp Lam, tôi đã duyệt và lưu trên hệ thống công ty từ tháng bảy, có dấu thời gian đầy đủ. Ai đạo nhái ai, hệ thống ghi lại hết. — Anh nhấc điện thoại. — Nếu em muốn, tôi có thể mời bộ phận pháp chế vào làm rõ ngay bây giờ. Kèm cả việc ai đã cố tình bịa đặt để bôi nhọ nhân viên của tôi.
Thẩm Nghi cứng họng. Sự tự tin trên gương mặt cô ta rạn vỡ.
— Anh… anh vì một đứa nhân viên quèn mà đối xử với em thế này sao?
— Thẩm Nghi. — Khang nói, giọng không còn chút khách sáo. — Hôn ước giữa hai nhà, tôi đã nói với ba mẹ tôi là hủy. Tôi tôn trọng em như con gái của một đối tác, chỉ vậy thôi. Đừng biến sự tôn trọng đó thành thứ để em làm tổn thương người khác.
Thẩm Nghi đứng lặng một lúc, rồi quay phắt người bỏ đi, gót giày gõ chan chát trên nền gạch. Cánh cửa đóng sầm lại, để căn phòng chỉ còn hai người.
Lam vẫn chưa hết bàng hoàng. Khang bước tới, nhặt lá đơn xin nghỉ trên bàn, từ tốn xé làm đôi trước mặt cô.
— Đơn này không được duyệt. — Anh nói. — Còn bây giờ, để tôi nói nốt câu ở bờ sông.
🔥 Truyện hot — đọc nhiều nhất
Anh nhìn cô, ánh mắt sâu như mặt hồ nhưng ấm áp đến lạ:
— Diệp Lam, tôi muốn cô ở lại. Không chỉ vì cô là một nhà thiết kế giỏi. Mà vì từ buổi sáng cô đổ ly cà phê lên áo tôi, tôi đã không thể ngừng để mắt đến cô. Cô cứ luôn cố lấp đầy mọi khoảng trống, còn tôi thì muốn trở thành cái khoảng trống mà cô không cần lấp — cái khoảng lặng cô có thể yên tâm dựa vào.
Nước mắt Lam trào ra, nhưng lần này là vì hạnh phúc. Cô mím môi, cố giữ giọng khỏi run:
— Anh biết không, hôm đó em tưởng mình vừa hủy hoại buổi sáng đầu tiên của sếp mới.
— Cô đã hủy hoại nó thật. — Khang bật cười, lần đầu tiên cô thấy anh cười trọn vẹn đến thế. — Và tôi biết ơn vì điều đó.
Anh đưa tay, nhẹ nhàng lau giọt nước mắt trên má cô. Khoảnh khắc ấy, mọi hiểu lầm, mọi khoảng cách, mọi bức tường Lam dựng lên đều tan biến.
— Vậy câu trả lời của cô là gì? — Anh hỏi khẽ.
— Là em ở lại. — Lam cười qua hàng nước mắt. — Ở lại, cạnh anh.
Nửa năm sau, phòng thiết kế Thịnh An rộ lên một tin đồn mới, lần này ai cũng biết là thật: vị phó tổng lạnh lùng và cô nhân viên hay làm đổ cà phê đã công khai hẹn hò. Mỗi sáng, trên bàn làm việc của Lam đều có một ly trà nóng đặt sẵn, và một mẩu giấy nhớ với nét chữ cứng cáp quen thuộc.
Mẩu giấy sáng nay viết: Hôm nay đừng chạy vội. Anh chờ em ở thang máy. Và nhớ, cà phê để anh cầm.
Lam đọc xong, bật cười, ôm mẩu giấy vào ngực. Ngoài ô cửa kính, thành phố lại bắt đầu một buổi sáng tất bật. Nhưng giữa dòng người hối hả ấy, cô biết mình đã tìm được khoảng lặng của riêng mình — một khoảng trống biết nói, mang tên Tần Vũ Khang.
Leave a Reply