Đêm Trao Giải, Máy Quay Chưa Tắt

Written by

in

☰ Danh sách chương (5)
  1. Chương 1: Đêm Trao Giải, Máy Quay Chưa Tắt
  2. ▶ Chương 2: Mười Lăm Giây Chôn Bảy Năm
  3. Chương 3: Chiếc USB Màu Đỏ Trước Cửa
  4. Chương 4: Anh Quỳ Xuống Trước Người Khác
  5. Chương 5: Kẻ Đóng Vai Tiểu Tam Suốt Một Năm

Chương 2: Mười Lăm Giây Chôn Bảy Năm

Sáng hôm sau, tôi thức dậy và phát hiện mình đã trở thành kẻ bị cả nước ghét.

Hashtag “Vũ Yên bắt nạt đàn em” đứng đầu bảng tìm kiếm.

Điện thoại tôi ba trăm cuộc gọi nhỡ. Không cuộc nào từ Khánh.

* * *

Video ấy chỉ dài mười lăm giây.

Nhưng mười lăm giây đủ để chôn bảy năm.

Trong đó, tôi tát Diệp. Tôi chửi nó. Mặt tôi méo đi vì giận.

Tôi xem đi xem lại đến khi thuộc từng khung hình.

Và tôi nhận ra một điều.

Cái tát đó — tôi biết nó.

Đó là cảnh trong bộ phim tôi đóng vai phản diện ba năm trước. Một cảnh tôi tát bạn diễn.

Ai đó đã cắt gương mặt bạn diễn ra. Ghép mặt Diệp vào.

Ghép giọng. Ghép lời.

Đây không phải sự thật. Đây là một thứ được dựng lên. Cẩn thận. Tỉ mỉ. Bởi người biết rõ từng thước phim cũ của tôi.

Người biết rõ tôi đến vậy trong giới này chỉ có một.

* * *

Tôi gọi Khánh.

Lần thứ mười anh mới nghe.

“Anh xem video chưa?” tôi hỏi, giọng run. “Nó là giả. Có người ghép từ phim cũ. Anh biết mà, anh có bản gốc cảnh đó—”

“Yên.” Anh cắt lời. Lạnh. “Công ty đã họp sáng nay. Chúng ta tạm ngừng mọi hoạt động của em.”

Tôi nghẹn. “Anh… anh không tin em à?”

Im lặng một nhịp.

“Anh tin cái công chúng nhìn thấy,” anh nói. “Và họ thấy em đánh người.”

Rồi anh cúp máy.

Bảy năm. Một cuộc gọi. Cúp.

Tôi ngồi bệt xuống sàn. Lòng bàn tay lạnh toát. Cả căn hộ im đến mức tôi nghe được tiếng tim mình đập.

Không phải vì mất sự nghiệp.

Mà vì tôi vừa hiểu ra: người dựng video ấy, và người đàn ông tôi định lấy làm chồng — có thể là một.

* * *

Ba ngày sau, các nhãn hàng rút hết.

Biển quảng cáo có mặt tôi bị gỡ xuống trong một đêm. Sáng ra chỉ còn khung sắt trống.

Tài khoản công ty trả cho tôi bị đóng băng — “chờ điều tra”. Tôi không rút được một đồng nào trong số tiền bảy năm tôi kiếm.

🔥 Truyện hot — đọc nhiều nhất

Fanclub tuyên bố giải tán.

Còn Tống Diệp?

Nó đăng một dòng, nước mắt lưng tròng trong ảnh: “Em không muốn làm to chuyện. Mong mọi người đừng công kích chị ấy nữa.”

Cả nước khen nó bao dung. Vị tha. Một thiên thần bị chị gái độc ác chèn ép.

Chỉ trong một tuần, Tống Diệp thế chỗ tôi.

Suất diễn của tôi — nó nhận. Hợp đồng quảng cáo của tôi — chuyển sang tên nó. Bài hát tôi thu dở — nó hát lại, phát hành, lên đỉnh bảng.

Nó ngồi vào đúng chiếc ghế tôi từng ngồi.

Bên cạnh Khánh.

* * *

Tôi quay lại công ty một lần.

Không ai chào tôi. Nhân viên cũ cúi mặt đi qua như không quen.

Tôi đứng ngoài phòng họp kính. Bên trong, Khánh và Diệp đang cười.

Anh chỉnh lại cổ áo cho nó. Cử chỉ ấy — bảy năm trước anh làm cho tôi, mỗi lần tôi lên sân khấu.

Diệp bắt gặp ánh mắt tôi qua lớp kính.

Nó không cười đắc thắng như tôi tưởng.

Nó nhìn tôi một giây. Rồi rất khẽ — nhanh đến mức tôi tưởng mình hoa mắt — nó lắc đầu.

Như đang nói: đừng.

Đừng cái gì?

Tôi chưa kịp hiểu.

Tối đó, về đến cửa căn hộ, tôi thấy một thứ đặt trên thảm chùi chân.

Một chiếc USB. Màu đỏ.

Không có lời nhắn. Không tên người gửi.

Tôi cắm nó vào máy tính.

Trong đó chỉ có một file âm thanh.

Tôi bấm play.

Và giọng Khánh vang lên, rõ mồn một, trong một cuộc nói chuyện anh không biết bị ghi âm:

“…cắt cảnh tát trong phim cũ ra, ghép mặt con Diệp vào. Làm sao cho Vũ Yên thân bại danh liệt. Xong việc, tiền của nó trong công ty là của chúng ta.”

Tôi ngừng thở.

Nhưng file chưa hết.

Còn một giọng nữa trả lời anh.

Một giọng phụ nữ.

Và khi tôi nghe ra đó là ai, cả người tôi lạnh toát.

☰ Danh sách chương (5)
  1. Chương 1: Đêm Trao Giải, Máy Quay Chưa Tắt
  2. ▶ Chương 2: Mười Lăm Giây Chôn Bảy Năm
  3. Chương 3: Chiếc USB Màu Đỏ Trước Cửa
  4. Chương 4: Anh Quỳ Xuống Trước Người Khác
  5. Chương 5: Kẻ Đóng Vai Tiểu Tam Suốt Một Năm

🆕 Truyện mới cập nhật

Comments

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *