Người Ông Nội Đợi Hai Mươi Năm
Nửa đêm, ông nội chồng cho gọi riêng tôi vào phòng.
Ông nắm tay tôi. Bàn tay lạnh ngắt run bần bật.
“Cuối cùng… cháu cũng về.”
Rồi ông dúi vào tay tôi một chiếc chìa khóa. Nhỏ, bằng đồng, đã xỉn màu.
“Giấu kỹ. Đừng cho ai biết. Kể cả… Trạch Viễn.”
* * *
Hãy để tôi kể lại từ đầu.
Sau khi ông nội nhặt chiếc vòng lên, cả buổi giỗ tổ tan trong hỗn loạn.
Bà Đường xanh mặt, vội đẩy xe lăn đưa ông về phòng. Đơn ly hôn bị bỏ lại trên bàn, không ai nhắc nữa.
Tôi đứng chôn chân giữa sảnh. Tay còn run.
Ông nội đã nhìn tôi như thế nào? Như nhìn một người ông đã tìm suốt cả đời.
Đêm đó tôi không ngủ được.
Tôi nằm trong căn phòng lạnh lẽo ở cánh Tây. Ba năm nay tôi ngủ một mình ở đây.
Vì đêm tân hôn, Trạch Viễn say rượu. Anh ôm tôi, gọi một cái tên.
“Hạ Uyển…”
Tôi giả vờ ngủ. Tôi nuốt nước mắt vào trong.
Sáng hôm sau anh xin lỗi. Nói chỉ là say. Tôi tin. Vì tôi muốn tin.
Rồi ba năm trôi qua như thế. Anh ngày càng lạnh. Về nhà ngày càng muộn.
Có đêm tôi ngửi thấy mùi nước hoa lạ trên áo anh. Mùi hoa nhài. Đúng loại Hạ Uyển hay dùng.
Một lần, tôi thấy trong ví anh tấm ảnh chụp chung hai người từ thời đại học.
Anh giữ nó suốt bao năm. Còn ảnh cưới của chúng tôi, anh cất trong ngăn kéo, úp mặt xuống.
Tôi lặng lẽ đặt tấm ảnh về chỗ cũ. Không nói một lời.
Có những vết thương, nói ra chỉ khiến mình thảm hại hơn.
Tôi không hỏi. Tôi sợ câu trả lời.
Người ta nói phụ nữ nhu nhược. Không. Chỉ là chúng tôi sợ mất đi thứ mình đã đánh đổi cả thanh xuân để có.
Tôi từng đọc ở đâu đó một câu. Người ta chịu đựng không phải vì yếu đuối, mà vì còn hy vọng.
Ngày hy vọng tắt, cũng là ngày người ta trở nên đáng sợ nhất.
Đêm nay, trong tôi vừa lóe lên một tia hy vọng khác. Không phải từ Trạch Viễn.
Mà từ ánh mắt của một ông lão sắp gần đất xa trời.
Nhưng đêm nay, khi ông nội gọi tôi vào, mọi thứ trong tôi rung chuyển.
Ông chỉ vào chiếc vòng trên tay tôi. Giọng thều thào.
“Cháu… có biết mẹ cháu là ai không?”
Tôi lắc đầu. Cổ họng nghẹn lại.
“Mẹ cháu mất sớm. Cháu chỉ nhớ mẹ hay hát ru. Và chiếc vòng này.”
Ông nhắm mắt. Một giọt nước mắt lăn xuống.
“Chiếc vòng này, cả thế gian chỉ có hai chiếc. Ngọc Cố thị. Được tạc từ một khối ngọc bà.”
“Một chiếc, năm xưa ta tặng cho người con gái ta thương nhất đời.”
“Chiếc còn lại,” ông thở dốc, “ta đã giữ theo một lời hứa suốt hai mươi năm.”
Tôi không hiểu ông đang nói gì. Nhưng bàn tay ông siết chặt tay tôi, như sợ tôi tan biến.
Tôi sững sờ.
“Ông… ông từng quen mẹ cháu?”
Ông không đáp thẳng. Chỉ siết tay tôi chặt hơn.
“Có những chuyện, giờ ta chưa thể nói. Nói ra, cháu sẽ gặp nguy.”
“Ta chỉ hỏi cháu một câu. Mẹ cháu, trước khi mất, có dặn cháu điều gì không?”
Tôi run run đáp.
“Mẹ nói… chiếc vòng sẽ đưa con về nhà.”
Toàn thân ông chấn động. Ông bật khóc như một đứa trẻ.
“Đúng rồi… đúng là con bé… trời ơi, hai mươi năm rồi…”
Tôi hoảng loạn. Định gọi người.
Nhưng ông giữ tôi lại. Rồi ông run rẩy mở ngăn kéo, lấy ra chiếc chìa khóa đồng.
Ông dúi vào tay tôi.
Chiếc chìa lạnh ngắt nằm trong lòng bàn tay tôi. Nhỏ bé. Nhưng nặng như một lời trăng trối.
“Giấu kỹ. Đừng cho ai biết. Kể cả Trạch Viễn.”
“Ba ngày nữa, luật sư sẽ đến. Cháu cứ ở lại. Dù họ có đuổi thế nào, cũng phải ở lại.”
“Cái chìa này… mở ra thứ vốn thuộc về cháu. Và mẹ cháu.”
Tim tôi đập loạn. Tôi muốn hỏi thêm.
Nhưng ông đã kiệt sức. Ông tựa vào gối, thở dốc.
“Đi đi. Ngày mai… ta kể hết.”
Tôi giấu chiếc chìa vào áo. Bước ra khỏi phòng, chân còn run.
Vừa khép cửa, tôi khựng lại.
Cuối hành lang, một bóng người đứng trong tối.
Là bà Đường.
Bà đã đứng đó bao lâu? Bà nghe được những gì?
Ánh mắt bà trong bóng tối sắc như dao.
“Con tiện nhân.” Bà rít qua kẽ răng. “Mày định giở trò gì với ông cụ sắp chết?”
Tôi lùi lại. Lưng chạm vào tường lạnh.
“Con… con chỉ vào thăm ông…”
Bà bước tới. Từng bước một.
“Tao đã điều tra mày từ lâu. Một con nhỏ mồ côi, chẳng gốc gác. Vậy mà dám bước vào nhà này.”
“Nghe cho kỹ. Trước khi ông cụ tắt thở, tao sẽ tống cổ mày ra khỏi đây. Không cho mày lấy một xu.”
Bà đến sát mặt tôi. Hạ giọng.
“Chiếc chìa khóa đó. Đưa cho tao.”
Tôi chưa từng thấy bà Đường như thế. Không còn vẻ đài các thường ngày. Chỉ còn lòng tham trần trụi.
Bà thèm muốn thứ trong tay tôi đến phát điên. Mà tôi thì còn chưa hiểu nó là gì.
Tôi lạnh toát sống lưng.
Bà biết. Bà đã nghe hết.
Tôi siết chặt tay lên ngực, nơi giấu chiếc chìa.
“Con không hiểu mẹ nói gì.”
Mắt bà lóe lên. Bà vung tay.
Nhưng ngay lúc đó, từ phòng ông nội vọng ra một tiếng “choang” — tiếng ly vỡ.
Rồi là tiếng ho dữ dội. Tiếng nghẹn. Tiếng thứ gì đó đổ xuống.
Tôi lao vào phòng.
Ông nội gục xuống bên giường. Tay ông với về phía tôi. Môi ông mấp máy hai chữ cuối cùng, không thành tiếng.
Rồi tay ông buông thõng.
Leave a Reply