☰ Danh sách chương (5)
- Chương 1: Ly Cà Phê Định Mệnh
- ▶ Chương 2: Khoảng Cách Một Bàn Làm Việc
- Chương 3: Ba Ngày Và Cơn Ghen Đầu Tiên
- Chương 4: Lá Đơn Xin Nghỉ
- Chương 5: Khoảng Trống Biết Nói
Chương 2: Khoảng Cách Một Bàn Làm Việc
— Bản thiết kế nhận diện thương hiệu cho khách hàng Minh Nguyệt, cô làm lại. — Tần Vũ Khang đặt tập giấy xuống bàn Lam, giọng không cao không thấp. — Bố cục ổn, nhưng thiếu linh hồn. Khách hàng thuê chúng ta để họ khác biệt, không phải để trông giống mọi thương hiệu khác trên phố.
Lam cắn môi, nhận lại bản vẽ mình đã thức trắng hai đêm để hoàn thành. Đây là ngày thứ mười cô làm việc dưới trướng vị phó tổng lạnh lùng, và cũng là lần thứ năm bản thiết kế của cô bị trả về.
— Em hiểu rồi ạ. — Cô đáp, cố giữ giọng bình tĩnh.
Khang không đi ngay. Anh nghiêng người, chỉ vào một góc bản vẽ:
— Chỗ này. Cô sợ để trống. Nhưng khoảng trống cũng biết nói. Đừng lấp đầy mọi thứ chỉ vì sợ trống trải.
Câu nói ấy, chẳng hiểu sao, khiến Lam ngẩn ra. Nó không giống một lời phê bình thiết kế. Nó giống một điều gì đó về chính cuộc đời cô — cô gái luôn cố lấp đầy mọi khoảng lặng bằng sự tất bật, để không phải nghĩ đến những trống trải của riêng mình.
Khang đã quay đi, để lại sau lưng mùi hương gỗ trầm thoang thoảng.
Những ngày sau đó, Lam dần nhận ra vị sếp này không lạnh lùng như vẻ ngoài. Anh khắt khe, nhưng công bằng. Anh chê thẳng thắn, nhưng chưa bao giờ hạ thấp ai. Có hôm cô ở lại muộn, ngẩng lên đã thấy trên bàn mình có một ly trà nóng, không ai nhận là người đặt. Có hôm cô trình bày ý tưởng vấp váp, anh chỉ khoanh tay đứng nghe đến hết, rồi gật đầu: Ý tưởng tốt. Diễn đạt lại cho gọn.
— Tao thấy sếp Khang để ý mày đấy. — Tiểu My nhấm nháp trà sữa trong giờ nghỉ trưa, mắt long lanh. — Cả phòng chỉ có bàn mày là được ngắm nhìn nhiều nhất.
— Vớ vẩn. — Lam đỏ mặt. — Tại bản vẽ của tao nhiều lỗi nhất thì có.
Nhưng chính cô cũng không phủ nhận được, mỗi lần anh đứng cạnh, tim cô lại đập lỗi một nhịp.
Buổi chiều hôm ấy, một người phụ nữ bước vào phòng thiết kế. Cô ta mặc váy lụa đắt tiền, tóc uốn nhẹ, gương mặt sắc sảo và kiêu kỳ. Cả phòng lập tức im bặt.
— Anh Khang có đây không? — Người phụ nữ hỏi, giọng ngọt như đường nhưng ánh mắt thì đo lường khắp nơi.
Khang từ phòng riêng bước ra, hơi nhíu mày:
— Nghi, sao em tới đây?
— Ba em nhắc anh tối nay qua nhà ăn cơm. — Cô ta khoác tay anh một cách tự nhiên, thân mật. — Đừng có viện cớ bận việc nữa nhé. Hai bên đã hẹn rồi mà.
Lam cúi xuống bản vẽ, tự dưng thấy nét bút của mình run nhẹ. Người phụ nữ ấy — sau này cô biết tên là Thẩm Nghi, con gái của đối tác lớn nhất công ty — có một vẻ đẹp và sự tự tin mà Lam biết mình không bao giờ với tới.
Khang gỡ nhẹ tay ra, giọng vẫn điềm đạm:
— Anh sẽ liên lạc lại với bác. Em về trước đi, anh còn họp.
Thẩm Nghi liếc một vòng quanh phòng, ánh mắt dừng lại ở Lam lâu hơn cần thiết, rồi cong môi cười:
— Nhân viên của anh chăm chỉ ghê. — Cô ta nói, nhưng chẳng ai hiểu là khen hay mỉa.
Khi Thẩm Nghi rời đi, không khí trong phòng mới dịu lại. Lam cắm cúi làm việc, cố dập tắt cái cảm giác chua xót lạ lùng đang dâng lên trong lồng ngực. Cô tự nhủ, mình là ai chứ, chỉ là một nhân viên thiết kế bình thường.
Cuối giờ chiều, Khang gọi cô vào phòng làm việc. Anh đưa cô một tập hồ sơ dày.
— Dự án Minh Nguyệt chuyển sang giai đoạn thuyết trình. Công ty họ ở Đà thành. — Anh nhìn cô. — Cô là người nắm rõ bản vẽ nhất. Chuẩn bị hành lý. Ba ngày. Chỉ có tôi và cô đi.
Lam ngẩng phắt lên, tưởng mình nghe nhầm:
— Dạ… chỉ hai người ạ?
Khang gật đầu, quay lại với màn hình máy tính như thể vừa nói một điều hết sức bình thường. Còn tim Lam thì đã đập loạn nhịp, không tài nào ghìm lại được.
☰ Danh sách chương (5)
- Chương 1: Ly Cà Phê Định Mệnh
- ▶ Chương 2: Khoảng Cách Một Bàn Làm Việc
- Chương 3: Ba Ngày Và Cơn Ghen Đầu Tiên
- Chương 4: Lá Đơn Xin Nghỉ
- Chương 5: Khoảng Trống Biết Nói
Leave a Reply