☰ Danh sách chương (5)
- Chương 1: Ly Cà Phê Định Mệnh
- Chương 2: Khoảng Cách Một Bàn Làm Việc
- ▶ Chương 3: Ba Ngày Và Cơn Ghen Đầu Tiên
- Chương 4: Lá Đơn Xin Nghỉ
- Chương 5: Khoảng Trống Biết Nói
Chương 3: Ba Ngày Và Cơn Ghen Đầu Tiên
Đà thành đón hai người bằng một cơn mưa bất chợt. Chuyến bay hạ cánh muộn, khi họ tới khách sạn thì trời đã nhá nhem. Lam kéo vali theo sau Khang, lòng vẫn còn lâng lâng vì ba ngày qua — ba ngày cô được ở gần anh nhiều hơn cả ba năm đi làm cộng lại.
Trên máy bay, anh nhường cho cô chỗ ngồi cạnh cửa sổ vì cô nói muốn ngắm mây. Khi cô ngủ gật, anh lặng lẽ chỉnh lại chiếc chăn mỏng cho cô. Những cử chỉ nhỏ ấy khiến trái tim Lam cứ mềm ra, dù lý trí liên tục nhắc nhở cô về Thẩm Nghi, về khoảng cách giữa hai người.
Buổi thuyết trình ngày hôm sau diễn ra suôn sẻ ngoài mong đợi. Khách hàng Minh Nguyệt gật gù tán thưởng bản thiết kế mới của Lam — bản vẽ mà cô đã sửa đi sửa lại theo lời góp ý của anh, học cách để những khoảng trống biết nói.
— Cô làm tốt lắm. — Khang nói khi hai người bước ra khỏi phòng họp. Đó là lời khen trọn vẹn đầu tiên anh dành cho cô, và Lam thấy cả thành phố như bừng sáng.
Tối đó, để cảm ơn, phía đối tác mời cả hai đi ăn. Trong bữa tiệc, con trai giám đốc Minh Nguyệt — một chàng trai trẻ tuổi, lịch thiệp tên Hoàng — tỏ ra đặc biệt quan tâm đến Lam. Anh ta rót nước cho cô, khen bản thiết kế, rồi khéo léo xin số điện thoại.
— Cô Lam có tài lại còn duyên dáng. — Hoàng cười. — Mong sau này còn nhiều dịp hợp tác.
Lam chỉ cười xã giao, nhưng cô nhận ra bàn tay Khang đang siết chặt ly rượu, khớp ngón tay hơi trắng ra. Suốt phần còn lại của bữa ăn, gương mặt anh lạnh đi thấy rõ. Anh nói ít hẳn, ánh mắt thỉnh thoảng lại lướt qua chỗ Lam và Hoàng ngồi cạnh nhau.
Khi ra về, Khang đi nhanh hơn thường lệ. Lam phải chạy theo mới kịp.
— Anh Khang, anh có sao không ạ? — Cô hỏi, hơi thở gấp.
— Không. — Anh đáp cộc lốc, rồi bất ngờ dừng lại khiến cô suýt đâm vào lưng anh. — Cô định cho cậu ta số điện thoại thật à?
Lam ngơ ngác:
— Dạ? Là số công ty, để tiện liên hệ công việc mà anh.
Khang nhìn cô một lúc lâu dưới ánh đèn đường vàng vọt, rồi thở ra, giọng dịu lại một cách kỳ lạ:
— Việc công thì để tôi liên hệ. Cô không cần.
Lam ngẩn người. Cô không dám nghĩ nhiều, nhưng trái tim thì cứ đập rộn ràng. Có phải anh vừa… ghen không?
Đêm ấy, cả hai đi bộ dọc bờ sông. Gió mát, đèn thành phố phản chiếu lấp lánh trên mặt nước. Không khí giữa họ dịu dàng đến mức Lam ước gì thời gian dừng lại.
— Diệp Lam. — Khang bỗng gọi tên cô, không kèm chức danh. — Nếu tôi nói, tôi muốn có cô ở lại nhóm mãi mãi, cô nghĩ sao?
Lam quay sang, tim đập thình thịch:
— Ý anh là… về công việc?
Khang mở miệng định nói gì đó, ánh mắt anh sâu thẳm và ấm áp chưa từng thấy. Nhưng đúng khoảnh khắc ấy, điện thoại anh reo vang. Anh liếc màn hình, gương mặt thoáng chững lại.
Là Thẩm Nghi.
Anh nhấc máy, bước ra xa vài bước. Lam không cố ý nghe, nhưng trong đêm tĩnh lặng, vài câu vẫn lọt vào tai cô.
— …Anh biết rồi… Chuyện đính hôn để về anh sẽ nói chuyện với hai bên gia đình… Em đừng lo…
Chữ đính hôn như một mũi kim lạnh buốt cắm thẳng vào tim Lam. Cô đứng chôn chân bên bờ sông, cảm giác toàn bộ sự ấm áp vừa nãy tan biến trong gió đêm. Thì ra là vậy. Anh và Thẩm Nghi đã có hôn ước.
Khi Khang quay lại, anh thấy Lam đã đổi khác. Nụ cười biến mất, ánh mắt cô né tránh.
— Muộn rồi, mình về khách sạn thôi ạ. — Cô nói khẽ, rồi quay lưng bước đi trước, không cho anh kịp nói hết câu còn dang dở.
Sau lưng cô, Khang đứng lặng, còn phía trước, Lam cắn chặt môi để nước mắt không rơi. Cô tự nhủ mình phải tỉnh táo. Trái tim này, cô phải thu về, ngay bây giờ, trước khi quá muộn.
☰ Danh sách chương (5)
- Chương 1: Ly Cà Phê Định Mệnh
- Chương 2: Khoảng Cách Một Bàn Làm Việc
- ▶ Chương 3: Ba Ngày Và Cơn Ghen Đầu Tiên
- Chương 4: Lá Đơn Xin Nghỉ
- Chương 5: Khoảng Trống Biết Nói
Leave a Reply