Cúc Họa Mi Nở Giữa Mùa Giông

◀ Chương trướcChương tiếp ▶
☰ Danh sách chương (5)
  1. ▶ Chương 1: Ba Mươi Triệu Và Một Cái Tát
  2. Chương 2: Người Ở Lại Bệnh Viện
  3. Chương 3: Kẻ Trộm Trong Nhà Họ Trần
  4. Chương 4: Điều Người Mẹ Giấu Kín
  5. Chương 5: Mùa Cúc Họa Mi

Chương 1: Ba Mươi Triệu Và Một Cái Tát

Lâm Diệp không nghĩ rằng buổi hẹn ra mắt lại bắt đầu bằng một xấp tiền đặt giữa bàn.

Căn biệt thự nhà họ Trần lớn đến mức tiếng bước chân của cô cũng vang lên lạc lõng. Sàn đá hoa cương bóng loáng phản chiếu gương mặt cô — một gương mặt bình thường, hơi tái vì lo lắng, tóc buộc gọn, chiếc áo sơ mi trắng là phẳng phiu nhất mà cô có. Ngồi đối diện cô là bà Kim Hân, mẹ của Trần Hoàng Nam, người đàn bà mặc áo dài lụa, cổ đeo chuỗi ngọc trai, ánh mắt lướt qua cô như lướt qua một món hàng bày sai chỗ.

“Cô làm nghề gì?” bà hỏi, giọng nhẹ mà lạnh.

“Dạ, cháu mở một tiệm hoa nhỏ ạ,” Diệp đáp, hai tay siết chặt vào nhau dưới gấu áo.

Bà Hân cười khẽ, một tiếng cười không có hơi ấm. “Tiệm hoa. Nghĩa là cô cắm hoa thuê.” Bà đẩy phong bì dày cộp trên bàn về phía cô. “Trong này là ba mươi triệu. Cô cầm lấy, rồi rời khỏi cuộc đời con trai tôi. Tôi không thích vòng vo.”

Diệp nhìn phong bì, rồi nhìn lên. Cổ họng cô nghẹn lại, nhưng cô không khóc. “Bác ơi, cháu thương anh Nam. Cháu không tới đây vì tiền.”

“Ai cũng nói vậy.” Bà Hân nhấp một ngụm trà. “Nhưng con gái nhà tử tế thì phải môn đăng hộ đối. Nhà tôi ba đời làm ăn, con dâu tôi phải xứng với cái họ Trần. Cô nhìn lại mình đi, cô Diệp. Cô lấy gì để bước vào cánh cửa này?”

Lấy gì? Diệp cúi đầu. Cô lấy gì thật. Mẹ cô mất sớm, ba cô là thợ điện về hưu, sống trong con hẻm ngập nước mỗi mùa mưa. Cả gia tài của cô là cái tiệm hoa vay vốn mở ra, và một tình yêu mà cô vẫn ngỡ là đủ.

“Cháu không có gì ngoài tấm lòng ạ,” cô nói khẽ.

“Tấm lòng không trả được nợ ngân hàng.” Bà Hân đứng dậy. “Cầm tiền, rồi đi.”

🔥 Truyện hot — đọc nhiều nhất

Đúng lúc ấy cửa phòng khách bật mở. Trần Hoàng Nam bước vào, mặt tối sầm. Anh vừa từ công ty về, cà vạt còn lỏng lẻo, và anh đã đứng ngoài hành lang đủ lâu để nghe hết.

“Mẹ.” Giọng anh trầm, dằn từng chữ. “Con đã nói con sẽ tự chọn người con lấy.”

“Nam!” Bà Hân quay phắt lại. “Con biết con đang làm gì không? Con là người thừa kế tập đoàn Trần Gia. Con không thể cưới một đứa cắm hoa thuê!”

“Cô ấy tên là Lâm Diệp.” Nam bước tới, kéo Diệp đứng dậy, nắm chặt tay cô. “Và con sẽ cưới cô ấy.”

Bàn tay bà Hân vung lên. Nhưng cái tát ấy không rơi xuống mặt Diệp — Nam đã kịp xoay người, gò má anh hứng trọn. Cả gian phòng lặng đi. Diệp sững sờ nhìn dấu tay đỏ hằn trên mặt người đàn ông mình yêu, nước mắt cuối cùng cũng trào ra.

“Mẹ đánh con cũng được,” Nam nói, giọng khàn đi. “Nhưng con không để ai làm nhục cô ấy. Kể cả mẹ.”

Bà Hân run rẩy, mặt trắng bệch vì giận. “Được. Con giỏi lắm. Vậy con nghe cho rõ đây — nếu con cưới nó, thì đừng bao giờ bước chân về ngôi nhà này nữa. Và một xu tài sản của họ Trần, con cũng đừng hòng động tới.”

Nam siết tay Diệp chặt hơn. “Con không cần.”

Diệp giật mình. Cô ngẩng lên nhìn anh, muốn nói đừng, đừng vì em mà bỏ hết. Nhưng lời chưa kịp thốt ra thì điện thoại trong túi bà Hân đổ chuông gấp gáp. Bà nghe máy, và chỉ sau vài giây, cả gương mặt kiêu hãnh ấy sụp xuống.

Chiếc điện thoại rơi khỏi tay bà, va xuống sàn đá kêu một tiếng khô khốc.

“Ông nhà… ông nhà bị đột quỵ rồi…”

◀ Chương trướcChương tiếp ▶
☰ Danh sách chương (5)
  1. ▶ Chương 1: Ba Mươi Triệu Và Một Cái Tát
  2. Chương 2: Người Ở Lại Bệnh Viện
  3. Chương 3: Kẻ Trộm Trong Nhà Họ Trần
  4. Chương 4: Điều Người Mẹ Giấu Kín
  5. Chương 5: Mùa Cúc Họa Mi

🆕 Truyện mới cập nhật

Comments

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *