Lâm Hạ cầm tờ thư có hàng chữ đỏ như máu, ngồi im suốt một khắc đồng hồ, đầu óc chạy nhanh hơn cả lúc cô cày ba trăm chương bản thảo trong một đêm để kịp deadline.
“Chị hai.” Cô lẩm bẩm, gõ gõ ngón tay lên mép giường. “Trong nguyên tác, Lâm Uyển Nhi là con một. Lâm phủ chỉ có một tiểu thư. Không anh, không chị, không em. Vậy kẻ gọi ta là ‘chị hai’ này… hoặc là bịa, hoặc là một tình tiết mà tác giả chưa từng viết ra.”
Với kinh nghiệm biên tập nhiều năm, cô hiểu rất rõ: khi một nhân vật lạ đột nhiên chui ra khỏi bóng tối và tự nhận là người thân, chín trên mười lần đó không phải để đoàn tụ. Đó là phục bút. Là quả bom đã được ai đó cài sẵn, chỉ chờ ngày phát nổ.
“Thanh Trúc.” Cô ngẩng lên. “Lâm phủ này, ngoài ta ra, còn tiểu thư nào khác không? Con của di nương chẳng hạn?”
Thanh Trúc lắc đầu như trống bỏi, rồi bỗng khựng lại, sắc mặt trắng bệch: “Không… không có tiểu thư nào khác ạ. Nhưng… mà tiểu thư, người quên rồi sao? Mười năm trước, phủ mình từng có một a hoàn nhỏ, kém tiểu thư hai tuổi. Người ấy… người ấy tên là Uyển Nguyệt.”
Lâm Hạ nhíu mày. “Uyển Nhi, Uyển Nguyệt. Tên na ná nhau thế cơ à?”
“Dạ.” Thanh Trúc hạ giọng, run run như sợ tường có tai. “Nghe nói… nghe nói người ấy vốn là con rơi của lão gia với một vị ca cơ. Phu nhân không dung, nên bắt vào phủ làm hạ nhân, đối xử chẳng khác gì nô tì. Năm ấy trong phủ cháy một trận lớn, người ta bảo Uyển Nguyệt chết trong đám cháy. Từ đó không ai dám nhắc tới nữa.”
Lâm Hạ cảm thấy sống lưng lạnh toát. Một đứa em gái cùng cha khác mẹ, bị đày làm nô tì, bị đồn đã chết cháy — và mười năm sau viết thư về bằng thứ mực đỏ như máu, nói “em nhớ chị lắm”.
Đây không phải là nhớ nhung. Đây là mở màn cho một màn báo thù. Và trong cái kịch bản báo thù đó, “chị hai” Lâm Uyển Nhi — tức là cô bây giờ — chắc chắn đứng ở vị trí phản diện đầu tiên phải trả giá.
Nội dung chương bị khóa 🔒
🔓 Nhấn để mở chương
Cảm ơn bạn đã ủng hộ truyện qua liên kết nhà tài trợ.
“Được rồi.” Lâm Hạ đứng dậy, phủi váy, giọng bình tĩnh đến mức Thanh Trúc phải sững người. “Nếu đúng là muội muội thất lạc trở về, thì ta phải chuẩn bị tiếp đón cho tử tế chứ. Ngươi đi lấy cho ta danh sách khách khứa dự lễ xuất giá ba ngày nữa. Ta muốn xem mặt từng người một.”
Cô không định ngồi yên chờ quả bom nổ. Là biên tập viên, cô có một thói quen nghề nghiệp: gặp phục bút thì phải lôi nó ra ánh sáng, mổ xẻ từng chữ, cho đến khi hiểu tác giả — hoặc kẻ đứng sau — thật sự muốn gì.
Nhưng cô còn chưa kịp bước ra khỏi phòng thì bên ngoài đã vang lên tiếng huyên náo. Một a hoàn hớt hải chạy vào, quỳ sụp: “Tiểu thư! Có… có một vị cô nương lạ mặt tự tiện vào phủ, nói là người nhà, đòi gặp tiểu thư cho bằng được. Quản gia ngăn không nổi!”
Tim Lâm Hạ đập thình thịch. Nhanh vậy sao? Cô còn tưởng mình có ba ngày để chuẩn bị, ai ngờ đối phương đã đánh phủ đầu ngay trong ngày.
Cô theo chân a hoàn ra tiền sảnh. Giữa gian nhà lớn, một thiếu nữ mặc áo xanh nhạt đang đứng quay lưng lại, dáng người mảnh khảnh, tóc búi đơn sơ như thị nữ. Nghe tiếng bước chân, nàng ta từ từ quay lại.
Lâm Hạ khựng lại. Gương mặt ấy… giống cô đến bảy tám phần. Cùng đôi mày lá liễu, cùng khóe mắt hơi xếch. Nếu Lâm Uyển Nhi có một tấm gương biết cười, thì đó chính là khuôn mặt đang đứng trước mặt cô lúc này.
“Chị hai.” Thiếu nữ nở một nụ cười ngọt ngào, cúi người hành lễ chuẩn mực từng phân. “Muội là Uyển Nguyệt. Mười năm rồi, cuối cùng cũng được gặp lại chị.”
🔥 Truyện hot — đọc nhiều nhất
Lâm Hạ giữ vẻ mặt bình tĩnh, trong bụng thì đã dựng cả trăm lá cờ báo động. Cô cười đáp lễ, giọng dịu dàng: “Muội còn sống, thật là trời có mắt. Chị… mừng lắm.”
Uyển Nguyệt ngẩng lên, ánh mắt trong veo quét qua mặt cô, dừng lại nơi đáy mắt cô đúng một khắc. Rồi nàng bước tới gần, gần đến mức chỉ hai người nghe được, hạ giọng thì thầm, nụ cười trên môi vẫn không đổi:
“Chị đóng vai giỏi thật đấy.” Giọng nàng nhẹ như gió thoảng, mà từng chữ cắm vào tai Lâm Hạ như kim châm. “Nhưng chị không phải chị hai của em. Chị hai thật của em… đã chết trước cả khi em viết bức thư đó rồi.”
Lâm Hạ cảm thấy máu trong người đông cứng lại.
Nàng ta biết. Cô này biết cô không phải Lâm Uyển Nhi. Biết rõ đến mức nói ra được cả cái chết của “chị hai thật”.
Và điều khiến cô lạnh gáy hơn cả, là một câu hỏi vừa bật lên trong đầu: nếu Lâm Uyển Nhi thật đã chết trước cả bức thư ba ngày trước — thì cái thân xác cô đang ngồi trong đó lúc tỉnh dậy, rốt cuộc đã chết từ bao giờ… và ai là kẻ đầu tiên biết được điều đó?
Uyển Nguyệt lùi lại một bước, chắp tay hành lễ ngay ngắn như chưa hề nói gì, cất cao giọng đủ để cả tiền sảnh nghe thấy: “Muội xin chúc mừng chị hai sắp xuất giá. Ba ngày nữa… nhất định là một ngày đáng nhớ.”
Nói xong, nàng mỉm cười, xoay người bước ra cửa. Chỉ để lại Lâm Hạ đứng chôn chân giữa gian sảnh, tay lạnh toát, và một sự thật vừa vỡ ra trong đầu: ván cờ này đã bắt đầu từ rất lâu trước khi cô đặt chân vào đây — còn cô, mãi đến giờ, mới biết mình chỉ là một quân cờ vừa được đặt lên bàn.
Post Views: 22
Leave a Reply