Niềm vui của Diệp Hân không kéo dài được đến hết tuần.
Sáng thứ Năm, khi cô đang cắm cúi đo lại bản vẽ mặt đứng, cả tầng làm việc bỗng xôn xao. Một người phụ nữ bước ra khỏi thang máy như bước trên thảm đỏ — váy lụa, túi hàng hiệu, gót giày gõ xuống sàn từng nhịp kiêu hãnh.
“Cô Hàn tới thăm Tổng giám đốc kìa,” ai đó thì thầm. “Hàn Thi Nhã, tiểu thư tập đoàn Hàn Thị. Nghe nói hai nhà môn đăng hộ đối lắm.”
Thi Nhã liếc quanh phòng, ánh mắt lướt qua đám nhân viên như lướt qua bàn ghế, rồi dừng lại ở Diệp Hân — hay đúng hơn, ở bản vẽ khu Bình An treo trên vách.
“Đây là cái dự án ổ chuột mà anh Viễn giao cho một con bé thực tập à?” Cô ta nhíu mày, bước tới. “Nghe nói em cãi cả Phó tổng để giữ một cái cây? Thú vị thật.”
“Chào chị. Tôi là Diệp Hân, chủ trì dự án,” cô đáp, giữ giọng bình thản.
“Chủ trì.” Thi Nhã bật cười, kéo dài chữ ấy đầy chế giễu. “Em biết vì sao anh Viễn giao cho em không? Vì dự án này không đáng để anh ấy bận tâm. Nó chỉ là bài kiểm tra xem một con bé nhà nghèo trèo được đến đâu thôi.”
Từng chữ như kim châm. Diệp Hân siết chặt cây bút chì, móng tay bấm vào lòng bàn tay. *Đừng đáp. Cô ta muốn mình mất bình tĩnh.*
“Cảm ơn chị đã quan tâm,” cô chỉ nói vậy, rồi cúi xuống bản vẽ.
Sự dửng dưng ấy khiến Thi Nhã khó chịu hơn cả cãi vã. Cô ta chồm tới, hạ giọng, ngọt như tẩm độc:
🔥 Truyện hot — đọc nhiều nhất
“Nghe cho rõ này. Lục Trạch Viễn là hôn phu của tôi. Hai nhà đã định từ khi anh ấy còn chưa tốt nghiệp. Nên nếu em có mơ mộng gì trong cái đầu nhà quê của em, thì tỉnh lại đi. Tránh xa anh ấy ra.”
Diệp Hân ngẩng lên, tính đáp trả, thì một giọng nói lạnh vang lên sau lưng Thi Nhã, cắt ngang tất cả:
“Ai là hôn phu của cô?”
Lục Trạch Viễn đứng đó, tay đút túi quần, ánh mắt không nhìn Thi Nhã mà nhìn thẳng vào bản vẽ khu Bình An sau lưng Diệp Hân.
Mặt Thi Nhã thoắt tái. “Anh Viễn, em… em chỉ ghé thăm anh.”
“Phòng làm việc của tôi ở tầng trên,” anh nói, vẫn bình thản. “Không phải ở đây.”
Thi Nhã cắn môi, liếc Diệp Hân một cái đầy hằn học, rồi xoay gót bỏ đi.
Khi bóng cô ta khuất vào thang máy, Trạch Viễn mới dời mắt sang Diệp Hân. Anh nhìn cô một thoáng, như muốn nói gì, nhưng cuối cùng chỉ buông một câu cụt lủn:
“Bản mặt đứng, chiều mai tôi xem.”
Rồi anh quay đi. Diệp Hân nhìn theo bóng lưng thẳng tắp ấy, lòng rối như tơ. Anh phủ nhận hai chữ “hôn phu” — nhưng anh không hề nói rằng giữa anh và Thi Nhã không có gì.
Leave a Reply