Ngăn Bàn Có Nắng

Written by

in

◀ Chương trướcChương tiếp ▶
☰ Danh sách chương (5)
  1. ▶ Chương 1: Người ngồi phía tay trái
  2. Chương 2: Những mẩu giấy trong ngăn bàn
  3. Chương 3: Hiểu lầm dưới giàn hoa giấy
  4. Chương 4: Sân ga mùa hạ
  5. Chương 5: Tái ngộ dưới bầu trời cũ

Chương 1: Người ngồi phía tay trái

Buổi sáng thứ Hai đầu tháng Mười, Diệp Hạ An đến lớp sớm nhất như mọi khi, và phát hiện chỗ trống bên tay trái mình không còn trống nữa.

Một cậu con trai lạ đang ngồi đó, tay chống cằm nhìn ra cửa sổ, nắng rớt lên vai áo trắng thành một mảng vàng nhạt. Nghe tiếng bước chân, cậu quay lại, cười rất tự nhiên như thể hai người đã quen từ lâu.

‘Chào lớp trưởng. Mình là Lâm Vũ, chuyển từ trường bên sông sang. Cô chủ nhiệm xếp mình ngồi cạnh cậu.’

An khẽ gật đầu, đặt cặp xuống, và ngay lập tức nhận ra một vấn đề: khuỷu tay cậu ta đã lấn qua vạch phấn vô hình chia đôi mặt bàn mà cô luôn ngầm vẽ ra. An lấy thước kẻ, gõ nhẹ lên mặt gỗ một đường thẳng tắp.

‘Bên này của tớ. Bên kia của cậu. Đừng để đồ đạc tràn qua.’

Lâm Vũ nhìn cái thước, rồi nhìn cô, khóe môi cong lên đầy thích thú. ‘Lớp trưởng nghiêm khắc thật đấy.’ Nhưng cậu vẫn ngoan ngoãn kéo khuỷu tay về, còn cẩn thận đặt hộp bút song song với đường ranh giới, thẳng đến mức An suýt bật cười.

Tiết đầu là Toán. Thầy gọi một bài hình khó, cả lớp im phăng phắc, thì Lâm Vũ giơ tay. Cậu lên bảng, viết lời giải gọn gàng, phấn chạy loạt soạt, chỉ vài phút đã xong một bài mà An loay hoay cả tối hôm trước vẫn chưa ra. Thầy gật gù khen. Lúc về chỗ, cậu nghiêng đầu hỏi nhỏ: ‘Bài đó cậu làm được chưa? Nếu chưa, lúc nào rảnh tớ chỉ cho.’

An hơi đỏ mặt, quay đi. ‘Ai bảo tớ chưa làm được.’

‘Ừ thì chưa thôi mà, có gì đâu.’ Cậu cười, không hề trêu chọc, giọng ấm như nắng tháng Mười.

🔥 Truyện hot — đọc nhiều nhất

Giờ ra chơi, Ngọc Diệp — cô bạn thân bàn sau — chồm lên ghế, thì thầm vào tai An: ‘Ê, cậu bạn mới của cậu điển trai ghê. Mà nghe nói học cực giỏi, ở trường cũ toàn đứng nhất khối. An ơi cậu số hưởng đấy.’

‘Số hưởng cái gì. Người ta lấn bàn tớ, phiền chết đi được.’ An bĩu môi, nhưng khi cúi xuống lấy vở, tim cô lại đập nhanh hơn một nhịp không rõ vì sao.

Suốt buổi hôm ấy, An cố tình không nhìn sang trái. Nhưng cô nhận ra Lâm Vũ có thói quen kỳ lạ: mỗi khi tập trung, cậu sẽ khẽ gõ đầu bút xuống bàn ba tiếng, đều đặn như nhịp tim. Cô còn nhận ra cậu viết chữ nghiêng nghiêng, nét thanh nét đậm, đẹp hơn cả chữ con gái. Và cô ghét bản thân vì đã nhận ra những điều đó.

Tan học, trời đổ một cơn mưa bóng mây. An quên mang ô, đứng dưới mái hiên chờ ngớt. Lâm Vũ đi ngang, thấy cô, liền dừng lại, chìa cây ô trong tay ra. ‘Chung đường không? Nhà cậu hướng nào?’

‘Không cần đâu.’ An lắc đầu, cứng nhắc. ‘Tớ chờ mẹ tới đón.’

Cậu nhìn cô một thoáng, rồi không ép, chỉ cười. ‘Ừ, vậy cẩn thận nhé.’ Rồi cậu bước vào màn mưa, dáng người cao gầy khuất dần sau hàng phượng ướt.

Sáng hôm sau, An đến lớp, theo thói quen thò tay vào ngăn bàn lấy hộp phấn. Ngón tay cô chạm phải một mảnh giấy gấp tư.

Cô mở ra. Nét chữ nghiêng nghiêng quen thuộc chỉ vỏn vẹn một dòng: ‘Cây thước của cậu vẽ ranh giới giỏi thật. Nhưng tớ đánh cược, đến cuối năm học cậu sẽ tự xóa nó đi. — Người ngồi phía tay trái.’

An siết chặt mảnh giấy, ngẩng lên. Chỗ ngồi bên trái vẫn trống, nắng sớm rọi vào đúng chỗ ấy, ấm áp một cách khó hiểu. Và cô chợt nhận ra mình đang mỉm cười lúc nào không hay.

◀ Chương trướcChương tiếp ▶
☰ Danh sách chương (5)
  1. ▶ Chương 1: Người ngồi phía tay trái
  2. Chương 2: Những mẩu giấy trong ngăn bàn
  3. Chương 3: Hiểu lầm dưới giàn hoa giấy
  4. Chương 4: Sân ga mùa hạ
  5. Chương 5: Tái ngộ dưới bầu trời cũ

🆕 Truyện mới cập nhật

Comments

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *