Ba tuần kế tiếp, Diệp Hân lao vào dự án như thiêu thân.
Cô xuống khu Bình An mỗi cuối tuần, đo từng bức tường, hỏi từng hộ dân, ghi lại từng mong muốn. Bản trùng tu của cô dày lên từng ngày: giữ cây bàng, mở rộng sân chung, cải tạo hệ thống thoát nước, thêm thang máy cho người già. Một phương án vừa nhân văn vừa khả thi về chi phí.
Trạch Viễn duyệt từng phần, ít lời nhưng luôn đúng chỗ. Có hôm anh gạch một đường trên bản vẽ: “Chỗ này thêm lối cho xe cứu thương.” Có hôm chỉ để lại một dòng ghi chú: “Tốt.” Chỉ một chữ, mà Diệp Hân đọc đi đọc lại mấy lần.
Nhưng Tống Nghiêm không ngồi yên.
Trong cuộc họp giao ban, ông ta liên tục chất vấn tiến độ, đòi cắt ngân sách, gây khó dễ đủ đường. “Cô Diệp non kinh nghiệm quá,” ông ta nói với hội đồng. “Giao một dự án lớn cho người chưa qua thử việc là rủi ro cho cả tập đoàn.”
“Tôi chịu trách nhiệm về quyết định đó,” Trạch Viễn cắt ngang, và Tống Nghiêm phải ngậm miệng. Nhưng ánh mắt ông ta lướt qua Diệp Hân, âm hiểm như đang tính một nước cờ khác.
Đêm trước buổi trình duyệt cuối cùng trước hội đồng — buổi quyết định dự án được thông qua hay bị hủy — Diệp Hân ở lại công ty đến khuya, kiểm tra lần cuối toàn bộ hồ sơ. Mọi thứ hoàn hảo. Cô lưu tất cả vào máy chủ dự án, sao lưu cẩn thận, rồi mới yên tâm ra về.
🔥 Truyện hot — đọc nhiều nhất
Sáng hôm sau, phòng họp tầng hai mươi bảy đông đủ. Cả hội đồng, Trạch Viễn ngồi đầu bàn, Tống Nghiêm ngồi đối diện với một nụ cười khó hiểu.
Diệp Hân cắm ổ cứng vào máy chiếu, mở thư mục hồ sơ. Màn hình lớn sáng lên.
Tim cô rơi xuống vực.
Thư mục trống trơn. Toàn bộ bản vẽ, bản thuyết minh, dự toán — biến mất. Chỉ còn lại một file duy nhất, mở ra là một trang trắng. Cô lập cập mở bản sao lưu trên máy chủ. Cũng trống. Ai đó đã xóa sạch, cả bản gốc lẫn bản lưu, ngay trong đêm.
“Ơ kìa,” Tống Nghiêm cất giọng, ngọt ngào giả tạo, đủ to cho cả phòng nghe. “Cô Diệp, hồ sơ của cô đâu? Đừng nói với tôi là cô để cả hội đồng đợi mà… chẳng có gì để trình chứ?”
Cả phòng họp xì xào. Vài ánh mắt nghi ngờ, vài ánh mắt hả hê. Diệp Hân đứng chết lặng trước màn hình trắng, tay lạnh toát, cổ họng nghẹn cứng. Ba tuần tâm huyết bốc hơi trong một đêm.
Cô ngẩng lên, bắt gặp ánh mắt Trạch Viễn. Anh không nhìn màn hình. Anh đang nhìn cô — chăm chú, khó dò — và cô không tài nào đoán được, trong khoảnh khắc sinh tử này, người đàn ông ấy sẽ tin cô, hay sẽ bỏ rơi cô.
Leave a Reply