Sáng hôm sau, Diệp về biệt thự họ Trần theo lời bà Hân. Ngôi nhà vắng lặng, chỉ có bác giúp việc già ra mở cổng. Cô lên phòng làm việc của ông Đại, mở két sắt bằng chiếc chìa khóa nhỏ. Bên trong quả nhiên có một phong bì niêm phong dày cộp, ngoài đề ba chữ viết tay run rẩy: “Di chúc thật”.
Diệp chưa kịp cầm lên thì cửa phòng bật mở. Tuấn đứng đó, sau lưng là chú Vĩ và luật sư — cùng hai người mặc đồng phục bảo vệ.
“Bắt tận tay rồi nhé,” Tuấn cười nhạt, giơ điện thoại lên quay. “Con nhỏ cắm hoa lẻn vào nhà, cạy két sắt trộm đồ. Tôi đã nói mà, đúng là phường trộm cắp.”
“Không phải!” Diệp lùi lại, tay vẫn cầm phong bì. “Bác Hân bảo cháu tới lấy…”
“Chị Hân đang trong bệnh viện, ai làm chứng?” Chú Vĩ khoanh tay, vẻ đắc thắng. “Cô cầm cái gì trên tay đó? Đưa đây.”
Diệp siết chặt phong bì vào ngực. Cô hiểu ra — họ đã theo dõi, đã chờ đúng khoảnh khắc này. Nếu phong bì rơi vào tay chú Vĩ, di chúc thật sẽ biến mất vĩnh viễn.
“Cháu không đưa,” cô nói, giọng run nhưng ánh mắt kiên định.
“Vậy thì đừng trách chú.” Chú Vĩ hất hàm. Hai bảo vệ bước tới.
Giằng co. Phong bì bị xé toạc, giấy tờ rơi tung tóe. Giữa lúc hỗn loạn ấy, tiếng còi xe vang lên ngoài sân — Nam về. Anh lao vào, thấy Diệp bị ghì tay, áo xộc xệch, nước mắt lưng tròng giữa đống giấy vương vãi.
“Buông cô ấy ra!” Anh gầm lên.
Nhưng chú Vĩ đã kịp nhặt được một tờ giấy, giơ lên đọc lớn, giọng cố tình vang khắp phòng: “Đây! Bản di chúc ghi rõ — chuyển bốn mươi phần trăm cổ phần cho cô Lâm Diệp! Thấy chưa Nam? Con nhỏ này bám vào nhà mình vì cái này đấy! Nó dụ ba con ký di chúc lúc ông hấp hối!”
🔥 Truyện hot — đọc nhiều nhất
Cả căn phòng như đông cứng. Nam quay sang Diệp, ánh mắt anh — lần đầu tiên kể từ khi yêu cô — thoáng một tia hoang mang. “Diệp… chuyện này là sao?”
“Em không biết!” Diệp bật khóc. “Em thề em không biết! Bác Hân chỉ bảo em về lấy phong bì thôi, em còn chưa mở ra…”
“Chưa mở mà biết ôm khư khư không đưa?” Tuấn cười gằn. “Diễn hay lắm.”
Diệp nhìn Nam, cầu xin bằng ánh mắt. Nhưng trong khoảnh khắc anh im lặng ấy — dù chỉ một giây — trái tim cô đã vỡ vụn. Người cô yêu, người từng hứng cái tát vì cô, giờ đang do dự.
Cô buông tay. Tờ giấy cuối cùng rơi xuống sàn. “Anh cũng nghĩ em là loại người đó sao?”
Nam mở miệng, nhưng chú Vĩ đã nhanh nhảu gọi điện: “A lô, công an phường à? Nhà tôi có trộm đột nhập…”
“Đủ rồi!” Một giọng nói vang lên từ ngưỡng cửa.
Bà Kim Hân đứng đó, tay còn bám vào khung cửa, thở dốc — bà đã trốn viện đi taxi về. Sau lưng bà là bác giúp việc già đang đỡ. Bà bước vào, nhặt tờ di chúc dưới đất lên, và nói bằng giọng lạnh băng mà cả đời chú Vĩ chưa từng nghe:
“Con bé về đây là do tôi sai. Chìa khóa két là tôi đưa. Còn bản di chúc này…” Bà nhìn thẳng vào em chồng, môi cong lên một nụ cười khinh bỉ. “…chú Vĩ, chú tưởng chú thông minh lắm à? Đây chỉ là bản nháp cũ ông ấy bỏ đi từ ba năm trước.”
Bà rút trong túi áo ra một phong bì khác, còn nguyên niêm phong đỏ, dấu công chứng rõ ràng.
“Bản di chúc thật, có hiệu lực pháp lý, nằm ở văn phòng công chứng. Và trong đó…” — bà dừng lại, mắt liếc qua Tuấn — “…có tên người mà cả hai bố con chú sẽ không bao giờ ngờ tới.”
Leave a Reply