Văn phòng công chứng sáng hôm sau chật kín người nhà họ Trần. Chú Vĩ và Tuấn ngồi hàng ghế đầu, vẻ tự tin đã thay bằng sự bồn chồn. Bà Hân ngồi cạnh Nam. Còn Diệp — cô đứng nép ở góc phòng, định ra về, vì cô nghĩ chuyện này không còn liên quan đến mình. Nhưng bà Hân đã quay lại, khẽ gật đầu, ra hiệu cho cô ở lại.
Công chứng viên mở niêm phong, đọc bản di chúc. Toàn bộ cổ phần và quyền điều hành tập đoàn được chuyển cho Trần Hoàng Nam, với một điều kiện bất ngờ: mọi quyết định lớn phải có sự đồng thuận của bà Kim Hân. Không một xu nào cho chú Vĩ. Bố con chú Vĩ tái mặt, đứng phắt dậy định phản đối, nhưng luật sư của họ chỉ lắc đầu — giấy tờ hoàn toàn hợp pháp.
Nhưng điều khiến cả phòng lặng đi là dòng cuối cùng ông Đại viết thêm, đọc lên nghẹn ngào: “Nếu con trai tôi cưới người nó thương, tôi để lại cho con dâu tương lai một phần quà nhỏ — không phải vì tiền, mà vì tôi tin con bé sẽ giữ được cái gia đình này tử tế, điều mà tiền không mua nổi.”
Diệp bật khóc. Hóa ra trong những ngày cô chăm ông trong bệnh viện, ông đã âm thầm quan sát tất cả.
Ra khỏi văn phòng, bà Hân kéo Diệp ra một góc. Người đàn bà kiêu hãnh ấy im lặng rất lâu, rồi mới lên tiếng, giọng khàn đi.
“Cô có biết vì sao tôi ghét cô đến vậy không?” Bà nhìn xa xăm. “Vì hồi trẻ, tôi cũng như cô. Tôi là con gái nhà nghèo, bán hàng ngoài chợ. Tôi lấy ông Đại, và mẹ chồng tôi — bà nội của Nam — đã hành hạ tôi suốt mười năm trời. Bà ấy nói tôi không xứng, nói tôi bám vào nhà giàu. Tôi đã khóc cạn nước mắt để leo lên được vị trí này.”
Bà quay sang Diệp, mắt đỏ hoe. “Tôi thề với lòng mình rằng con trai tôi phải cưới người môn đăng hộ đối, để nó không bao giờ phải nhìn vợ nó chịu khổ như tôi. Tôi tưởng như thế là thương con. Nhưng… hóa ra tôi lại biến thành đúng người mà cả đời tôi căm ghét nhất.”
🔥 Truyện hot — đọc nhiều nhất
Diệp nắm lấy bàn tay nhăn nheo của bà. “Bác ơi, cháu không trách bác.”
“Cô nên trách.” Bà Hân bật cười, nước mắt lăn dài. “Tôi đưa cô ba mươi triệu để đuổi cô đi. Tôi để mặc cô bị Tuấn vu là kẻ trộm. Vậy mà mấy đêm trong viện, cô là người duy nhất trải áo lên vai tôi khi tôi ngủ. Kể cả khi tôi khinh cô đến thế.”
Đúng lúc ấy, Nam bước tới. Nhưng bầu không khí ấm áp chưa kịp trọn vẹn thì điện thoại của Diệp reo. Cô nghe máy, và toàn thân cứng đờ. Chiếc điện thoại tuột khỏi tay.
“Ba cháu…” cô lắp bắp, mặt trắng bệch. “Ba cháu bị ngã ở công trường, đang cấp cứu… mà cháu… cháu không có đủ tiền đóng viện phí ca phẫu thuật…”
Cô hoảng loạn chạy ra cửa, tay run đến mức không bấm nổi ứng dụng gọi xe. Cả tháng nay cô đóng cửa tiệm hoa để chăm ông Đại, tiền tiết kiệm đã cạn. Cô quay lại nhìn Nam, ánh mắt đầy giằng xé — cô chưa từng mở lời xin ai điều gì.
Nhưng người bước tới trước không phải Nam. Bà Kim Hân đã rút điện thoại, giọng dứt khoát gọi cho thư ký: “Chuyển ngay viện phí và cử bác sĩ giỏi nhất tới bệnh viện chỗ ba con bé. Bao nhiêu cũng được.” Rồi bà nắm tay Diệp, kéo cô ra xe. “Đi. Về nhà thăm ba con. Ba con… cũng là ba của gia đình này rồi.”
Diệp sững người nhìn bà, không tin vào tai mình.
Leave a Reply