Tầng 27 Có Anh

☰ Danh sách chương (7)
  1. Chương 1: Thang máy kẹt lúc nửa đêm
  2. ▶ Chương 2: Cô dám cãi tổng giám đốc
  3. Chương 3: Hôn phu của tôi, cô tránh xa ra
  4. Chương 4: Gốc bàng và người mẹ đã khuất
  5. Chương 5: Đêm mưa, chiếc áo khoác trên vai
  6. Chương 6: Bản vẽ trắng trơn
  7. Chương 7: Tôi tin cô

Chương 2: Cô dám cãi tổng giám đốc

Phòng họp tầng hai mươi bảy sáng hôm sau lạnh như một tủ kính. Mười hai con người ngồi quanh chiếc bàn dài, và ở đầu bàn là Lục Trạch Viễn — hôm nay khoác vest đen, cà vạt thắt ngay ngắn, chẳng còn dáng vẻ luộm thuộm trong thang máy đêm qua.

Diệp Hân đứng trước màn chiếu, tay hơi run. Bản phối cảnh khu chung cư Bình An của cô hiện lên: những dãy nhà cũ được sơn lại, hành lang mở, và ở chính giữa là một khoảng sân xanh với cây bàng cổ thụ tỏa bóng.

“Phương án của cô giữ nguyên cây bàng và cái sân,” Phó tổng Tống Nghiêm lên tiếng, giọng ôn tồn mà sắc. “Nhưng khoảng sân đó rộng gần hai trăm mét vuông. San đi làm bãi đỗ xe ngầm, tập đoàn thu về thêm vài chục tỷ. Cô hiểu con số đó chứ, cô Diệp?”

Cả phòng im lặng. Một thực tập sinh mới toanh dám giữ lại “vài chục tỷ” chỉ vì một cái cây — ai cũng chờ xem cô sụp.

Diệp Hân hít một hơi. *Hít vào bốn nhịp. Giữ bốn nhịp.* Cô nhớ giọng người đàn ông đêm qua, và lạ thay, tim cô bình lại.

“Thưa anh Tống, tôi hiểu con số đó,” cô nói. “Nhưng tôi cũng hiểu một con số khác. Khu Bình An có hơn ba trăm hộ dân, phần lớn là người già và trẻ nhỏ. Cái sân với cây bàng là nơi duy nhất họ có để thở. Ta bán được vài chục tỷ, nhưng ta bán mất cái khiến một khu nhà trở thành một nơi để sống.”

“Cảm động đấy,” Tống Nghiêm cười nhạt. “Nhưng công ty không sống bằng cảm động.”

“Công ty sống bằng uy tín,” Diệp Hân đáp, giọng cao lên. “Một dự án trùng tu giữ được cộng đồng sẽ lên mặt báo theo cách tốt. Một dự án đuổi dân, chặt cây trăm tuổi sẽ lên mặt báo theo cách khác. Anh chọn cách nào cho tên Thịnh Viễn?”

Tống Nghiêm nghẹn lời. Vài người khẽ hít vào.

🔥 Truyện hot — đọc nhiều nhất

Suốt nãy giờ, Lục Trạch Viễn không nói một tiếng. Anh chỉ ngồi đó, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn, ánh mắt đặt lên cô như đang cân một thứ gì.

“Cô Diệp,” cuối cùng anh mở lời, giọng trầm khiến cả phòng nín thở. “Cô lớn lên ở đó à?”

Câu hỏi bất ngờ khiến cô khựng lại. “…Vâng.”

“Vậy thì cô hiểu nó hơn bất kỳ ai trong phòng này.” Anh đứng dậy, cài lại khuy áo. “Dự án trùng tu Bình An. Chủ trì: Diệp Hân. Giữ cây bàng. Tống Nghiêm hỗ trợ ngân sách.”

Cả phòng họp như bị dội một gáo nước. Một người mới vào một ngày, chưa hết thời gian thử việc, được giao chủ trì cả một dự án trước mặt các trưởng phòng kỳ cựu.

Tống Nghiêm siết chặt cây bút, khớp tay trắng bệch. Còn Diệp Hân đứng chôn chân, không tin vào tai mình.

Trạch Viễn đi ngang qua cô ra cửa. Khi vai anh gần chạm vai cô, anh dừng lại nửa giây, hạ giọng chỉ đủ cô nghe:

“Đừng làm tôi thất vọng. Cây bàng đó… tôi cũng không muốn nó bị chặt.”

Rồi anh đi thẳng, để lại Diệp Hân với một câu nói không đầu không cuối, và một câu hỏi bắt đầu nhen lên trong lòng: vì sao một tổng giám đốc lạnh lùng, xa lạ, lại quan tâm đến một cây bàng ở khu nhà nghèo mà anh chẳng có lý do gì để biết?

☰ Danh sách chương (7)
  1. Chương 1: Thang máy kẹt lúc nửa đêm
  2. ▶ Chương 2: Cô dám cãi tổng giám đốc
  3. Chương 3: Hôn phu của tôi, cô tránh xa ra
  4. Chương 4: Gốc bàng và người mẹ đã khuất
  5. Chương 5: Đêm mưa, chiếc áo khoác trên vai
  6. Chương 6: Bản vẽ trắng trơn
  7. Chương 7: Tôi tin cô

🆕 Truyện mới cập nhật

Comments

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *