☰ Danh sách chương (5)
- ▶ Chương 1: Ly Cà Phê Định Mệnh
- Chương 2: Khoảng Cách Một Bàn Làm Việc
- Chương 3: Ba Ngày Và Cơn Ghen Đầu Tiên
- Chương 4: Lá Đơn Xin Nghỉ
- Chương 5: Khoảng Trống Biết Nói
Chương 1: Ly Cà Phê Định Mệnh
Bảy giờ năm mươi ba phút sáng thứ Hai, Diệp Lam lao ra khỏi thang máy như một cơn gió, tay ôm chồng bản vẽ, tay kia nâng ly cà phê nóng còn chưa kịp uống ngụm nào. Tòa nhà Thịnh An nằm giữa khu trung tâm sầm uất, nơi mỗi buổi sáng đều là một cuộc chạy đua với chiếc đồng hồ chấm công vô cảm.
Cô đã đi làm ở công ty thiết kế này được ba năm. Ba năm đủ để Lam thuộc lòng từng vết nứt trên nền gạch, từng tiếng kẹt của cánh cửa phòng họp, và cả thói quen của chị lao công thường tưới cây vào lúc tám giờ. Nhưng ba năm ấy chưa bao giờ dạy cô cách đi cho vững khi vừa vội vừa lo trễ.
Chỉ cần thêm mười bước nữa là tới cửa phòng thiết kế. Lam thở phào, chân bước nhanh hơn. Đúng khoảnh khắc ấy, một bóng người cao lớn từ khúc quanh rẽ ra. Cô không kịp phanh lại.
Ly cà phê trong tay cô đổ ụp vào chiếc sơ mi trắng tinh của người đối diện. Vệt nâu loang ra, nhanh và tàn nhẫn.
— Ôi trời ơi, em xin lỗi! Em thật sự xin lỗi! — Lam luống cuống, vội rút khăn giấy trong túi, tay run run định lau, rồi lại khựng lại vì nhận ra mình không thể tùy tiện chạm vào ngực áo một người lạ.
Người đàn ông cúi xuống nhìn vệt cà phê, rồi ngẩng lên nhìn cô. Anh không quát tháo, không cau có. Chỉ có đôi mắt sâu, lặng như mặt hồ mùa đông, khiến Lam bất giác nín thở. Gương mặt ấy góc cạnh, sống mũi cao, và một vẻ điềm tĩnh lạnh lùng như thể chẳng gì trên đời làm anh mất bình tĩnh nổi.
— Không sao. — Anh chỉ nói hai chữ, giọng trầm, rồi rút chiếc khăn tay của mình ra thấm nhẹ.
— Để em đền anh cái áo mới! Anh cho em số điện thoại, hay em… — Lam nói một tràng, mặt đỏ bừng.
— Không cần. — Anh liếc đồng hồ. — Cô sắp trễ rồi.
Câu nói ấy như một gáo nước lạnh kéo Lam về thực tại. Cô cúi đầu xin lỗi lần nữa rồi ôm bản vẽ chạy biến vào phòng, tim đập thình thịch, chẳng rõ vì suýt trễ giờ hay vì ánh mắt kia.
Vừa ngồi xuống bàn, Tiểu My — cô bạn thân cùng phòng — đã ghé sát tai:
— Ê, sáng nay có tin nóng. Công ty vừa về một sếp mới, phó tổng giám đốc phụ trách khối sáng tạo. Nghe đồn trẻ măng mà tài lắm, từ tập đoàn nước ngoài về. Tên là Tần Vũ Khang.
Lam ậm ừ cho qua, đầu óc còn đang bận rối bời vì chuyện lúc nãy. Cô cắm cúi mở máy tính, cố quên đi vệt cà phê tai hại và người đàn ông có đôi mắt như mặt hồ.
Đúng chín giờ, cả phòng thiết kế được triệu tập lên phòng họp lớn để chào sếp mới. Lam ngồi lọt thỏm ở hàng ghế cuối, vẫn còn lấm tấm mồ hôi. Cửa phòng họp mở ra.
Người bước vào mặc một chiếc sơ mi xanh nhạt — không phải chiếc áo trắng lúc sáng. Nhưng gương mặt ấy, dáng người ấy, và đôi mắt như mặt hồ mùa đông ấy thì Lam không thể nào nhầm được.
Trái tim cô rơi thẳng xuống đáy.
— Xin chào mọi người. Tôi là Tần Vũ Khang, phụ trách khối sáng tạo từ hôm nay. — Anh đưa mắt lướt một vòng khắp phòng, bình thản, chuyên nghiệp. Rồi ánh mắt ấy dừng lại đúng chỗ Lam ngồi, nán lại nửa giây lâu hơn bình thường.
Lam cứng đờ như tượng. Cô đã đổ cà phê lên áo sếp tổng của chính mình vào đúng buổi sáng đầu tiên anh đi làm.
— Tôi mong được hợp tác vui vẻ với tất cả. — Khang khép lại lời giới thiệu, rồi bổ sung một câu khiến cả phòng xôn xao. — À, tôi sẽ trực tiếp phụ trách nhóm thiết kế chủ lực. Bắt đầu từ hôm nay.
Tiểu My huých vai Lam, thì thầm đầy phấn khích:
— Nhóm chủ lực là nhóm của mày đấy!
Lam nuốt khan. Và như thể vũ trụ vẫn chưa buông tha, Tần Vũ Khang cầm tập hồ sơ lên, đọc to một cái tên:
— Diệp Lam. Ai là Diệp Lam?
Cả phòng quay lại nhìn cô. Lam từ từ đứng dậy, hai chân mềm nhũn, và bắt gặp anh đang nhìn thẳng vào mình, khóe môi khẽ nhếch lên một nét cười rất nhạt mà chỉ cô mới thấy.
☰ Danh sách chương (5)
- ▶ Chương 1: Ly Cà Phê Định Mệnh
- Chương 2: Khoảng Cách Một Bàn Làm Việc
- Chương 3: Ba Ngày Và Cơn Ghen Đầu Tiên
- Chương 4: Lá Đơn Xin Nghỉ
- Chương 5: Khoảng Trống Biết Nói
Leave a Reply