Author: Truyenhayday

  • Phượng Hoàn Vương Phi – Chương 10: Vết nhơ của người thanh liêm

    Phượng Hoàn Vương Phi – Chương 10: Vết nhơ của người thanh liêm

    Nội dung chương bị khóa 🔒

    🔓 Nhấn để mở chương

    Cảm ơn bạn đã ủng hộ truyện qua liên kết nhà tài trợ.

  • Xuyên Thành Nữ Phụ, Ta Chỉ Muốn Sống Sót – Chương 9: Huynh trưởng cầm bút

    Xuyên Thành Nữ Phụ, Ta Chỉ Muốn Sống Sót – Chương 9: Huynh trưởng cầm bút

    Bóng tối trong động phòng đặc đến mức Lâm Hạ tưởng mình vừa bị ai đó gạch xóa khỏi trang giấy. Cây nến long phụng đã tắt. Chỉ còn tiếng thở của ba con người — và một hơi thở thứ tư, rất khẽ, đến từ một góc phòng mà lẽ ra không nên có ai.

    “Vương gia,” cô thì thầm, năm tay áo hắn, “ngài có nghe thấy không? Có người thứ tư đang thở trong này.” Bàn tay lạnh của Cố Trạm Uyên siết chặt cổ tay cô hơn một chút — đó là câu trả lời. Hắn nghe thấy rồi.

    Trong nghề biên tập, Lâm Hạ ghét nhất kiểu tình tiết “nhân vật thứ tư bước ra từ bóng tối đúng lúc đèn tắt” — sáo rỗng, rẻ tiền, chỉ dọa được độc giả mới. Nhưng khi chính mình là nhân vật đứng trong bóng tối đó, cô mới hiểu vì sao độc giả vẫn cắn câu: bởi lúc ấy, tim người ta đập nhanh đến mức không kịp chê bai gì cả.

    Nội dung chương bị khóa 🔒

    🔓 Nhấn để mở chương

    Cảm ơn bạn đã ủng hộ truyện qua liên kết nhà tài trợ.

  • Căn Hộ 1204 Không Bao Giờ Sáng Đèn – Chương 1: Người Thuê Trọ Đã Chết Vẫn Trả Tiền Nhà

    Căn Hộ 1204 Không Bao Giờ Sáng Đèn – Chương 1: Người Thuê Trọ Đã Chết Vẫn Trả Tiền Nhà

    Căn hộ 1204 đã hai năm nay chưa từng sáng đèn. Nhưng tháng nào tiền thuê cũng vào tài khoản, đúng ngày mùng năm, không sai một phút.

    Tôi là Diệp Chi, quản lý tòa chung cư Minh Nguyệt. Công việc của tôi là giữ cho một trăm hai mươi căn hộ vận hành trơn tru, và tuyệt đối không thắc mắc về những người trả tiền đúng hạn. Người thuê phòng 1204 tên Lâm Tú Nhiên. Suốt hai năm, tôi chưa từng gặp cô ta một lần. Không nhận thư, không gọi bảo trì, không một tiếng động. Chỉ có tiền, đều đặn rơi vào tài khoản như đồng hồ.

    Cho đến đêm nay.

    Mười một giờ khuya, căn 1104 ngay bên dưới gọi điện, giọng hoảng hốt: nước đang rỉ xuống từ trần nhà, ướt cả phòng ngủ. Nguồn rò rỉ ở tầng trên. Ở căn 1204.

    Tôi cầm chìa khóa dự phòng, đứng trước cánh cửa gỗ sẫm màu ấy, tim đập lạ thường. Theo quy định, tôi có quyền vào khi có sự cố khẩn cấp. Tôi gõ ba tiếng. Im lặng. Gõ thêm ba tiếng nữa. Vẫn chỉ có tiếng nước nhỏ tí tách vọng ra từ bên trong.

    Tôi tra chìa vào ổ. Tay tôi run đến mức phải thử hai lần mới mở được.

    Cửa bật mở, và một luồng khí lạnh ùa ra, lạnh hơn hẳn hành lang, kèm theo một mùi hương — hoa ly trắng, ngọt và nồng, cái mùi người ta hay đặt trước bàn thờ.

    Tôi bật đèn. Bóng đèn chớp mấy cái rồi sáng lên.

    Căn hộ trống rỗng. Không giường, không tủ, không một món đồ đạc nào của người ở. Sàn nhà phủ một lớp bụi mỏng, in dấu chân — chỉ một đường dấu chân duy nhất, đi thẳng từ cửa vào tới bức tường cuối phòng khách. Và trên bức tường ấy…

    Tôi nghẹt thở.

    Cả bức tường phủ kín ảnh. Hàng trăm tấm ảnh, xếp ngay ngắn thành từng hàng thẳng tắp, được nối với nhau bằng những sợi chỉ đỏ chằng chịt như mạng nhện. Bên dưới là một chiếc bàn nhỏ, trên đặt một bình hoa ly trắng còn tươi nguyên — ai đó vừa thay hoa, không quá một ngày — hai cây nến đã cháy gần hết, và một khung ảnh lồng kính đặt chính giữa, trang trọng như một di ảnh.

    Tôi bước lại gần, chân như không còn là của mình.

    Người trong tất cả những tấm ảnh đó là một cô gái. Cô ta uống cà phê ở quán quen của tôi. Cô ta đứng chờ thang máy ở sảnh tòa nhà này. Cô ta đi bộ trong công viên gần nhà tôi, tóc buộc cao đúng kiểu tôi vẫn buộc. Có tấm chụp qua cửa sổ, ban đêm, khi cô ta đang ngủ.

    Cô gái trong ảnh, là tôi.

    Từng tấm một, đều là tôi. Suốt hai năm cuộc đời tôi, có kẻ đã đứng đâu đó phía sau, lặng lẽ ghi lại từng ngày.

    Khung ảnh giữa bàn thờ được lau sạch bóng. Tôi cầm nó lên bằng đôi tay lạnh cóng. Đó cũng là ảnh tôi — nhưng tôi không nhớ mình từng chụp tấm này. Phía dưới, có người viết bằng nét chữ nắn nót, mực đỏ:

    “Lâm Tú Nhiên. An nghỉ. Chị sẽ sống thay em thật tốt.”

    Lâm Tú Nhiên. Cái tên trên hợp đồng thuê nhà. Cái tên tôi vẫn tưởng là một người thuê vô hình nào đó.

    Khung ảnh tuột khỏi tay tôi, rơi xuống sàn, mặt kính vỡ toang.

    “Đừng động vào bất cứ thứ gì nữa.”

    Giọng đàn ông vang lên sau lưng, trầm và lạnh. Tôi quay phắt lại. Một người đàn ông đứng ngay ngưỡng cửa, áo khoác sẫm màu, tay cầm một tấm thẻ ngành mà tôi kịp đọc được hai chữ: Hình sự. Ánh mắt anh ta sắc như dao, quét một vòng khắp căn phòng rồi dừng lại trên mặt tôi — và ở đó có gì đó thay đổi, một thoáng sững sờ mà anh ta vội giấu đi.

    “Cô là ai? Sao lại ở đây?” Tôi hỏi, giọng vỡ ra.

    “Điều tra viên Cố Trạm. Tôi theo dõi căn hộ này ba tháng nay rồi.” Anh ta bước vào, đóng cửa lại sau lưng, tách tôi khỏi lối thoát duy nhất. “Vụ án tôi phụ trách là một cô gái mất tích cách đây hai năm. Cô ta thuê chính căn hộ này. Sau đó biến mất không dấu vết, và cứ mỗi tháng lại có người dùng danh tính cô ta để trả tiền thuê nhà.”

    Anh ta cúi xuống, nhặt khung ảnh vỡ dưới chân tôi lên, nhìn tấm hình, rồi lại nhìn tôi. Lần này ánh mắt anh ta không giấu nữa. Nó đầy kinh ngạc, và một điều gì khác — gần như là thương xót.

    “Cô gái mất tích ấy,” anh ta nói chậm rãi, đưa tấm ảnh trong khung ra trước mặt tôi, “tên là Diệp Chi.”

    Máu trong người tôi như đông cứng lại.

    Đó là tên tôi. Nhưng trong hồ sơ của anh ta, người mang tên tôi đã chết hai năm trước. Còn người phụ nữ đang đứng đây, sống suốt hai năm qua trong chính tòa nhà này, lại mang một cái tên khác — Lâm Tú Nhiên.

    Cố Trạm bước tới một bước, hạ giọng, từng chữ rõ ràng đến rợn người:

    “Vậy nếu cô là Diệp Chi… thì suốt hai năm nay, người sống dưới cái tên của cô, rốt cuộc là ai?”

  • Ta Ký Khế Ước Với Vị Thần Đã Chết – Chương 1: Đêm Tế Trăng, Thần Tỉnh Giấc

    Ta Ký Khế Ước Với Vị Thần Đã Chết – Chương 1: Đêm Tế Trăng, Thần Tỉnh Giấc

    Máu của ta nhỏ xuống bệ thờ, từng giọt, từng giọt, đỏ như hoa bỉ ngạn nở giữa đêm.

    “Tế phẩm đã dâng. Xin Thần tỉnh giấc.” Trưởng lão quỳ sau lưng ta, giọng khàn đặc như gió lùa qua kẽ đá. Cả thôn Vân Để quỳ theo, hàng trăm cái đầu cúi rạp dưới ánh trăng lạnh. Không một ai dám ngẩng lên nhìn ta — cô gái sắp chết.

    Ta là Tô Vãn, mười tám tuổi, vu nữ cuối cùng của thôn. Ba năm hạn hán, giếng trơ đáy, lúa cháy thành tro, trẻ con lần lượt tắt thở vì dịch. Người ta bảo Thần Sơn đã ngủ quá sâu, phải có một mạng người tưới máu lên bệ thờ nứt vỡ này thì Ngài mới chịu mở mắt.

    Và cái mạng ấy, họ đã khắc tên ta lên đó từ ngày ta lọt lòng.

    Ta nắm chặt con dao tế, cứa thêm một đường trên lòng bàn tay. Đau đến mức tê dại. Nhưng ta không khóc. Khóc thì phí. Mẹ ta chết đói mùa đông năm ngoái, trước khi nhắm mắt còn dặn: Vãn nhi, nếu phải chết, con hãy chết cho ra dáng một con người, đừng chết như con vật bị người ta lôi ra làm thịt.

    Cho nên ta ngẩng đầu. Ta nhìn thẳng vào pho tượng thần trước mặt — một nam nhân bằng đá, mặt bị thời gian bào mòn đến không còn rõ nét, một vết nứt lớn chạy dọc từ trán xuống ngực. Trăm năm nay chưa ai từng thấy Ngài động đậy.

    “Nếu Ngài thật sự là thần,” ta thì thầm, chỉ đủ mình ta nghe, “thì hãy trả lại nước cho cái thôn khốn khổ này. Bằng không, ta chết cũng vô ích, mà Ngài cũng chỉ là một cục đá vô dụng mà thôi.”

    Gió ngừng thổi.

    Ngọn lửa trong các đỉnh đồng đồng loạt tắt phụt, như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Bóng tối ập xuống. Rồi ta nghe thấy tiếng — không phải bằng tai, mà vang lên trong tận đáy hồn — một tiếng “rắc” khô khốc.

    Vết nứt trên pho tượng đang mở rộng ra.

    Bụi đá rơi lả tả. Đám dân làng phía sau rú lên, giẫm đạp nhau bỏ chạy. Trưởng lão ngã ngồi xuống đất, miệng lắp bắp không thành lời. Chỉ có ta là không nhúc nhích được — máu ta vẫn nối liền với bệ thờ bằng một sợi chỉ đỏ phát sáng, sợi chỉ mà ta không hề nhìn thấy khi cứa tay.

    Lớp đá vỡ ra như vỏ trứng. Bên trong không phải đá. Bên trong là một người.

    Hắn bước xuống khỏi bệ thờ, chân trần đạp lên nền đền lạnh giá. Tóc đen dài phủ quá lưng, áo trắng đã ngả màu năm tháng, và một đôi mắt — trời ơi, đôi mắt ấy — đỏ thẫm như hoàng hôn đọng lại, đẹp đến mức khiến người ta quên cả sợ. Hắn cao lớn, khí thế trầm như núi, nhưng ánh nhìn lại trống rỗng, ngơ ngác, giống hệt một đứa trẻ vừa tỉnh khỏi giấc mộng dài ngàn năm.

    Hắn nhìn xuống bàn tay đang chảy máu của ta. Rồi cúi người, chậm rãi, nắm lấy cổ tay ta.

    Ta cứng đờ. Bàn tay hắn lạnh như băng, nhưng chỗ hắn chạm vào lại nóng ran lên, cái nóng chạy dọc theo mạch máu, lan tới tận tim. Vết thương trên tay ta đang tự khép miệng lại.

    “Ngươi…” Giọng hắn khàn, như lâu lắm rồi chưa từng cất tiếng. “Ngươi là ai?”

    “Ta là tế phẩm.” Ta cố giữ giọng không run. “Dâng lên để đánh thức Ngài. Bây giờ Ngài tỉnh rồi, xin hãy cứu thôn Vân Để.”

    Hắn nghiêng đầu, như đang cố nhớ ra điều gì. Một lúc lâu, hắn lắc đầu.

    “Ta không biết Vân Để là gì. Ta không biết ta là ai.” Hắn siết nhẹ cổ tay ta, ánh mắt lần đầu tiên hiện lên chút bối rối rất người. “Ta chỉ biết… máu của ngươi đã gọi ta dậy. Và bây giờ, sinh mệnh của ta với ngươi, đã buộc vào làm một.”

    Sợi chỉ đỏ giữa hai chúng ta bừng sáng, rồi tan biến vào da thịt cả hai. Trên cổ tay ta hiện lên một dấu ấn hình vầng trăng khuyết — và cùng lúc, một dấu y hệt hiện lên trên cổ tay hắn.

    “Khế ước tế thần,” trưởng lão bò dậy, mặt trắng bệch. “Truyền thuyết là thật… Ai đánh thức thần, kẻ đó trở thành vật chứa của thần. Người sống thì thần sống, người chết thì…”

    “Thì ta cũng tan thành cát bụi.” Nam nhân nói nốt, mắt vẫn không rời khỏi ta. “Thú vị thật. Ta vừa tỉnh dậy đã có một cô gái nắm giữ mạng ta trong tay.”

    Ta chưa kịp hiểu hết những lời đó thì hắn bỗng khựng lại.

    Ánh mắt hắn dán chặt vào dấu ấn vầng trăng khuyết trên cổ tay ta. Đôi mắt đỏ ấy, chỉ trong một khoảnh khắc, từ ngơ ngác chuyển sang sắc bén như dao, lạnh đến mức ta rùng mình. Bàn tay đang giữ ta bỗng siết chặt lại, mạnh đến đau.

    “Dấu ấn này…” Giọng hắn trầm hẳn xuống, từng chữ nghiến qua kẽ răng. “Ta đã mất hết ký ức. Nhưng cái dấu ấn trên tay ngươi, ta nhớ.”

    Ta lạnh toát sống lưng. “Ngài… nhớ gì?”

    Hắn kéo ta lại gần, gần đến mức ta cảm nhận được hơi thở lạnh lẽo phả lên trán, đôi mắt đỏ thẫm nhìn xoáy vào ta như muốn nhìn thấu cả ba đời.

    “Đây là dấu ấn của kẻ đã giết ta ba trăm năm trước.”

  • Tầng 27 Có Anh

    Tầng 27 Có Anh

    Chương 11: Gần đến mức nghe được nhịp tim

    Nội dung chương bị khóa 🔒

    🔓 Nhấn để mở chương

    Cảm ơn bạn đã ủng hộ truyện qua liên kết nhà tài trợ.

  • Phượng Hoàn Vương Phi – Chương 9: Người nhìn thấu ván cờ

    Phượng Hoàn Vương Phi – Chương 9: Người nhìn thấu ván cờ

    Nội dung chương bị khóa 🔒

    🔓 Nhấn để mở chương

    Cảm ơn bạn đã ủng hộ truyện qua liên kết nhà tài trợ.

  • Xuyên Thành Nữ Phụ, Ta Chỉ Muốn Sống Sót – Chương 8: Kẻ cầm bút giống hệt vương gia

    Xuyên Thành Nữ Phụ, Ta Chỉ Muốn Sống Sót – Chương 8: Kẻ cầm bút giống hệt vương gia

    Chương 8: Kẻ cầm bút giống hệt vương gia

    Bàn tay Lâm Hạ đưa xấp bản thảo ra, dừng lại đúng một tấc trước lòng bàn tay ngửa của Cố Trạm Uyên. Trong đầu cô, một biên tập viên vẫn không chịu tắt tiếng: “Đây là cảnh trao bản thảo quan trọng nhất đời mình. Trao xong thì hoặc được lên trang bìa, hoặc bị gạch khỏi mục lục. Không có ở giữa.”

    Cô đặt tập giấy vào tay hắn. Ngón tay hai người chạm nhau một cái, lạnh như hai mảnh băng vừa gặp nhau giữa mùa đông. Và ngay giây ấy, cây nến long phụng vừa được Uyển Nguyệt châm lại bỗng cháy bùng lên cao hơn một tấc, như thể chính ngọn lửa cũng đang tò mò muốn đọc trang tiếp theo.

    Cố Trạm Uyên cúi đầu. Hắn lật trang thứ nhất. Rồi trang thứ hai. Càng lật, sống lưng thẳng tắp của Nhiếp chính vương càng cứng lại từng đốt, cho tới khi Lâm Hạ nghe được cả tiếng hắn nuốt khan.

    Nội dung chương bị khóa 🔒

    🔓 Nhấn để mở chương

    Cảm ơn bạn đã ủng hộ truyện qua liên kết nhà tài trợ.

  • Đêm Đấu Giá, Tôi Bán Mình Cho Kẻ Thù – Chương 1: Giá Khởi Điểm Là Một Đêm

    Đêm Đấu Giá, Tôi Bán Mình Cho Kẻ Thù – Chương 1: Giá Khởi Điểm Là Một Đêm

    Tôi mặc chiếc váy đen mượn của người khác, đứng sau tấm rèm nhung đỏ, chờ đến lượt mình được rao bán như một món hàng.

    “Số 17.” Cô nhân viên hậu trường liếc tấm bảng trên tay tôi, khẽ nhíu mày. “Cô chắc chứ? Đây không phải chỗ để đùa.”

    Tấm bảng ghi một dòng chữ do chính tay tôi viết: Một tháng làm trợ lý riêng, toàn thời gian, không điều kiện. Bên dưới là mức khởi điểm — con số vừa đúng bằng khoản nợ đến hạn của công ty cha tôi vào sáng thứ Hai.

    “Tôi chắc.” Tôi nói, và ngạc nhiên vì giọng mình không run.

    Đây là buổi đấu giá kín của hội Vân Đỉnh — nơi giới thượng lưu Giang Thành mua bán mọi thứ tiền có thể mua, kể cả những thứ lẽ ra không nên có giá. Ba tháng trước tôi còn là tiểu thư tập đoàn Lâm thị, chưa từng nghĩ có ngày mình đứng ở đây. Rồi cha đột quỵ, ngân hàng siết nợ, những người từng gọi cha là “anh Hai” lần lượt tắt máy.

    Tôi không còn gì để bán. Ngoài chính mình.

    “Kiện đấu giá số 17.” Giọng người điều phối vang lên sau rèm. “Một hợp đồng trợ lý cá nhân, thời hạn một tháng. Người tham gia là… một quý cô muốn giấu danh tính.”

    Rèm kéo sang. Ánh đèn đổ thẳng vào mặt tôi.

    Phía dưới là một khán phòng chỉ chừng ba mươi người, mỗi người một bàn riêng, ánh nến hắt lên những gương mặt tôi phần lớn từng gặp ở các bữa tiệc cha tổ chức. Vài người nhận ra tôi. Tôi nghe tiếng xì xào lan như gợn nước.

    “Chẳng phải con gái nhà họ Lâm sao?”

    “Rơi xuống nước rồi thì con nào chẳng phải bơi.”

    Tôi ngẩng cao đầu, để họ nhìn cho rõ. Xấu hổ là thứ xa xỉ tôi đã bán từ lâu.

    “Khởi điểm hai tỷ.” Người điều phối gõ búa. “Xin mời.”

    Một bàn giơ số. Rồi một bàn nữa. Con số nhảy lên ba tỷ trong tích tắc — không phải vì tôi đáng giá đến thế, mà vì với những người này, hạ nhục con gái nhà họ Lâm là một trò vui đáng tiền.

    “Ba tỷ rưỡi.” Một gã đàn ông trung niên ở bàn góc nhấc ly rượu về phía tôi, môi cong lên. Tôi nhận ra hắn — Trịnh Đại Phúc, kẻ từng bị cha tôi từ chối hợp tác vì tiếng tăm bẩn thỉu. “Cô bé, một tháng thôi mà. Ngoan ngoãn thì có khi tôi giữ cô lâu hơn.”

    Móng tay tôi bấm vào lòng bàn tay. Tôi mím môi, nuốt xuống cơn buồn nôn. Vì cha. Vì căn phòng bệnh mỗi ngày ngốn hết những đồng cuối cùng. Chỉ một tháng. Tôi tự nhủ. Chịu được.

    “Bốn tỷ.” Trịnh Đại Phúc nâng giá, đắc ý nhìn quanh như thách ai dám tranh với hắn.

    Không ai giơ số nữa. Người điều phối nhấc búa lên. “Bốn tỷ lần thứ nhất…”

    Tim tôi rơi thẳng xuống. Không phải hắn. Ai cũng được, chỉ xin đừng phải hắn.

    “Bốn tỷ lần thứ hai…”

    “Mười tỷ.”

    Giọng nói đó cất lên từ hàng ghế trên cùng, nơi ánh nến không với tới. Trầm, chậm, không một chút gắng sức — như thể mười tỷ chỉ là con số hắn dùng để dập tắt một trò đùa nhàm chán.

    Cả khán phòng chết lặng. Rồi tất cả cùng quay đầu về phía bóng người trong góc tối.

    Người điều phối lắp bắp. “Xin… xin quý khách xác nhận. Mười tỷ.”

    “Tôi không thích nhắc lại.” Bóng người đứng dậy, bước ra vùng sáng.

    Tôi ngừng thở.

    Một người đàn ông cao lớn, vest đen may đo, gương mặt sắc lạnh như tạc từ đá. Trẻ hơn tôi tưởng — chỉ chừng ngoài ba mươi. Nhưng không phải tuổi tác khiến tôi lạnh sống lưng. Là đôi mắt. Đôi mắt hắn nhìn tôi không có lấy một phần trăm của lòng thương hại, cũng không có sự dâm dục như Trịnh Đại Phúc. Chỉ có một thứ tôi không đọc nổi — như hắn đã biết tôi từ rất lâu, và đã chờ khoảnh khắc này còn lâu hơn thế.

    “Hoắc… Hoắc tổng.” Ai đó thì thào. “Hoắc Cảnh Thâm của tập đoàn Thịnh Viễn.”

    Thịnh Viễn. Cái tên như một nhát dao cũ đâm ngược vào ký ức.

    Mười năm trước, có một công ty nhỏ tên Thịnh Viễn từng đến cầu cạnh cha tôi một hợp đồng cứu mạng. Cha tôi đã ký — rồi xé bỏ vào phút chót để nhận một đối tác trả giá cao hơn. Công ty ấy phá sản trong một đêm. Tôi vẫn nhớ người đàn ông trung niên quỳ trước cổng biệt thự nhà tôi dưới mưa, và cạnh ông ta, một cậu thiếu niên gầy gò đứng thẳng, không quỳ, chỉ nhìn tôi — đứa con gái mười lăm tuổi đang núp sau rèm cửa sổ tầng hai.

    Đôi mắt cậu thiếu niên đó. Chính là đôi mắt đang nhìn tôi lúc này.

    Búa gõ xuống, dứt khoát. “Mười tỷ, kiện số 17 thuộc về Hoắc tổng.”

    Hắn bước lên bục, dừng lại trước mặt tôi, gần đến mức tôi ngửi thấy mùi hương lạnh trên áo hắn. Hắn cúi xuống, giọng chỉ đủ hai người nghe.

    “Lâm Trăn.” Hắn gọi đúng tên tôi, cái tên tôi đã giấu suốt cả buổi tối. “Cha cô từng dạy tôi một bài học: trên đời này, cái gì cũng có giá.”

    Hắn đưa tay ra, lòng bàn tay ngửa lên, đợi tôi đặt tay mình vào — như một quý ông mời bạn nhảy, hoặc một chủ nợ đến thu hồi món nợ mười năm.

    “Bây giờ,” hắn nói, khóe môi nhếch lên nhưng mắt lạnh băng, “để tôi dạy lại cô bài học đó.”

    Tôi nhìn bàn tay hắn. Nhìn con đường phía sau lưng đã không còn lối lui. Và tôi đặt tay mình lên tay kẻ mà gia đình tôi từng đẩy xuống bùn — không biết rằng mình vừa ký vào bản hợp đồng dài nhất, và nguy hiểm nhất, đời mình.

  • Thắp Đèn Chờ Kẻ Phụ Ta – Chương 1: Ngọn Đèn Trong Tro Cốt

    Thắp Đèn Chờ Kẻ Phụ Ta – Chương 1: Ngọn Đèn Trong Tro Cốt

    Máu của ta chảy xuống miệng vực, nhỏ từng giọt vào bóng tối không đáy, và người ta yêu nhất đời đứng trên bờ, cười.

    “Vãn Ninh, đừng trách ta.” Cố Trạm Uyên nghiêng người, gỡ cây trâm ngọc trên tóc ta xuống — cây trâm chính tay ta luyện ba năm dưới lửa địa hỏa. “Linh căn Cửu U của muội quá phí phạm khi nằm trong một kẻ mềm lòng. Để ta dùng, mới xứng.”

    Ta muốn cười, nhưng khóe môi rách chỉ ứa ra máu. Cổ tay ta bị khóa hồn tỏa siết đến lộ xương. Nửa canh giờ trước ta còn là đại đệ tử Lạc Hà Cung, người sẽ cùng chàng bước lên đài Hợp Đạo. Nửa canh giờ sau, chàng rút cạn tu vi của ta bằng chính trận pháp ta bày để bảo vệ chàng.

    “Sư huynh.” Ta gọi tiếng cuối, giọng ta lạ đến mức chính ta cũng không nhận ra. “Đêm động phòng, chàng nói nếu có kiếp sau, chàng vẫn tìm ta trước.”

    Bàn tay chàng khựng lại trên không trung.

    Chỉ một khắc. Rồi chàng đạp mũi chân vào ngực ta.

    Ta rơi.

    Gió Vực Hồn gào rú bên tai, lạnh đến mức thiêu đốt. Người ta nói kẻ nào rơi xuống Vực Hồn thì hồn phách tan thành trăm mảnh, đời đời không siêu sinh. Ta nhắm mắt, đợi cái tan biến ấy đến.

    Nhưng nó không đến.

    Tay ta chạm phải một vật cứng, lạnh, trơn như ngọc lâu năm. Trong bóng tối đặc quánh, một đốm sáng xanh lục bừng lên — nhỏ như hạt đậu, rồi lớn dần thành ngọn lửa đèn.

    Một cây đèn cổ. Thân đèn khắc chín con mắt nhắm nghiền, bấc đèn không dầu mà vẫn cháy. Ta chưa từng thấy nó, nhưng máu trong người ta sôi lên như gặp cố nhân.

    *Rót vào ta một giọt máu, ngươi sẽ sống. Rót vào ta một cái tên, ta sẽ nuốt nó cho ngươi.*

    Giọng nói không vang trong tai mà nổi lên giữa lồng ngực ta, khàn đục như tiếng ai đó đã im lặng nghìn năm. Ta không kịp nghĩ nó là phúc hay họa. Ta đang chết. Kẻ sắp chết thì không có quyền kén chọn ân nhân.

    Ta cắn nát đầu lưỡi, phun máu lên bấc đèn.

    Ngọn lửa xanh chồm lên, nuốt trọn lấy ta.

    Đau. Đau đến mức ta tưởng mình vỡ ra thành nghìn mảnh thật. Từng đường kinh mạch bị đốt lại từ đầu, từng huyệt vị bị một bàn tay vô hình nắn lại. Trong cơn mê man, ta thấy chín con mắt trên thân đèn lần lượt mở ra, chín tia sáng chiếu thẳng vào hồn ta, soi rõ một thứ ta chưa bao giờ nhìn thấy —

    Những sợi chỉ.

    Từ ngực Cố Trạm Uyên nơi bờ vực xa tít, một sợi chỉ đỏ sẫm kéo dài xuống, buộc thẳng vào cổ tay ta. Sợi chỉ nghiệp duyên. Ta nhìn thấy nó rung lên, thấy cả những gì nó ghi lại: không phải chàng vừa mới phản bội ta. Chàng đã tính từ ngày đầu tiên chàng quỳ trước cửa Lạc Hà Cung, xin ta thu nhận. Nụ cười ấy, mười năm ấy, đêm động phòng ấy — tất cả chỉ là đường chàng đi tới linh căn Cửu U của ta.

    Mười năm. Ta yêu một cái bẫy suốt mười năm.

    Có thứ gì đó trong ta chết hẳn. Và có thứ khác, lạnh hơn, sắc hơn, sinh ra thế chỗ.

    *Ngươi đã thấy rồi.* Ngọn đèn thì thầm. *Ta là Cửu U Hồn Đăng. Ta không cho ngươi tu vi, ta cho ngươi con mắt nhìn thấu nhân duyên nghiệp quả của kẻ khác — và khả năng cắt nó. Mỗi sợi chỉ ngươi cắt, ta lấy một phần hồn của kẻ ở đầu bên kia làm dầu. Ngươi muốn báo thù chứ, Tô Vãn Ninh?*

    “Cái giá.” Ta nghe giọng mình khô khốc. “Vật gì cũng có giá. Nói ta nghe.”

    Ngọn lửa khẽ reo, như hài lòng.

    *Thông minh. Đây mới đáng làm chủ nhân của ta.* Nó ngừng một nhịp. *Mỗi lần ngươi soi một sợi chỉ, ngươi quên đi một ký ức của chính mình. Bắt đầu từ những ký ức ngọt ngào nhất. Đến ngày ngươi trả thù xong, có lẽ ngươi sẽ không còn nhớ vì sao mình hận hắn nữa.*

    Ta bật cười. Tiếng cười vọng khắp Vực Hồn, lạ lẫm cả với ta.

    Quên đi những ký ức ngọt ngào ư? Ta cầu còn không được. Mười năm dịu dàng của Cố Trạm Uyên, mỗi khoảnh khắc đều là dao. Nếu Hồn Đăng lấy chúng đi, nó đang giúp ta, chứ không phải lấy của ta.

    “Được.” Ta nắm chặt thân đèn, đứng dậy giữa lòng vực. Chân ta không còn run. “Ta bằng lòng.”

    Chín con mắt cùng sáng rực. Thân thể ta được ánh lửa xanh nâng lên, từng tấc thịt được ghép lại. Ta cúi nhìn đôi tay mình — vẫn là tay ta, nhưng dưới da, những sợi chỉ mờ mờ của cả thế gian đang chờ ta chạm tới.

    Ta ngẩng đầu, nhìn lên miệng vực xa xôi, nơi bóng người áo trắng đã khuất. Sợi chỉ đỏ nối ta và chàng vẫn còn đó, căng như dây đàn.

    Ta sẽ leo lên. Ta sẽ đứng trước chàng lần nữa. Và ta sẽ để chàng tự tay dâng lên ta mọi thứ chàng từng cướp — trước khi ta cắt đứt sợi chỉ này bằng chính bàn tay chàng.

    Ta vừa đặt chân lên mỏm đá đầu tiên thì Hồn Đăng bỗng rùng mình. Ngọn lửa xanh chao đảo, chín con mắt đồng loạt quay ngược lên trên.

    *Có người xuống.* Giọng nó gấp gáp lần đầu tiên. *Một kẻ tu vi cực cao. Hắn đang lần theo hơi thở của ngươi.*

    Ta ngẩng phắt đầu.

    Từ trên cao, một bóng người đang lao xuống Vực Hồn, áo trắng phần phật, kiếm quang rạch nát bóng tối. Ta nhìn rõ sợi chỉ đỏ nối từ ngực người đó — cùng một sợi chỉ đang buộc vào cổ tay ta.

    Là Cố Trạm Uyên.

    Chàng quay lại. Kẻ đã đích thân đẩy ta xuống đây, giờ đang lao xuống tìm ta — và trong mắt chàng, dưới ánh lửa xanh của Hồn Đăng, ta thấy một thứ ta chưa từng thấy trong suốt mười năm.

    Sợ hãi.

  • Tầng 27 Có Anh

    Tầng 27 Có Anh

    Chương 10: Nhìn thấy hai người họ

    Nội dung chương bị khóa 🔒

    🔓 Nhấn để mở chương

    Cảm ơn bạn đã ủng hộ truyện qua liên kết nhà tài trợ.