Ba ngày trôi qua như ba mũi kim ghim trên da thịt.
Ngọc Lam không ngủ trọn một canh giờ nào. Cứ nhắm mắt, bốn chữ “năm ấy, lần này” lại vang lên, khi bằng giọng trong trẻo của Tình Nhi, khi bằng giọng trầm khàn của Tiêu Dục. Hai con người ấy đứng hai đầu một sợi dây, còn nàng — kẻ trọng sinh mang theo cả một cuốn sổ tương lai chép bằng máu — lại bị treo lơ lửng ở giữa, không biết đầu nào sẽ đứt trước.
Sáng ngày thứ tư, một tiểu đồng áo xanh gõ cửa trang viện, không xưng danh, chỉ đặt xuống bàn nàng một chiếc hộp gỗ đàn hương rồi lặng lẽ lui. Bên trong là một xấp giấy mỏng, nét chữ rắn rỏi quen thuộc của Tiêu Dục. Không một lời thăm hỏi, chỉ có gia cảnh của Lữ ngự sử, chép ra tỉ mỉ đến từng chân tơ kẽ tóc.
Ngọc Lam đọc một lượt, rồi đọc lại lần nữa. Đến dòng cuối cùng, ngón tay nàng dừng lại, khẽ run.
Lữ ngự sử thanh liêm nửa đời, nhà không có lấy một thạch dư thóc. Nhưng ông có một đứa con gái duy nhất, tên Lữ Yên, năm nay mười sáu, từ nhỏ ốm yếu, ba năm nay mắc chứng ho ra máu, thuốc thang quanh năm. Ba tháng trước, một vị “thần y” không rõ lai lịch tìm tới cửa, tự nguyện chữa bệnh cho tiểu thư họ Lữ, không lấy một đồng. Từ đó, bệnh tình Lữ Yên chuyển biến kỳ lạ — lúc tưởng khỏi hẳn, lúc lại thập tử nhất sinh.
Ngọc Lam khép mắt. Trong đầu nàng, những mảnh ghép rời rạc bỗng khớp vào nhau, lạnh lẽo và tàn nhẫn.
“Hóa ra là thế.” Nàng thì thầm. “Hoàng hậu không mua được Lữ ngự sử bằng vàng, liền mua ông ta bằng mạng sống đứa con gái. Cái gọi là thần y kia, chỉ cần ngừng thuốc một ngày, là Lữ Yên tắt thở. Bản tấu đàn hặc Thẩm gia ấy, không phải Lữ ngự sử tự nguyện viết. Ông ta viết nó bằng máu con mình.”
Một kẻ thanh liêm không sợ chết. Nhưng một người cha thì sợ nhất là đứng nhìn con gái chết dần trước mắt mà đành bó tay.
Kiếp trước, nàng chết mà không hiểu vì sao một trung thần cứng cỏi như Lữ ngự sử lại nhẫn tâm dâng bản tấu vu oan cả nhà nàng. Giờ thì nàng hiểu. Ông ta không phải kẻ ác. Ông ta chỉ là một con cờ bị bóp nghẹt yết hầu, hệt như chính nàng năm xưa.
“Nếu ta chứng minh cho ông ta thấy mình đang bị lợi dụng làm con dao giết oan trung lương,” — nàng từng nói với Tiêu Dục như thế. Nhưng giờ nàng biết, chuyện không đơn giản vậy. Lữ ngự sử thừa biết mình đang bị lợi dụng. Ông ta biết, và vẫn phải viết. Muốn ông ta xé bản tấu, nàng không thể chỉ vạch trần cái ác — nàng phải chặt đứt sợi dây thòng lọng đang siết cổ con gái ông ta.
Nàng phải cứu được Lữ Yên. Trước ngày yến Thưởng Hoa. Chỉ còn bảy ngày.
Ngọc Lam gọi viên thị vệ vào, hạ giọng: “Ta cần một vị đại phu thật sự giỏi, kín tiếng, không dính dáng gì tới hoàng cung. Ngươi đi đón Trần lão ngự y — vị ngự y già đã cáo lão mà ta đang giấu ở trang viện ngoại thành.”
Viên thị vệ giật mình: “Tiểu thư, Trần lão ngự y đang là người hoàng hậu truy lùng khắp kinh thành. Đưa ông ấy ra ngoài lúc này, chẳng khác nào đặt mồi trước miệng hổ.”
“Con mồi ngon nhất,” Ngọc Lam nhếch môi, “chính là con mồi khiến hổ phải rời hang. Ta cần Trần lão khám cho Lữ Yên. Chỉ ông ấy mới đủ sức bóc trần cái gọi là thần y kia đã bỏ gì vào thuốc.”
Đêm đó, cải trang thành một bà lang bán thuốc rong, Ngọc Lam tự mình đưa Trần lão ngự y lẻn vào ngõ sau phủ họ Lữ. Lữ phu nhân, một người đàn bà mặt mày tiều tụy vì thức trắng chăm con, ban đầu nhất quyết không cho người lạ vào. Chỉ đến khi Ngọc Lam ghé tai nói khẽ một câu, sắc mặt bà lập tức trắng bệch, đôi tay run rẩy kéo cửa mở toang.
Nàng đã nói: “Vị thần y đang chữa cho tiểu thư nhà bà, không phải đến để cứu người. Ông ta đến để giữ con bé lơ lửng giữa sống và chết — để ép chồng bà viết ra những thứ ông ấy không muốn viết.”
Trần lão ngự y bắt mạch cho Lữ Yên rất lâu. Dưới ánh đèn dầu leo lét, gương mặt ông mỗi lúc một trầm. Cuối cùng, ông vạch mí mắt cô bé, ghé ngửi hơi thở, rồi lặng lẽ đặt xuống bàn gói thuốc mà “thần y” kia để lại. Bàn tay già nua của ông run lên vì giận.
“Khốn kiếp.” Ông nghiến răng. “Trong thang thuốc bổ có trộn một vị hàn độc. Uống đều thì cầm chừng, ngừng một ngày thì phát tác, uống gấp đôi thì… tắt thở mà chẳng ai bắt được bệnh. Kẻ bày ra thứ này không phải để chữa, mà để cầm tù một sinh mạng trong lòng bàn tay.”
Lữ phu nhân bưng mặt, bật khóc không thành tiếng. Và ngay khoảnh khắc ấy, một giọng đàn ông trầm lạnh vang lên từ ngoài cửa, cắt ngang tất cả:
“Thần y mới của con gái ta, hóa ra lại là đồ tể độc sát nhân.”
Ngọc Lam quay phắt lại. Nơi ngưỡng cửa, một người đàn ông trung niên mặc thường phục đứng đó, tóc đã hoa râm, khuôn mặt gầy khắc khổ, đôi mắt đỏ ngầu vì mất ngủ nhiều đêm. Lữ ngự sử. Ông về nhà sớm hơn dự tính, và đã đứng nghe từ lúc nào không rõ.
Cả gian phòng lặng như tờ. Lữ ngự sử bước tới, ánh mắt quét qua gói thuốc, qua Trần lão ngự y, rồi dừng lại trên khuôn mặt bà lang bán thuốc rong đang cúi thấp. Ông nhìn nàng thật lâu, rồi thốt lên, từng chữ nặng như đá tảng:
“Người đàn bà khiến ta xé bản tấu… cô là người Thẩm gia, phải không?”
Ngọc Lam từ từ ngẩng đầu, gỡ tấm khăn che mặt. Nàng biết, đây là canh bạc nàng không được phép thua. Nhưng vừa lúc nàng định mở lời, thì bên ngoài bức tường viện, tiếng vó ngựa cùng tiếng binh khí lạnh lẽo đột ngột vang lên — không phải một hai người, mà là cả một toán quân đang lặng lẽ khép vòng vây quanh phủ họ Lữ giữa đêm đen.
Ai đó đã biết nàng ở đây. Và họ tới, không phải để bắt Trần lão ngự y.






