“Giết chị gái tôi.”
Câu nói của Diệp treo lơ lửng trong khán phòng, không ai dám thở.
Khánh đứng chết trân giữa sân khấu. Chiếc hộp nhẫn rơi khỏi tay, lăn xuống sàn.
Diệp không nhìn anh nữa. Nó nhìn thẳng vào máy quay. Vào ba triệu người.
“Bảy năm trước, có một ca sĩ tên Tống Hạ,” nó nói. “Nhiều người còn nhớ. Cô ấy đang lên như diều gặp gió. Rồi một đêm, cô ấy nhảy khỏi tầng hai mươi bảy.”
Tôi nhớ. Cả nước đều nhớ. Người ta bảo cô ấy trầm cảm.
“Người ta nói chị tôi tự tử vì áp lực,” Diệp tiếp. Giọng nó không run. “Nhưng tôi có nhật ký của chị. Trong đó viết: quản lý của chị — Trần Gia Khánh — đã ép chị ký hợp đồng nuốt sạch tiền của chị. Khi chị đòi kiện, anh ta dựng scandal bôi nhọ chị. Y hệt cách anh ta làm với chị Vũ Yên.”
Khánh lắp bắp. “Vô căn cứ—”
“Chị tôi chết,” Diệp cắt lời, “vì không ai tin chị. Vì chị không có bằng chứng.”
Nó quay sang tôi. Lần đầu tiên, mắt nó ướt thật.
“Nên khi tôi thấy anh ta bắt đầu làm điều tương tự với chị, tôi biết mình chỉ có một cách. Tôi phải vào cuộc. Đóng vai kẻ đồng lõa. Chui vào tận trong lòng anh ta. Ghi lại mọi thứ chị tôi không kịp ghi.”
* * *
Tôi đứng đó, mọi mảnh ghép cuối cùng lắp vào chỗ.
Cái lắc đầu qua lớp kính. Đừng.
Cái USB đỏ đặt trước cửa.
Ghế số 3 để dành.
Diệp chưa từng là kẻ thù của tôi.
Nó là người duy nhất, suốt một năm qua, âm thầm đứng về phía tôi. Bằng cách giả vờ đứng về phía kẻ thù.
“Sao em không nói với chị sớm hơn?” tôi hỏi, giọng vỡ ra.
“Vì chị diễn không giỏi bằng em,” nó khẽ cười. “Nếu chị biết, Khánh sẽ đọc được trên mặt chị. Em cần chị thật sự tin em là kẻ xấu. Để đêm nay, khi chị tung file ra, không ai nghĩ đó là dàn dựng.”
Nó nói đúng.
Cả khán phòng vừa chứng kiến tôi và nó là kẻ thù không đội trời chung suốt một năm. Không ai có thể nói đây là màn kịch chung.
Đó là lý do nó để tôi ghét nó. Để cả nước ghét nó cùng tôi.
Con bé này đã hy sinh cả thanh danh của mình, để bằng chứng của chúng tôi trở nên không thể chối cãi.
* * *
🔥 Truyện hot — đọc nhiều nhất
Khánh gào lên, lao về phía cửa.
Nhưng cửa khán phòng đã có người đứng chờ.
Cảnh sát. Cùng với kỹ thuật viên Lộc, tay cầm chiếc laptop chứa bản nháp gốc và toàn bộ tin nhắn đặt hàng video giả.
Diệp đã báo họ từ trước. Tất nhiên rồi.
Con bé lên kế hoạch này còn kỹ hơn cả Khánh.
Họ còng tay anh ngay giữa sân khấu. Trước ba triệu người. Dưới ánh đèn đỏ của những máy quay chưa bao giờ tắt.
Người đàn ông từng dạy tôi cách đứng trước ống kính sao cho đẹp nhất — giờ bị ống kính ghi lại khoảnh khắc gục ngã của chính mình.
Tôi nhìn anh bị dẫn đi. Không hả hê. Không thương hại.
Chỉ thấy nhẹ. Như đặt xuống một thứ mình vác bảy năm mà không biết nó nặng.
* * *
Sáu tháng sau.
Khánh lãnh án. Tù vì lừa đảo, chiếm đoạt tài sản, vu khống. Vụ của Tống Hạ được mở lại điều tra.
Số tiền anh chiếm của tôi và của Hạ được hoàn trả.
Tôi không quay lại showbiz ngay. Tôi mở một quán nhỏ, có sân khấu gỗ, nơi ai muốn hát cứ lên hát.
Giống cái quán bar bảy năm trước. Nhưng lần này là của tôi.
Diệp thường ghé. Chúng tôi không gọi nhau là chị em thân thiết nhất showbiz nữa.
Chúng tôi chỉ là hai người đàn bà từng đi qua cùng một cơn lửa, và sống sót.
Một tối, nó ngồi ở góc quán, ôm cây ghi-ta.
“Chị hát không?” nó hỏi.
Tôi bước lên sân khấu gỗ. Không máy quay. Không đèn đỏ. Không ba triệu người.
Chỉ có tiếng đàn, và một căn phòng nhỏ ấm áp.
Tôi hát.
Lần đầu tiên sau bảy năm, tôi hát cho chính mình nghe.
Và tôi nhận ra — thứ họ cướp được của tôi chưa bao giờ là giọng hát.
Đó chỉ là thứ duy nhất, họ không bao giờ với tới.
Leave a Reply