Hành lang bệnh viện lúc nửa đêm trắng toát và lạnh lẽo. Trần Đại — ba của Nam, người đứng đầu tập đoàn Trần Gia — nằm trong phòng hồi sức, quanh người chằng chịt dây nhợ. Bác sĩ nói qua được cơn nguy kịch, nhưng nửa người bên phải liệt, phải theo dõi lâu dài.
Bà Hân ngồi bất động trên ghế, đôi tay đeo đầy nhẫn nãy giờ vẫn run. Người đàn bà quyền uy ban chiều giờ như già đi mười tuổi. Nam đứng bên cửa kính, hai vai trĩu xuống.
Và Lâm Diệp — người mà đáng lẽ đã bị đuổi đi cùng phong bì ba mươi triệu — vẫn ở đó. Cô không về. Cô lặng lẽ đi mua cháo, mua nước ấm, trải chiếc áo khoác của mình lên vai bà Hân đang ngủ gục vì kiệt sức, rồi rút lui ra góc hành lang ngồi canh.
Gần sáng, bà Hân tỉnh dậy, thấy tấm áo khoác lạ trên vai mình. Bà nhìn sang, bắt gặp Diệp đang khẽ lau trán cho ông Đại bằng khăn ấm, động tác nhẹ nhàng và thành thạo đến kỳ lạ.
“Cô làm gì ở đây?” Giọng bà khản đặc.
Diệp giật mình, vội buông khăn. “Dạ… cháu chỉ muốn giúp. Hồi mẹ cháu bệnh, cháu chăm mẹ ba năm trong bệnh viện, nên cháu quen mấy việc này. Bác cứ nghỉ đi, để cháu trông cho.”
Bà Hân không nói gì. Nhưng ánh mắt bà, lần đầu tiên, không còn sắc lạnh như dao.
Những ngày sau đó, Diệp gần như dọn hẳn vào bệnh viện. Cô đóng cửa tiệm hoa, thức đêm đổi ca với Nam, học cách lật người cho bệnh nhân liệt, cách bón từng thìa cháo cho ông Đại — người vẫn chưa nói được rõ ràng. Có lần ông ú ớ điều gì đó, chỉ mình Diệp kiên nhẫn ngồi đoán từng chữ cho tới khi ông gật đầu, mắt rưng rưng.
Nhưng gia đình họ Trần không chỉ có bà Hân. Một buổi chiều, chú Trần Vĩ — em trai ông Đại — cùng con trai là Tuấn kéo tới, mang theo cả một luật sư.
“Anh Đại thế này thì tập đoàn ai lo?” chú Vĩ nói, giọng đầy vẻ xót xa giả tạo. “Tôi nghĩ nên họp hội đồng, chuyển quyền điều hành tạm thời. Chị Hân là phụ nữ, lo sao xuể.”
🔥 Truyện hot — đọc nhiều nhất
Nam bước tới, mặt lạnh. “Chú định đục nước béo cò lúc ba cháu nằm đây sao?”
Tuấn cười khẩy, ánh mắt trượt sang Diệp đang đứng nép bên tường. “Còn cô này là ai? Ô-sin à? Sao lại lảng vảng quanh phòng bệnh của bác? Cẩn thận mất đồ đấy nhé.”
Diệp tái mặt. Nam định lên tiếng thì bất ngờ, một giọng nói yếu ớt nhưng rõ ràng vang lên từ giường bệnh:
“Con bé… ở lại.”
Tất cả quay phắt lại. Ông Đại đã tỉnh, đôi mắt mờ đục nhìn thẳng vào Diệp, rồi chuyển sang em trai mình, ánh nhìn sắc như cũ. Bàn tay còn cử động được của ông chậm chạp chỉ về phía chú Vĩ, run run, như muốn nói một điều gì rất quan trọng.
“Anh Đại, anh tỉnh rồi!” Chú Vĩ vội bước tới, mặt tươi rói. “Anh đừng lo, mọi chuyện có em.”
Nhưng ông Đại lắc đầu. Ông cố nói, giọng đứt quãng: “Di… chúc… thư… không phải… như…” Rồi cơn ho ập tới, máy đo nhịp tim bắt đầu kêu dồn dập, và bác sĩ ùa vào đẩy tất cả ra ngoài.
Đêm đó, khi mọi người đã về, bà Hân gọi Diệp lại. Bà đặt vào tay cô một chiếc chìa khóa nhỏ.
“Trong két sắt phòng làm việc của ông ấy ở nhà, có một phong bì. Chồng tôi tin cô hơn cả người nhà.” Bà ngừng lại, giọng khó khăn. “Ngày mai cô về lấy giúp tôi. Nhưng cô nhớ… đừng để chú Vĩ biết.”
Diệp cầm chìa khóa, tim đập thình thịch. Cô không ngờ rằng chính chiếc chìa khóa ấy sẽ đẩy cô vào vực thẳm mà cả đời cô chưa từng nghĩ tới.
Leave a Reply