☰ Danh sách chương (5)
Thẩm Ngọc Lam lùi khỏi giả sơn, gót hài vừa chạm lên phiến đá xanh thì một bàn tay bất ngờ chộp lấy cổ tay nàng từ phía sau.
Nàng không kêu. Ba năm lãnh cung đã rèn cho nàng phản xạ của một con thú bị săn — thay vì giãy giụa, nàng xoay người theo lực kéo, mượn thế đối phương mà trượt ra, tay kia đã kịp rút cây trâm bạc trên tóc, mũi nhọn chĩa thẳng vào yết hầu kẻ đứng sau.
Rồi nàng khựng lại.
Là một cung nữ nhỏ, chừng mười ba tuổi, mặt trắng bệch, môi run bần bật. Con bé quỳ sụp xuống, dập đầu liên hồi. “Tiểu thư tha mạng… nô tỳ chỉ là… chỉ là thấy tiểu thư nấp ở đây, sợ tiểu thư té ngã…”
Ngọc Lam thu trâm lại, tim vẫn đập như trống dồn. Con bé này đã nhìn thấy nàng nép sau giả sơn suốt cuộc trò chuyện của Ngọc Nhu và Thải Linh. Một nhân chứng. Mà nhân chứng, trong chốn thâm cung này, chỉ có hai kết cục: hoặc trở thành quân cờ của nàng, hoặc trở thành cái xác đầu tiên tố cáo nàng.
“Ngươi tên gì?” Giọng nàng dịu lại, dịu đến mức chính con bé cũng ngỡ ngàng ngẩng lên.
“Dạ… nô tỳ là Tiểu Hạnh, quét dọn ở Ngự Hoa viên.”
“Tiểu Hạnh.” Ngọc Lam ngồi xuống ngang tầm mắt con bé, chậm rãi tháo chiếc vòng ngọc trên tay — thứ trang sức duy nhất nàng mang theo hôm nay. “Ta hỏi ngươi, cha mẹ ngươi còn sống không?”
Đôi mắt con bé đỏ hoe. “Nô tỳ bị bán vào cung từ năm bảy tuổi. Không còn ai.”
“Vậy thì từ hôm nay, ngươi có ta.” Nàng đặt chiếc vòng vào lòng bàn tay Tiểu Hạnh, khép những ngón tay gầy guộc ấy lại. “Ta không cần ngươi quên những gì vừa nghe. Ta cần ngươi nhớ thật kỹ. Nhớ từng chữ Thải Linh nói. Bởi vì có một ngày, lời khai của ngươi sẽ đáng giá ngàn vàng — và ta sẽ đổi nó lấy cả một cuộc đời tự do cho ngươi.”
Tiểu Hạnh nhìn nàng, trong đôi mắt trẻ thơ ánh lên thứ mà đã lâu lắm rồi con bé không dám có: hy vọng. Nó lại dập đầu, lần này không phải vì sợ, mà vì thề nguyện.
Ngọc Lam đứng dậy, phủi tà váy nguyệt bạch. Nàng đã có nước cờ đầu tiên. Nhưng một nhân chứng thôi thì chưa đủ. Nàng phải khiến chén độc kia không bao giờ chạm được tới môi Ninh tần — mà vẫn để nó phơi bày trước bá quan văn võ, ngay giữa yến Thưởng Hoa.
Nàng theo lối nhỏ đi về phía cung Thục phi, đúng như cái cớ đã dựng sẵn. Nhưng chưa đi được bao xa, một giọng nói trầm khàn chặn bước chân nàng.
“Một tiểu thư khuê các, không tới thẳng cung Thục phi, lại vòng qua Ngự Hoa viên nấp sau giả sơn. Thẩm tiểu thư, nàng đang chơi trò gì vậy?”
Tiêu Dục.
Hắn tựa lưng vào thân liễu bên hồ, khoác bào tím thêu chỉ bạc, tay cầm một cành mẫu đơn vừa bẻ, ánh mắt phượng nhướng lên nhìn nàng như mèo vờn chuột. Không biết hắn đã đứng đó bao lâu, đã thấy được bao nhiêu.
Tim Ngọc Lam thắt lại, nhưng gương mặt nàng không gợn một nếp sóng. Nàng khép nép hành lễ, giọng mềm như nước: “Vương gia trách oan tiểu nữ rồi. Tiểu nữ nghe nói Ngự Hoa viên mùa này mẫu đơn nở đẹp nhất kinh thành, nhất thời tham cảnh nên nán lại. Chẳng hay… lẽ nào ngắm hoa cũng là cái tội?”
“Ngắm hoa?” Tiêu Dục tiến lại gần, cành mẫu đơn trong tay hắn khẽ chạm lên vai nàng, cánh hoa đỏ rực tựa một giọt máu. “Ta chỉ thấy nàng ngắm người, chứ không ngắm hoa.”
Ngọc Lam ngẩng đầu, lần đầu tiên nhìn thẳng vào mắt hắn — đôi mắt mà kiếp trước đã lạnh lùng quay đi khi nàng bị lôi khỏi vương phủ. Trong lòng nàng dâng lên một cơn hận thấu xương, nhưng ngoài mặt, nàng lại nở một nụ cười khiến chính Tiêu Dục cũng thoáng ngẩn ra.
“Vương gia tinh mắt. Đúng là tiểu nữ đang ngắm người.” Nàng nhẹ giọng, từng chữ như có gai. “Tiểu nữ đang nghĩ, có những kẻ khoác lụa là gấm vóc, miệng nói lời thân thiết, mà trong tay áo lại giấu dao. Vương gia nói xem, người như thế, đáng sợ hơn hay đáng thương hơn?”
Ánh mắt Tiêu Dục sắc lại trong khoảnh khắc. Hắn nhìn nàng chằm chằm, như thể lần đầu tiên thật sự nhìn thấy nàng — không phải một tiểu thư Thẩm gia ngờ nghệch trong lời đồn, mà là một người đàn bà có đôi mắt biết giấu lửa.
“Thẩm Ngọc Lam,” hắn chậm rãi gọi tên nàng, không còn dùng chữ “tiểu thư” khách sáo. “Nàng đã thay đổi.”
“Người ta ai rồi cũng phải lớn lên, thưa vương gia.” Nàng thu lại nụ cười, cúi mình lần cuối. “Nếu vương gia không còn gì dạy bảo, xin cho phép tiểu nữ cáo lui. Thục phi nương nương còn đợi.”
Nàng quay người bước đi, sống lưng thẳng tắp, không hề ngoái lại. Nhưng vừa đi được mấy bước, giọng Tiêu Dục lại vọng tới sau lưng, khẽ đến mức chỉ vừa đủ cho một mình nàng nghe:
“Ba ngày nữa là yến Thưởng Hoa. Nếu ta là nàng… ta sẽ không uống bất cứ chén rượu nào người khác dâng tới tay.”
Bước chân Ngọc Lam khựng lại giữa lối đá xanh.
Nàng từ từ quay đầu. Nhưng dưới gốc liễu bên hồ đã chẳng còn ai, chỉ có cành mẫu đơn đỏ thắm rơi lại trên mặt đất, cánh hoa run rẩy trong gió như một lời cảnh báo — hoặc một lời hăm dọa.
Hắn biết. Tiêu Dục biết về chén rượu.
Ngọc Lam siết chặt tay áo, lòng bàn tay lạnh toát. Kiếp trước nàng cứ ngỡ hắn quay lưng vì vô tình. Nhưng nếu ngay từ đầu hắn đã biết rõ mọi âm mưu, biết nàng là con dê thí tế… thì kẻ đứng trong bóng tối kia, rốt cuộc là địch, hay là một con cáo còn nguy hiểm hơn cả Lý Hoàng hậu?
Và câu nhắc nhở vừa rồi — là hắn muốn cứu nàng, hay đang thử xem nàng biết được đến đâu, để quyết định có nên bịt miệng nàng trước cả khi yến tiệc bắt đầu?
Gió thổi qua Ngự Hoa viên, cuốn theo hương mẫu đơn nồng đến nghẹt thở. Ngọc Lam ngẩng nhìn bầu trời chiều đang sẫm lại, khóe môi bất giác cong lên một nét cười lạnh.
Được. Nếu hắn muốn chơi, nàng sẽ chơi tới cùng. Chỉ là lần này, nàng không còn là quân cờ nữa — nàng sẽ là người đặt bàn cờ.
Nàng không kêu. Ba năm lãnh cung đã rèn cho nàng phản xạ của một con thú bị săn — thay vì giãy giụa, nàng xoay người theo lực kéo, mượn thế đối phương mà trượt ra, tay kia đã kịp rút cây trâm bạc trên tóc, mũi nhọn chĩa thẳng vào yết hầu kẻ đứng sau.
Rồi nàng khựng lại.
Là một cung nữ nhỏ, chừng mười ba tuổi, mặt trắng bệch, môi run bần bật. Con bé quỳ sụp xuống, dập đầu liên hồi. “Tiểu thư tha mạng… nô tỳ chỉ là… chỉ là thấy tiểu thư nấp ở đây, sợ tiểu thư té ngã…”
Ngọc Lam thu trâm lại, tim vẫn đập như trống dồn. Con bé này đã nhìn thấy nàng nép sau giả sơn suốt cuộc trò chuyện của Ngọc Nhu và Thải Linh. Một nhân chứng. Mà nhân chứng, trong chốn thâm cung này, chỉ có hai kết cục: hoặc trở thành quân cờ của nàng, hoặc trở thành cái xác đầu tiên tố cáo nàng.
“Ngươi tên gì?” Giọng nàng dịu lại, dịu đến mức chính con bé cũng ngỡ ngàng ngẩng lên.
“Dạ… nô tỳ là Tiểu Hạnh, quét dọn ở Ngự Hoa viên.”
“Tiểu Hạnh.” Ngọc Lam ngồi xuống ngang tầm mắt con bé, chậm rãi tháo chiếc vòng ngọc trên tay — thứ trang sức duy nhất nàng mang theo hôm nay. “Ta hỏi ngươi, cha mẹ ngươi còn sống không?”
Đôi mắt con bé đỏ hoe. “Nô tỳ bị bán vào cung từ năm bảy tuổi. Không còn ai.”
“Vậy thì từ hôm nay, ngươi có ta.” Nàng đặt chiếc vòng vào lòng bàn tay Tiểu Hạnh, khép những ngón tay gầy guộc ấy lại. “Ta không cần ngươi quên những gì vừa nghe. Ta cần ngươi nhớ thật kỹ. Nhớ từng chữ Thải Linh nói. Bởi vì có một ngày, lời khai của ngươi sẽ đáng giá ngàn vàng — và ta sẽ đổi nó lấy cả một cuộc đời tự do cho ngươi.”
Tiểu Hạnh nhìn nàng, trong đôi mắt trẻ thơ ánh lên thứ mà đã lâu lắm rồi con bé không dám có: hy vọng. Nó lại dập đầu, lần này không phải vì sợ, mà vì thề nguyện.
Ngọc Lam đứng dậy, phủi tà váy nguyệt bạch. Nàng đã có nước cờ đầu tiên. Nhưng một nhân chứng thôi thì chưa đủ. Nàng phải khiến chén độc kia không bao giờ chạm được tới môi Ninh tần — mà vẫn để nó phơi bày trước bá quan văn võ, ngay giữa yến Thưởng Hoa.
Nàng theo lối nhỏ đi về phía cung Thục phi, đúng như cái cớ đã dựng sẵn. Nhưng chưa đi được bao xa, một giọng nói trầm khàn chặn bước chân nàng.
“Một tiểu thư khuê các, không tới thẳng cung Thục phi, lại vòng qua Ngự Hoa viên nấp sau giả sơn. Thẩm tiểu thư, nàng đang chơi trò gì vậy?”
Tiêu Dục.
Hắn tựa lưng vào thân liễu bên hồ, khoác bào tím thêu chỉ bạc, tay cầm một cành mẫu đơn vừa bẻ, ánh mắt phượng nhướng lên nhìn nàng như mèo vờn chuột. Không biết hắn đã đứng đó bao lâu, đã thấy được bao nhiêu.
Tim Ngọc Lam thắt lại, nhưng gương mặt nàng không gợn một nếp sóng. Nàng khép nép hành lễ, giọng mềm như nước: “Vương gia trách oan tiểu nữ rồi. Tiểu nữ nghe nói Ngự Hoa viên mùa này mẫu đơn nở đẹp nhất kinh thành, nhất thời tham cảnh nên nán lại. Chẳng hay… lẽ nào ngắm hoa cũng là cái tội?”
“Ngắm hoa?” Tiêu Dục tiến lại gần, cành mẫu đơn trong tay hắn khẽ chạm lên vai nàng, cánh hoa đỏ rực tựa một giọt máu. “Ta chỉ thấy nàng ngắm người, chứ không ngắm hoa.”
Ngọc Lam ngẩng đầu, lần đầu tiên nhìn thẳng vào mắt hắn — đôi mắt mà kiếp trước đã lạnh lùng quay đi khi nàng bị lôi khỏi vương phủ. Trong lòng nàng dâng lên một cơn hận thấu xương, nhưng ngoài mặt, nàng lại nở một nụ cười khiến chính Tiêu Dục cũng thoáng ngẩn ra.
“Vương gia tinh mắt. Đúng là tiểu nữ đang ngắm người.” Nàng nhẹ giọng, từng chữ như có gai. “Tiểu nữ đang nghĩ, có những kẻ khoác lụa là gấm vóc, miệng nói lời thân thiết, mà trong tay áo lại giấu dao. Vương gia nói xem, người như thế, đáng sợ hơn hay đáng thương hơn?”
Ánh mắt Tiêu Dục sắc lại trong khoảnh khắc. Hắn nhìn nàng chằm chằm, như thể lần đầu tiên thật sự nhìn thấy nàng — không phải một tiểu thư Thẩm gia ngờ nghệch trong lời đồn, mà là một người đàn bà có đôi mắt biết giấu lửa.
“Thẩm Ngọc Lam,” hắn chậm rãi gọi tên nàng, không còn dùng chữ “tiểu thư” khách sáo. “Nàng đã thay đổi.”
“Người ta ai rồi cũng phải lớn lên, thưa vương gia.” Nàng thu lại nụ cười, cúi mình lần cuối. “Nếu vương gia không còn gì dạy bảo, xin cho phép tiểu nữ cáo lui. Thục phi nương nương còn đợi.”
Nàng quay người bước đi, sống lưng thẳng tắp, không hề ngoái lại. Nhưng vừa đi được mấy bước, giọng Tiêu Dục lại vọng tới sau lưng, khẽ đến mức chỉ vừa đủ cho một mình nàng nghe:
“Ba ngày nữa là yến Thưởng Hoa. Nếu ta là nàng… ta sẽ không uống bất cứ chén rượu nào người khác dâng tới tay.”
Bước chân Ngọc Lam khựng lại giữa lối đá xanh.
Nàng từ từ quay đầu. Nhưng dưới gốc liễu bên hồ đã chẳng còn ai, chỉ có cành mẫu đơn đỏ thắm rơi lại trên mặt đất, cánh hoa run rẩy trong gió như một lời cảnh báo — hoặc một lời hăm dọa.
Hắn biết. Tiêu Dục biết về chén rượu.
Ngọc Lam siết chặt tay áo, lòng bàn tay lạnh toát. Kiếp trước nàng cứ ngỡ hắn quay lưng vì vô tình. Nhưng nếu ngay từ đầu hắn đã biết rõ mọi âm mưu, biết nàng là con dê thí tế… thì kẻ đứng trong bóng tối kia, rốt cuộc là địch, hay là một con cáo còn nguy hiểm hơn cả Lý Hoàng hậu?
Và câu nhắc nhở vừa rồi — là hắn muốn cứu nàng, hay đang thử xem nàng biết được đến đâu, để quyết định có nên bịt miệng nàng trước cả khi yến tiệc bắt đầu?
Gió thổi qua Ngự Hoa viên, cuốn theo hương mẫu đơn nồng đến nghẹt thở. Ngọc Lam ngẩng nhìn bầu trời chiều đang sẫm lại, khóe môi bất giác cong lên một nét cười lạnh.
Được. Nếu hắn muốn chơi, nàng sẽ chơi tới cùng. Chỉ là lần này, nàng không còn là quân cờ nữa — nàng sẽ là người đặt bàn cờ.
☰ Danh sách chương (5)
🆕 Truyện mới cập nhật
Post Views: 22
Leave a Reply