Tầng 27 Có Anh

◀ Chương trướcChương tiếp ▶
☰ Danh sách chương (7)
  1. ▶ Chương 1: Thang máy kẹt lúc nửa đêm
  2. Chương 2: Cô dám cãi tổng giám đốc
  3. Chương 3: Hôn phu của tôi, cô tránh xa ra
  4. Chương 4: Gốc bàng và người mẹ đã khuất
  5. Chương 5: Đêm mưa, chiếc áo khoác trên vai
  6. Chương 6: Bản vẽ trắng trơn
  7. Chương 7: Tôi tin cô

Chương 1: Thang máy kẹt lúc nửa đêm

Mưa quật vào lớp kính tòa nhà Thịnh Viễn như thể trời muốn dìm cả thành phố xuống đáy một cơn giận. Diệp Hân ôm chặt ống bản vẽ, đứng trước cửa thang máy tầng một, đếm từng con số đỏ nhảy chậm rãi trên bảng điện tử. Mười một giờ đêm. Cả tòa nhà chỉ còn lại tiếng mưa và tiếng tim cô đập.

Ngày đầu tiên đi làm ở tập đoàn xây dựng lớn nhất thành phố, cô đã ở lại đến giờ này để sửa cho xong bản phối cảnh khu chung cư cũ. Sếp trực tiếp bảo: “Sáng mai chín giờ, trên bàn tôi.” Chỉ có bảy chữ, mà đủ khiến một kiến trúc sư mới ra trường như cô không dám chợp mắt.

Thang máy mở ra với một tiếng “ping” khô khốc. Bên trong đã có một người đàn ông.

Anh mặc sơ mi trắng, tay áo xắn tới khuỷu, cà vạt đã cởi nhét hờ trong túi quần. Gương mặt lạnh, đôi mày hơi chau như đang bực bội điều gì. Diệp Hân liếc bộ dạng luộm thuộm của anh rồi thở phào — chắc là nhân viên kỹ thuật ở lại trực đêm. Có người cùng đi thang máy giờ này, dù sao cũng đỡ sợ hơn.

“Anh bấm giúp em tầng hai mươi bảy với ạ,” cô nói, giọng còn vương chút run vì lạnh.

Người đàn ông không đáp, chỉ đưa tay nhấn nút. Ngón tay dài, khớp xương rõ, móng cắt gọn gàng — không giống tay một thợ máy chút nào. Diệp Hân chưa kịp thắc mắc thì thang máy khẽ rùng mình, đèn trần chớp hai cái, rồi tối sầm. Cả khoang thép khựng lại giữa hai tầng, treo lơ lửng trong bóng tối.

“Mất điện rồi…” Cô buột miệng, tay bấu vào thành thang máy.

Đèn khẩn cấp bật lên, hắt thứ ánh sáng vàng vọt yếu ớt. Trong khoảng sáng ấy, cô thấy người đàn ông rút điện thoại, bình thản bấm số như thể chuyện này chẳng có gì to tát.

“Tổ kỹ thuật đâu? Thang số ba kẹt giữa tầng hai mươi lăm và hai mươi sáu. Mười lăm phút.” Anh nói ngắn gọn, cúp máy, rồi tựa lưng vào vách, khoanh tay nhắm mắt.

Diệp Hân bắt đầu thấy ngột ngạt. Cô vốn sợ không gian kín. Hơi thở dần gấp, lòng bàn tay ướt mồ hôi. Cô cố đếm ngược từ một trăm, nhưng những con số cứ rối tung.

“Cô thở chậm lại.” Giọng anh vang lên, vẫn lạnh nhưng không còn cáu. “Hít vào bốn nhịp. Giữ bốn nhịp. Thở ra sáu nhịp. Làm theo tôi.”

Cô ngước lên, ngơ ngác. Anh mở mắt, nhìn thẳng vào cô, chậm rãi hít vào. Không hiểu sao, cô làm theo. Một lần. Hai lần. Ba lần. Nhịp tim loạn xạ dần dịu xuống. Bóng tối như bớt đè nặng.

“Cảm ơn anh,” cô lí nhí. “Em… em tưởng mình sắp ngất.”

“Ngất trong thang máy của tôi thì phiền lắm,” anh nói, khóe môi nhếch lên gần như không thấy.

🔥 Truyện hot — đọc nhiều nhất

“Thang máy của anh?” Cô bật cười, tưởng anh đùa. “Anh làm ở tổ kỹ thuật lâu chưa? Tòa nhà này thang hay hỏng không anh? Em mới vào hôm nay, nghe nói khu chung cư cũ sắp trùng tu, không biết tập đoàn có làm thật không hay chỉ vẽ cho đẹp hồ sơ…”

Cô nói một tràng, phần vì hồi hộp, phần vì muốn lấp đầy sự im lặng đáng sợ. Người đàn ông lắng nghe, ánh mắt thoáng thay đổi khi cô nhắc đến khu chung cư cũ.

“Cô là người vẽ lại phối cảnh khu Bình An?” anh hỏi.

“Dạ đúng rồi! Anh cũng biết dự án đó à?” Diệp Hân sáng mắt. “Em lớn lên ở khu đó đấy. Hồi bé nhà em ở dãy C, tầng ba. Có cái sân chung trồng cây bàng to lắm. Em nhận làm bản vẽ này cũng vì… vì em muốn giữ lại cái sân đó. Người ta cứ đòi chặt bàng để xây bãi xe.”

Anh im lặng một lúc lâu. Ngoài kia mưa vẫn gào. Trong khoang thép chật hẹp, chỉ còn hai người và một cái tên vừa được nhắc: khu Bình An.

“Cây bàng ấy,” cuối cùng anh nói, giọng trầm hẳn xuống, “vẫn còn.”

Diệp Hân ngạc nhiên nhìn anh. Trước khi cô kịp hỏi làm sao anh biết, đèn trần chợt bừng sáng trở lại. Thang máy khẽ rung rồi từ từ đi lên. Số 26. Số 27. Cửa mở.

Anh bước ra trước, dừng lại nơi ngưỡng cửa, quay đầu nhìn cô. Dưới ánh đèn hành lang sáng trưng, cô mới thấy rõ gương mặt ấy — sắc sảo, mệt mỏi, và quen thuộc một cách kỳ lạ, như thể cô đã nhìn thấy nó ở đâu đó.

“Bản vẽ,” anh nói. “Chín giờ sáng mai. Đừng để tôi đợi.”

“Ơ…” Diệp Hân sững người. “Sao anh biết em phải nộp lúc chín giờ?”

Anh không trả lời. Cửa thang máy phòng bên cạnh vừa mở, một người đàn ông đứng tuổi mặc vest lao ra, cúi gập người: “Tổng giám đốc! Ngài không sao chứ ạ? Cả tổ kỹ thuật xin lỗi ngài—”

Ba chữ “Tổng giám đốc” rơi xuống, Diệp Hân cảm giác sàn nhà dưới chân mình cũng vừa mất điện. Cô quay phắt sang, nhìn người đàn ông sơ mi trắng mình vừa gọi là “anh kỹ thuật”, người vừa dạy cô cách thở, người biết rõ cây bàng khu Bình An còn sống.

Anh nhìn cô, ánh mắt bình thản đến phát ghét.

“Lục Trạch Viễn,” anh nói, như tự giới thiệu, cũng như tuyên án. “Ngày mai, ở phòng họp tầng hai mươi bảy, tôi muốn nghe cô giải thích vì sao khu Bình An lại đáng để cả tập đoàn giữ lại một cây bàng.”

Rồi anh xoay người bước đi, bỏ lại Diệp Hân đứng chôn chân giữa hành lang tầng hai mươi bảy, tay vẫn ôm chặt ống bản vẽ, tim đập còn loạn hơn cả lúc thang máy kẹt.

◀ Chương trướcChương tiếp ▶
☰ Danh sách chương (7)
  1. ▶ Chương 1: Thang máy kẹt lúc nửa đêm
  2. Chương 2: Cô dám cãi tổng giám đốc
  3. Chương 3: Hôn phu của tôi, cô tránh xa ra
  4. Chương 4: Gốc bàng và người mẹ đã khuất
  5. Chương 5: Đêm mưa, chiếc áo khoác trên vai
  6. Chương 6: Bản vẽ trắng trơn
  7. Chương 7: Tôi tin cô

🆕 Truyện mới cập nhật

Comments

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *