☰ Danh sách chương (5)
- ▶ Chương 1: Đêm Trao Giải, Máy Quay Chưa Tắt
- Chương 2: Mười Lăm Giây Chôn Bảy Năm
- Chương 3: Chiếc USB Màu Đỏ Trước Cửa
- Chương 4: Anh Quỳ Xuống Trước Người Khác
- Chương 5: Kẻ Đóng Vai Tiểu Tam Suốt Một Năm
Chương 1: Đêm Trao Giải, Máy Quay Chưa Tắt
Đêm trao giải năm ấy, chồng sắp cưới của tôi bước lên sân khấu, quỳ xuống trước một người đàn bà khác.
Không phải tôi.
Máy quay quay sang tôi. Đèn đỏ nhỏ xíu trên ống kính vẫn sáng. Đang phát trực tiếp cho ba triệu người.
Tôi ngồi hàng ghế đầu, tay vẫn cầm bó hoa anh tặng lúc chiều.
Và tôi cười.
Vì tôi biết một điều mà cả ba triệu người kia không biết.
Máy quay chưa tắt. Nhưng nó sắp quay đúng thứ tôi cần.
* * *
Bảy năm trước, tôi là một con bé hát ở quán bar không ai nhớ tên.
Trần Gia Khánh tìm thấy tôi ở đó.
Anh mặc vest xám, ngồi bàn góc, nghe tôi hát hết ba bài. Rồi anh đặt tấm danh thiếp lên quầy.
“Em có thứ tôi tìm mười năm nay,” anh nói. “Giọng của em đáng lên bìa tạp chí.”
Tôi hai mươi hai tuổi. Đói. Và tin.
Khánh là quản lý của công ty giải trí Hạo Quang. Anh biến tôi thành ca sĩ Vũ Yên.
Anh dạy tôi đi trên thảm đỏ thế nào cho máy quay bắt được góc đẹp nhất. Dạy tôi cười ra sao để không lộ răng khểnh. Dạy tôi trả lời phỏng vấn để không bao giờ hớ một câu.
Ba năm, tôi có đĩa vàng đầu tiên.
Năm năm, tên tôi treo trên biển quảng cáo cao nhất thành phố.
Và ở đâu đó giữa những năm ấy, tôi yêu anh.
Không phải vì anh đẹp. Mà vì anh là người duy nhất thấy tôi khi tôi chẳng là gì.
Khánh cầu hôn tôi trong hậu trường một đêm diễn. Nhẫn giấu trong hộp đàn.
“Đợi em lên đỉnh cao đã,” anh nói. “Anh muốn cả nước biết ngày cưới của Vũ Yên.”
Tôi gật. Tôi tin từng chữ.
Đó là sai lầm lớn nhất đời tôi.
* * *
Tống Diệp xuất hiện vào mùa xuân năm ngoái.
Một con bé hai mươi tuổi, gương mặt sạch như trang giấy trắng. Công ty ký hợp đồng với nó. Khánh giao nó cho tôi.
“Em dìu dắt nó đi,” anh bảo. “Coi như em gái.”
Tôi làm thật.
Tôi cho Diệp ở nhờ căn hộ của tôi những ngày nó chưa có chỗ. Tôi dạy nó hát live không phô. Tôi nhường nó suất diễn ở lễ hội mùa hè khi nó khóc bảo mẹ nó bệnh, cần tiền.
Trên báo, người ta gọi chúng tôi là “chị em thân thiết nhất showbiz”.
Có một tấm ảnh chúng tôi chụp chung, tôi choàng vai nó, cả hai cùng cười.
Tấm ảnh đó, sau này, xuất hiện trong mọi bài báo về vụ bê bối của tôi.
Nhưng lúc ấy tôi chưa biết.
Lúc ấy tôi chỉ thấy một con bé đáng thương, và tôi thương nó thật.
* * *
Rồi mọi thứ bắt đầu lệch.
Đầu tiên là những chuyện nhỏ.
Lịch diễn của tôi bị dời. Suất quảng cáo tôi đàm phán nửa năm bỗng “bên kia đổi ý”. Bài hát mới tôi thu, công ty bảo “chưa hợp thời điểm”.
Khánh về nhà muộn hơn. Điện thoại anh úp mặt xuống bàn.
Tôi hỏi. Anh nói tôi tưởng tượng nhiều.
“Em mệt rồi đấy, Yên. Ngủ đi.”
Giọng anh vẫn dịu như bảy năm trước. Nhưng có gì đó trong mắt anh đã đóng lại. Như một cánh cửa khóa từ bên trong.
Tôi không nhận ra.
Người ta không bao giờ nhận ra căn nhà mình đang cháy, khi lửa còn cháy ở tầng dưới.
* * *
Đêm đó tôi về sớm hơn thường lệ.
Buổi thu âm bị hủy. Tôi cầm hộp cơm nóng, định làm anh bất ngờ.
Cửa căn hộ không khóa.
Trong phòng khách tối, một bóng người ngồi trên ghế của tôi. Cuộn tròn, mặc áo sơ mi của Khánh.
Là Diệp.
Nó ngẩng lên nhìn tôi. Không hoảng. Không giật mình.
Nó chỉ nhìn tôi, chậm rãi, như đã đợi khoảnh khắc này rất lâu.
“Chị về rồi à,” nó nói.
Hộp cơm trong tay tôi rơi xuống sàn.
Tôi định mở miệng. Thì điện thoại tôi rung lên.
Một tin nhắn. Số lạ.
Kèm một đường link.
Tôi bấm vào.
Là một đoạn video. Quay trong hậu trường. Có tôi trong đó.
Trong video, tôi đang gằn giọng, tát vào mặt Tống Diệp, hét lên: “Mày tưởng mày là ai mà đòi cướp sân khấu của tao?”
Tôi chưa bao giờ nói câu đó.
Tôi chưa bao giờ tát nó.
Nhưng người trong video, rõ ràng, là tôi.
Và bên dưới video, lượt xem đang nhảy số.
Một trăm nghìn.
Hai trăm nghìn.
Đang lan ra khắp mạng, ngay lúc này.
☰ Danh sách chương (5)
- ▶ Chương 1: Đêm Trao Giải, Máy Quay Chưa Tắt
- Chương 2: Mười Lăm Giây Chôn Bảy Năm
- Chương 3: Chiếc USB Màu Đỏ Trước Cửa
- Chương 4: Anh Quỳ Xuống Trước Người Khác
- Chương 5: Kẻ Đóng Vai Tiểu Tam Suốt Một Năm
Leave a Reply