☰ Danh sách chương (5)
Chương 3: Trước Mặt Cả Nhà, Tôi Lật Ngửa Ván Bài
Nội dung chương bị khóa 🔒

Nội dung chương bị khóa 🔒



“Ký ức số 47 của cô — buổi chiều mưa đầu tiên cô biết yêu. Tôi trả gấp mười lần giá thị trường.”
Người đàn ông đặt tấm thẻ tín dụng lượng tử lên mặt quầy kính, giọng bình thản như đang mua một cốc cà phê. Hạ Miên ngẩng lên, và trong một tích tắc, tay nàng khựng lại trên bàn phím ánh sáng.
Nàng làm ở Ký Quán — một tiệm mua bán ký ức nằm ở tầng hầm thứ chín của thành phố Tân Vọng, nơi ánh mặt trời thật đã là một món hàng xa xỉ từ bốn mươi năm trước. Ở đây, người nghèo bán đi những mảnh ký ức đẹp nhất đời mình để đổi lấy tiền sống qua ngày, còn người giàu thì mua chúng về, cấy vào não, sống thay một cuộc đời mà họ chưa từng có.
Hạ Miên đã tiếp hàng nghìn khách. Nhưng chưa ai đòi mua một ký ức được đánh số chính xác đến vậy.
“Thưa ông,” nàng giữ giọng nghề nghiệp, “ký ức trong kho của Ký Quán đều ẩn danh và mã hóa. Ngay cả nhân viên như tôi cũng không biết số 47 là của ai, nội dung ra sao. Ông muốn tìm một ký ức cụ thể như thế là không thể.”
Người đàn ông ngước lên nhìn nàng.
Hắn chừng ba mươi, khoác áo choàng xám của giới kỹ sư thần kinh cấp cao, gương mặt lạnh và mệt, dưới mắt là quầng thâm của kẻ nhiều năm không ngủ trọn một giấc. Nhưng ánh mắt hắn khi chạm vào nàng thì lại nóng đến kỳ lạ — nóng như thể hắn đã nhìn khuôn mặt này cả vạn lần trong bóng tối.
“Số 47 là của cô, Hạ Miên.” Hắn nói tên nàng, chậm rãi, như nếm một chữ đã mòn trên lưỡi. “Ba năm trước cô đã bán nó ở chính cái quầy này. Buổi chiều mưa. Một chàng trai đưa cô về dưới một chiếc áo mưa rách. Cô đã bán đúng cái ký ức đó đi, với giá đủ trả viện phí cho mẹ cô.”
Cả người Hạ Miên lạnh toát.
Nàng chưa bao giờ kể cho ai về việc bán ký ức để cứu mẹ. Đó là điều ô nhục nhất đời nàng — bán đi thứ đẹp nhất mình có để đổi lấy ba tháng máy thở cho một người rốt cuộc vẫn ra đi. Trong hồ sơ Ký Quán, giao dịch đó được xóa sạch danh tính theo luật. Không ai được phép biết.
“Ông là ai?” Giọng nàng khàn đi. “Sao ông biết những chuyện đó?”
Người đàn ông không đáp ngay. Hắn rút từ trong ngực áo ra một con chip ký ức nhỏ bằng móng tay, đặt xuống mặt kính. Con chip phát ra ánh sáng xanh dịu, và trên bề mặt nó, một dòng chữ hiện lên bằng nét bút tay của chính Hạ Miên — nét chữ nàng nhận ra ngay lập tức, dù không nhớ đã viết bao giờ.
“Gửi người sẽ quên tôi. Đừng mua lại. Hãy để tôi được quên anh.”
Hạ Miên nhìn dòng chữ, và một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Đầu nàng nhói lên, như có ai lấy kim khều vào một chỗ trống trong trí nhớ — một khoảng đen trơn lì mà bấy lâu nàng luôn né tránh không dám chạm tới.
“Cô không nhớ tôi.” Người đàn ông nói, và lần đầu tiên, giọng hắn nứt ra một vệt đau. “Tất nhiên rồi. Vì cô không chỉ bán đi một buổi chiều mưa. Cô đã bán đi toàn bộ ký ức về tôi. Từng ngày. Từng giờ. Cả lời cô hứa sẽ cưới tôi.”
Hạ Miên lùi lại một bước, lưng chạm vào tủ lưu trữ lạnh ngắt.
“Không.” Nàng lắc đầu. “Tôi chỉ bán một ký ức. Chỉ một. Người ta không được phép mua quá một mảnh ký ức của cùng một người, luật —”
“Luật có ngoại lệ, nếu người mua là chồng chưa cưới, và người bán tự nguyện ký vào đơn xin xóa toàn phần.” Hắn ngắt lời, đẩy về phía nàng một tờ khế ước điện tử. Ở dòng cuối cùng là chữ ký của nàng — và bên cạnh, chữ ký của hắn. “Tần Dã. Đó là tên tôi. Cái tên mà ba năm nay cô không còn nhớ nổi.”
Ký Quán quanh nàng như chao đảo. Những kệ chip ký ức phát sáng lấp lánh bỗng trở nên xa lạ và tàn nhẫn.
Nàng cố ghép lại. Nếu hắn nói thật — nếu nàng thật sự đã bán sạch ký ức về một người tên Tần Dã — thì tại sao? Người ta bán ký ức đau để quên nỗi khổ. Nhưng ký ức về tình yêu, về lời hứa hôn nhân, sao lại phải xóa?
“Nếu chúng ta yêu nhau đến thế,” nàng nghe giọng mình vỡ ra, “thì tại sao tôi lại tự tay xóa anh đi?”
Tần Dã im lặng rất lâu. Ánh đèn xanh của con chip hắt lên khuôn mặt hắn, làm nó trắng bệch như một bóng ma.
“Vì đó là điều kiện.” Cuối cùng hắn nói. “Điều kiện để cứu mạng cô. Có kẻ muốn giết cô, Hạ Miên, và cách duy nhất để cô sống là cô phải quên tôi — quên đến mức chính cô cũng không biết mình từng có một người như tôi. Cô đã đồng ý. Cô cầu xin tôi để cô quên.”
Hắn nhặt con chip lên, đặt nó vào lòng bàn tay nàng, khép những ngón tay lạnh giá của nàng lại quanh nó.
“Nhưng ba năm rồi, kẻ đó đã tìm ra cô. Đêm nay. Chậm nhất là trước khi thành phố tắt đèn tầng chín.” Mắt hắn ghim chặt vào mắt nàng, không chớp. “Con chip này là mảnh ký ức cuối cùng còn sót lại. Nếu cô cấy nó vào, cô sẽ nhớ ra kẻ đó là ai — nhưng cùng lúc, cô cũng sẽ nhớ ra tất cả, kể cả lý do vì sao cô thà quên tôi còn hơn được yêu tôi.”
Ngón tay Hạ Miên siết chặt con chip đến trắng bệch.
Đúng lúc ấy, toàn bộ đèn trong Ký Quán vụt tắt.
Trong bóng tối đặc quánh, nàng nghe tiếng cửa an ninh tầng chín bị bẻ gãy, và một giọng nói xa lạ, trầm và ngọt, vọng vào từ cầu thang.
“Hạ Miên. Ba năm rồi. Em nhớ anh chứ?”

“Con phế vật không có linh căn cũng dám bén mảng tới Dược Viên?”
Giọng Kiều Nhi the thé xé toạc buổi sớm. Nàng ta hất cả chậu nước rửa đan lô còn váng tro, tạt thẳng vào lưng Tô Vãn đang quỳ nhổ cỏ giữa luống Tụ Linh Thảo.
Nước lạnh buốt thấm qua lớp áo vải thô, dính vào da như kim châm. Tô Vãn cắn chặt răng, không ngẩng đầu. Ba năm làm dược đồng ở Thanh Vân Tông, nàng học được một điều xương máu: kẻ không có linh căn thì mỗi lời phản kháng chỉ là cái cớ để ăn thêm một trận đòn.
“Ngày mai là kỳ Hiến Dược ba năm một lần.” Kiều Nhi khoanh tay, cằm hếch lên trời. “Luống Tụ Linh Thảo này ta chăm, công lao ta hưởng. Ngươi mà làm bẩn một cọng, ta lột da ngươi.”
Nàng ta phất tay áo bỏ đi, để lại tiếng cười khúc khích của đám nữ đệ tử phía sau.
Tô Vãn chậm rãi ngồi dậy, vắt vạt áo ướt. Nàng không giận. Từ lâu nàng đã hiểu, ở nơi lấy tu vi định thân phận này, một đứa con gái không dò ra nổi linh căn thì còn thấp hơn cả con thú kéo cối.
Chỉ là — không ai biết một bí mật của nàng.
Nàng nghe được tiếng của cỏ cây.
Từ nhỏ, khi những đứa trẻ khác nghe gió là gió, nghe mưa là mưa, thì trong tai Tô Vãn, mỗi ngọn cỏ đều có một giọng nói. Cây non thì lảnh lót, cổ thụ thì trầm khàn. Ban đầu nàng tưởng ai cũng thế. Đến khi bị mẹ nuôi mắng là “quỷ ám”, nàng mới hiểu, thứ này phải giấu cho kỹ, giấu đến chết.
Nàng cúi xuống, áp tay lên đất luống thảo. Và khựng lại.
Cả luống Tụ Linh Thảo đang khóc.
Không phải tiếng rì rào khoan khoái của cỏ được tưới đủ linh khí mọi ngày. Là tiếng nức nở khô khốc, đứt quãng, như trăm đứa trẻ bị bóp cổ cùng lúc.
“Nóng… rễ ta cháy rồi…” một giọng non nớt thều thào ngay dưới lòng bàn tay nàng. “Có kẻ… đổ thứ nước đắng vào mạch đất… đêm qua…”
Tô Vãn giật phắt tay lại như bị bỏng. Nàng bới lớp đất mặt lên. Bên dưới, rễ Tụ Linh Thảo vốn phải trắng nõn như ngọc thì nay đã ngả sang màu tím bầm, bốc lên mùi tanh nồng rất khẽ — mùi của Hủ Cốt Tán, một loại độc dược chuyên rút cạn linh khí thảo mộc mà chỉ đan sư mới nhận ra.
Có người hạ độc cả luống thảo. Ngay trước kỳ Hiến Dược.
Tim nàng đập dồn. Nếu ngày mai Kiều Nhi bưng luống thảo đã nhiễm độc này lên đài Hiến Dược, linh khí trong đó sẽ phát tác, làm hỏng cả mẻ đan của trưởng lão luyện đan — nhẹ thì phế đan, nặng thì đan lô nổ, thương vong không đếm xuể.
Nàng phải báo. Phải báo ngay.
Nhưng báo cho ai? Một dược đồng không linh căn nói “tôi nghe cỏ kể có người bỏ độc” — người ta sẽ cười đến gãy cả xương sườn, rồi vu cho nàng chính là kẻ phá hoại.
“Đừng sợ…” Tô Vãn cúi thấp, thì thầm với luống thảo đang thoi thóp, giọng nàng run run. “Ta sẽ tìm cách. Ta không để các ngươi chết đâu.”
“Ngươi… nghe được bọn ta sao?” Giọng cây non ngạc nhiên, yếu ớt.
“Ừ. Ta nghe được.” Nàng chớp mắt, sống mũi cay xè. Đây là lần đầu tiên nàng thừa nhận điều đó thành lời với một sinh linh khác. “Ai bỏ độc? Các ngươi có thấy mặt hắn không?”
Luống thảo im bặt, rồi những giọng nói nhỏ nhoi tranh nhau vang lên, chồng chéo, hoảng loạn — “Người mặc áo trắng”… “có mùi son phấn”… “tay đeo lục ngọc”…
Lục ngọc. Tô Vãn nghẹn lại. Cả Thanh Vân Tông, người dám đeo trạc lục ngọc chỉ có một — đại đệ tử của trưởng lão Dược Đường, sư tỷ của chính Kiều Nhi.
Kẻ hạ độc và kẻ sẽ dâng thảo, hóa ra là một phe. Chúng cố tình để Kiều Nhi ôm luống thảo độc lên đài, mượn tay nàng ta gây họa, rồi đổ tội cho ai đó thấp cổ bé họng.
Đổ cho ai, thì đã quá rõ.
Đúng lúc ấy, ngay dưới lớp đất sâu nhất của luống thảo, một giọng nói khác cất lên.
Không giống bất kỳ tiếng cỏ nào nàng từng nghe. Trầm đến rợn người, chậm rãi, cổ xưa, như vọng lên từ đáy một cái giếng ngàn năm. Nó không nức nở, không hoảng loạn. Nó gọi nàng.
“Tiểu cô nương… cuối cùng ngươi cũng chịu áp tai xuống đất.”
Tô Vãn cứng đờ. Toàn thân nổi gai ốc.
“Trong mảnh đất này chôn thứ còn cổ hơn cả tông môn của các ngươi.” Giọng nói ấy vang vọng thẳng vào trong đầu nàng, không cần qua bàn tay. “Ta đã ngủ tám trăm năm, chờ một kẻ nghe được lời của vạn vật. Và ngươi… con nha đầu bị người ta gọi là phế vật kia… ngươi có thứ mà cả tông môn này quỳ xuống cũng cầu không được.”
“Ngươi… ngươi là ai?” Tô Vãn lắp bắp, môi khô khốc.
“Là thứ mà bọn chúng gọi là linh căn.” Giọng nói bật ra một tiếng cười khẽ, ấm mà lạnh. “Ngươi không phải không có. Ngươi có một loại linh căn mà ba nghìn năm mới xuất hiện một lần. Chỉ là nó ngủ quá sâu, sâu đến mức không pháp khí nào của bọn phàm phu dò ra nổi.”
Máu trong người Tô Vãn dồn hết lên tai. Cả đời bị khinh rẻ, cả đời bị gọi là phế vật, mà bây giờ…
“Áp tay xuống đi, nha đầu.” Giọng nói dụ dỗ. “Nhận lấy ta. Ngày mai ngươi sẽ không còn là kẻ để người ta tạt nước bẩn nữa.”
Ngón tay Tô Vãn run rẩy hạ xuống mặt đất.
Nhưng ngay khoảnh khắc đầu ngón tay sắp chạm đất, một thanh âm lạnh như băng chém ngang không gian, từ phía sau lưng nàng.
“Ta khuyên ngươi đừng chạm.”
Tô Vãn quay phắt lại.
Cách nàng ba bước, một nam tử áo đen đứng lặng dưới bóng cây ngân hạnh, kiếm chưa rời vỏ, ánh mắt lạnh lẽo nhìn thẳng vào tay nàng như nhìn một con rắn độc. Là Mộ Tranh — vị Kiếm trưởng lão trẻ nhất Thanh Vân Tông, người mà cả tông không ai dám nhìn thẳng vào mắt.
“Thứ đang nói chuyện với ngươi dưới lòng đất kia,” giọng hắn trầm xuống, từng chữ đóng băng, “ba trăm năm trước đã nuốt sống cả một tòa tông môn. Và ngươi — vừa nghe thấy tiếng nó.”
Ánh mắt hắn nheo lại, sắc như lưỡi kiếm.
“Bây giờ thì nói ta nghe… ngươi rốt cuộc là ai?”

Sáng hôm sau, tôi thức dậy và phát hiện mình đã trở thành kẻ bị cả nước ghét.
Hashtag “Vũ Yên bắt nạt đàn em” đứng đầu bảng tìm kiếm.
Điện thoại tôi ba trăm cuộc gọi nhỡ. Không cuộc nào từ Khánh.
* * *
Video ấy chỉ dài mười lăm giây.
Nhưng mười lăm giây đủ để chôn bảy năm.
Trong đó, tôi tát Diệp. Tôi chửi nó. Mặt tôi méo đi vì giận.
Tôi xem đi xem lại đến khi thuộc từng khung hình.
Và tôi nhận ra một điều.
Cái tát đó — tôi biết nó.
Đó là cảnh trong bộ phim tôi đóng vai phản diện ba năm trước. Một cảnh tôi tát bạn diễn.
Ai đó đã cắt gương mặt bạn diễn ra. Ghép mặt Diệp vào.
Ghép giọng. Ghép lời.
Đây không phải sự thật. Đây là một thứ được dựng lên. Cẩn thận. Tỉ mỉ. Bởi người biết rõ từng thước phim cũ của tôi.
Người biết rõ tôi đến vậy trong giới này chỉ có một.
* * *
Tôi gọi Khánh.
Lần thứ mười anh mới nghe.
“Anh xem video chưa?” tôi hỏi, giọng run. “Nó là giả. Có người ghép từ phim cũ. Anh biết mà, anh có bản gốc cảnh đó—”
“Yên.” Anh cắt lời. Lạnh. “Công ty đã họp sáng nay. Chúng ta tạm ngừng mọi hoạt động của em.”
Tôi nghẹn. “Anh… anh không tin em à?”
Im lặng một nhịp.
“Anh tin cái công chúng nhìn thấy,” anh nói. “Và họ thấy em đánh người.”
Rồi anh cúp máy.
Bảy năm. Một cuộc gọi. Cúp.
Tôi ngồi bệt xuống sàn. Lòng bàn tay lạnh toát. Cả căn hộ im đến mức tôi nghe được tiếng tim mình đập.
Không phải vì mất sự nghiệp.
Mà vì tôi vừa hiểu ra: người dựng video ấy, và người đàn ông tôi định lấy làm chồng — có thể là một.
* * *
Ba ngày sau, các nhãn hàng rút hết.
Biển quảng cáo có mặt tôi bị gỡ xuống trong một đêm. Sáng ra chỉ còn khung sắt trống.
Tài khoản công ty trả cho tôi bị đóng băng — “chờ điều tra”. Tôi không rút được một đồng nào trong số tiền bảy năm tôi kiếm.
Fanclub tuyên bố giải tán.
Còn Tống Diệp?
Nó đăng một dòng, nước mắt lưng tròng trong ảnh: “Em không muốn làm to chuyện. Mong mọi người đừng công kích chị ấy nữa.”
Cả nước khen nó bao dung. Vị tha. Một thiên thần bị chị gái độc ác chèn ép.
Chỉ trong một tuần, Tống Diệp thế chỗ tôi.
Suất diễn của tôi — nó nhận. Hợp đồng quảng cáo của tôi — chuyển sang tên nó. Bài hát tôi thu dở — nó hát lại, phát hành, lên đỉnh bảng.
Nó ngồi vào đúng chiếc ghế tôi từng ngồi.
Bên cạnh Khánh.
* * *
Tôi quay lại công ty một lần.
Không ai chào tôi. Nhân viên cũ cúi mặt đi qua như không quen.
Tôi đứng ngoài phòng họp kính. Bên trong, Khánh và Diệp đang cười.
Anh chỉnh lại cổ áo cho nó. Cử chỉ ấy — bảy năm trước anh làm cho tôi, mỗi lần tôi lên sân khấu.
Diệp bắt gặp ánh mắt tôi qua lớp kính.
Nó không cười đắc thắng như tôi tưởng.
Nó nhìn tôi một giây. Rồi rất khẽ — nhanh đến mức tôi tưởng mình hoa mắt — nó lắc đầu.
Như đang nói: đừng.
Đừng cái gì?
Tôi chưa kịp hiểu.
Tối đó, về đến cửa căn hộ, tôi thấy một thứ đặt trên thảm chùi chân.
Một chiếc USB. Màu đỏ.
Không có lời nhắn. Không tên người gửi.
Tôi cắm nó vào máy tính.
Trong đó chỉ có một file âm thanh.
Tôi bấm play.
Và giọng Khánh vang lên, rõ mồn một, trong một cuộc nói chuyện anh không biết bị ghi âm:
“…cắt cảnh tát trong phim cũ ra, ghép mặt con Diệp vào. Làm sao cho Vũ Yên thân bại danh liệt. Xong việc, tiền của nó trong công ty là của chúng ta.”
Tôi ngừng thở.
Nhưng file chưa hết.
Còn một giọng nữa trả lời anh.
Một giọng phụ nữ.
Và khi tôi nghe ra đó là ai, cả người tôi lạnh toát.



Cửa cung Vĩnh Định mở ra trước mắt Thẩm Ngọc Lam, uy nghiêm và lạnh lẽo y như trong ký ức. Nàng khoác tấm áo nguyệt bạch, tay cầm một hộp gấm đựng đôi giày thêu — cái cớ hoàn hảo để vào cung “tạ ơn” Thục phi, người từng chỉ dạy nàng nữ công thuở nhỏ. Kiếp trước, nàng chưa từng nghĩ tới việc này. Kiếp này, nàng biết rõ chỉ cần một cái cớ đủ khéo, cả hoàng cung này cũng chẳng ai để tâm đến một tiểu thư vô danh như nàng.
Và vô danh, đôi khi lại là thứ vũ khí sắc bén nhất.
Nàng không đi thẳng tới cung Thục phi. Vừa qua khỏi cửa nghi môn, Ngọc Lam rẽ ngoặt về phía Ngự Hoa viên, nơi giờ Ngọ ba ngày trước yến Thưởng Hoa, muội muội cùng cha khác mẹ của nàng — Thẩm Ngọc Nhu — sẽ có một cuộc gặp mà kiếp trước nàng đã ngu ngốc bỏ qua.
Ngự Hoa viên mùa này mẫu đơn nở rộ, sắc đỏ thắm chen giữa lá xanh, đẹp đến nhức mắt. Ngọc Lam nép mình sau một giả sơn cạnh hồ sen, hơi thở nhẹ đến mức gần như không còn. Ba năm trong lãnh cung đã dạy nàng một điều: kẻ yếu muốn sống, trước hết phải học cách biến mình thành cái bóng.
Chẳng bao lâu, một bóng dáng yểu điệu trong bộ váy hồ điệp phấn hồng bước tới. Thẩm Ngọc Nhu. Gương mặt kiều diễm ấy đang cười, nụ cười ngọt ngào mà kiếp trước nàng vẫn tin là tình thân. Đi cạnh nàng ta là một cung nữ mặc y phục xanh lục — Ngọc Lam nhận ra ngay: Thải Linh, tâm phúc của Lý Hoàng hậu.
“Mọi thứ đã chuẩn bị xong chưa?” Ngọc Nhu hạ giọng, nhưng trong không gian tĩnh lặng của khu vườn, từng chữ vẫn lọt vào tai Ngọc Lam rõ mồn một.
“Tiểu thư yên tâm.” Thải Linh cúi người. “Hoàng hậu nương nương đã dặn kỹ. Đến hôm yến tiệc, chén rượu Thẩm đại tiểu thư dâng lên sẽ được đổi ngay tại bàn dâng rượu. Trong chén mới, có Hạc đỉnh hồng.”
Ngọc Lam siết chặt hộp gấm trong tay. Hạc đỉnh hồng — kịch độc thấy máu phong hầu. Kiếp trước, người ta chỉ nói nàng “hạ độc”, nhưng nàng chưa từng biết đó là loại độc gì, càng không biết chén rượu ấy vốn không nhắm vào Hoàng hậu.
“Nhưng…” Ngọc Nhu do dự, “chỉ vu cho tỷ ấy tội hạ độc Hoàng hậu, chẳng phải là đủ để trị tội Thẩm gia rồi sao? Cần gì phải…”
“Tiểu thư ngây thơ quá.” Thải Linh khẽ cười, giọng lạnh như băng. “Vu tội thì dễ, nhưng bệ hạ đang sủng ái Thẩm tướng quân ngoài biên ải. Chỉ một lời vu cáo, làm sao lay chuyển được lòng bệ hạ? Phải có người thật sự chết. Chén độc ấy, sau khi ‘đổi’ từ tay Thẩm đại tiểu thư, sẽ được dâng lên… Ninh tần nương nương.”
Ngọc Lam suýt nữa bật ra tiếng kinh hãi.
Ninh tần. Vị phi tần đang mang long thai ba tháng, đứa con mà bệ hạ ngày đêm mong ngóng.
Thì ra là vậy. Kiếp trước, đêm yến Thưởng Hoa, Ninh tần đột ngột thổ huyết mà chết, thai nhi cũng không giữ được. Bệ hạ đau đớn phát điên, chính tay ký lệnh tru di Thẩm gia. Nàng cứ ngỡ mình chỉ là kẻ vu oan cho Hoàng hậu, nào ngờ, nàng là con dao được mài sẵn để giết một người mẹ và một hài nhi vô tội — rồi gánh trọn cái tội tày trời ấy thay cho kẻ thật sự cầm dao.
“Còn Tề vương gia?” Ngọc Nhu lại hỏi, giọng thoáng vẻ ghen tị. “Nghe nói bệ hạ định ban hôn tỷ ấy cho vương gia. Nếu tỷ ấy chết trong lãnh cung, chẳng phải…”
“Đó lại càng là chuyện tốt.” Thải Linh cắt ngang. “Tề vương gia và Hoàng hậu vốn không cùng một phe. Để một tội nữ Thẩm gia gả vào vương phủ, chẳng khác nào cột một khối đá vào chân vương gia. Hoàng hậu nương nương có nằm mơ cũng chẳng cầu được ấy chứ.”
Từng lời như từng nhát dao khắc vào tim Ngọc Lam. Hóa ra cuộc hôn nhân mà kiếp trước nàng từng ngỡ là ân điển, lại là một cái bẫy giăng sẵn. Tiêu Dục quay lưng với nàng, phải chăng cũng vì hắn sớm biết nàng chỉ là quân cờ thí?
Nàng nhắm mắt, ghi khắc từng cái tên, từng chi tiết vào tận xương tủy. Hạc đỉnh hồng. Bàn dâng rượu. Ninh tần. Thải Linh. Ván cờ này, kiếp trước nàng thua vì mù. Kiếp này, nàng đã nhìn thấy từng nước đi của đối phương trước cả khi chúng ra tay.
Đợi hai người kia đi khuất, Ngọc Lam mới khẽ thở ra, chậm rãi lùi khỏi giả sơn. Trong đầu nàng, một kế hoạch đã dần thành hình — nàng phải cứu Ninh tần, không phải vì lòng tốt, mà vì đứa con trong bụng Ninh tần chính là bằng chứng sống có thể lật ngược toàn bộ cục diện. Chỉ cần Ninh tần không chết, tội danh của Thẩm gia sẽ không có chỗ bám víu.
Nàng vừa xoay người, chưa kịp bước đi, một bàn tay bất ngờ từ phía sau bịt chặt lấy miệng nàng, kéo mạnh nàng vào sau bóng cây liễu rủ. Hơi thở đàn ông phả sát bên tai, mang theo mùi trầm lãnh lẽo quen thuộc đến rợn người.
“Nghe trộm,” một giọng nam trầm thấp vang lên ngay sát vành tai nàng, chậm rãi từng chữ, “cũng phải biết chọn chỗ, Thẩm tiểu thư.”
Toàn thân Ngọc Lam cứng đờ. Nàng không cần quay đầu cũng biết người đang giữ chặt nàng là ai.
Tiêu Dục.
Kẻ mà kiếp này nàng đã thề sẽ không bao giờ dính líu — vậy mà giờ đây, hắn đang đứng sau lưng nàng, và trong đôi mắt nhìn xuống ấy, nàng đọc được thứ khiến sống lưng nàng lạnh toát: hắn đã ở đó từ bao giờ, và hắn đã nghe được bao nhiêu?