Đại tiệc mười năm Vĩnh Lâm rực rỡ ánh đèn.
Kiếp trước, đây là nơi tôi bị tuyên án. Kiếp này, đây sẽ là nơi tôi tuyên án bọn chúng.
Tôi mặc váy đỏ. Màu của ngọn lửa từng thiêu tôi. Đeo vòng ngọc của mẹ.
Suốt buổi tiệc, tôi cười nói, nâng ly với từng vị khách, ngoan hiền y như bọn chúng mong đợi. Tịnh Nhu liếc tôi, yên tâm ra mặt. Nó nghĩ liều thuốc đêm qua đã ngấm.
Nó không biết, mỗi nụ cười của tôi tối nay đều là một chiếc đinh, đóng vào cỗ quan tài của chính nó.
Dữ Thành dìu tôi lên sân khấu, tay khoác lấy eo tôi, dịu dàng trước hàng trăm ống kính.
“Thưa quý vị,” anh cầm micro, giọng nghẹn ngào rất khéo, “vợ tôi thời gian qua sức khỏe không tốt. Hôm nay, cô ấy muốn tự tay bàn giao lại phần điều hành để tĩnh dưỡng.”
Bên dưới, Tịnh Nhu đứng cạnh mẹ nó, khóe môi giấu một nụ cười.
Người ta đẩy tới trước mặt tôi một tập hồ sơ chuyển nhượng và một cây bút.
Tôi cầm micro từ tay Dữ Thành.
“Cảm ơn chồng tôi.” Tôi cười với cả hội trường. “Nhưng trước khi ký, tôi muốn chiếu cho mọi người xem vài thứ. Coi như quà kỷ niệm mười năm.”
Màn hình lớn sau lưng sáng lên.
Ba hợp đồng rút ruột công ty. Dòng tiền chảy từ Vĩnh Lâm sang công ty ma của mẹ kế tôi. Từng con số, rõ mồn một.
Hội trường xôn xao. Dữ Thành lao tới giật micro. Hai vệ sĩ của Cố Trạch bước lên, chặn anh lại.
Màn hình chuyển sang một bản ghi âm. Giọng bác sĩ Vương vang khắp khán phòng: “Chồng cô nhờ tôi đưa cô về nghỉ… cô bệnh nặng lắm rồi.”
Rồi giọng Tịnh Nhu, đêm qua ngoài hành lang: “Chị ta sẽ lên cơn trước mặt toàn bộ cổ đông. Giống hệt mẹ chị ta ngày xưa.”
Cả hội trường chết lặng.
Tôi quay sang nhìn Tịnh Nhu. Mặt nó trắng bệch.
“Giống hệt mẹ chị ngày xưa.” Tôi nhắc lại từng chữ. “Vậy để tôi kể cho mọi người nghe, mẹ tôi đã ‘lên cơn’ như thế nào.”
Màn hình hiện tờ hồ sơ tai nạn gốc. Dòng chữ bị bôi đen được phục hồi: dây phanh bị cắt. Kèm hóa đơn bảo dưỡng xe, ký tên mẹ kế tôi, ba ngày trước khi mẹ tôi mất.
Mẹ kế tôi ngồi phịch xuống ghế.
“Không phải tôi!” Bà ta hét lên. “Là con Nhu! Là nó bàn với thằng Thành! Tôi chỉ đưa xe đi thôi!”
🔥 Truyện hot — đọc nhiều nhất
“Mẹ!” Tịnh Nhu gào lên. Nhưng đã muộn.
Bố tôi đứng dậy, run rẩy, nhìn người vợ kế và đứa con ông nuôi suốt hai mươi năm. Tôi rút trong túi ra tờ xét nghiệm huyết thống, đặt vào tay ông.
“Bố xem đi. Người bố che chở suốt bao năm, chưa từng là con của bố.”
Ông đọc. Tay ông rơi thõng xuống.
Cửa hội trường mở. Cảnh sát bước vào — Cố Trạch đã báo từ trước, kèm toàn bộ bằng chứng gốc và mẫu thuốc trong ly nước cam đêm qua.
Họ còng tay bác sĩ Vương trước. Rồi đến mẹ kế tôi. Rồi Tịnh Nhu.
Đến lượt Dữ Thành, anh quay lại nhìn tôi. Ánh mắt cuối cùng ấy, tôi đã thấy một lần rồi — đêm anh nâng ly rượu nhìn tôi cháy.
“Vãn Chi, anh…”
“Đừng gọi tên tôi.” Tôi bước tới, nói khẽ, đủ để một mình anh nghe. “Kiếp trước, anh chạm ly rượu ngay trước mặt tôi khi tôi đang chết. Tôi nhớ tiếng ly đó đến tận bây giờ.”
Mặt anh biến sắc. Anh không hiểu tôi nói gì. Anh sẽ không bao giờ hiểu.
Còng tay khép lại. Anh bị dẫn đi.
Tịnh Nhu vùng vẫy, quay lại nhìn tôi, gào lên: “Sao chị biết? Sao chị biết hết mọi chuyện?”
Tôi không trả lời. Có những chuyện, nói ra nó cũng không tin. Rằng tôi đã chết một lần, dưới bàn tay của chính nó.
Hội trường tan tác. Chỉ còn tôi đứng giữa sân khấu, dưới ánh đèn.
Cố Trạch bước lên, đứng cạnh tôi, đưa cho tôi một ly nước lọc.
“Xong rồi.” Ông nói.
Tôi cầm ly nước, nhìn xuống hội trường đã trống. Bảy năm oan khuất của mẹ. Một cái chết của tôi. Tất cả, khép lại tối nay.
Điện thoại tôi rung. Là luật sư Trịnh nhắn: bản di chúc của mẹ đã có hiệu lực, cổ phần Vĩnh Lâm trở về đúng chủ. Tôi đọc tin nhắn, mắt cay xè.
Bảy năm rồi, mẹ ơi. Cuối cùng con cũng đưa được mẹ về nhà.
Tôi tháo chiếc nhẫn cưới, đặt xuống bàn.
“Chưa xong đâu.” Tôi mỉm cười, lần đầu tiên thấy lòng nhẹ bẫng. “Công ty của mẹ tôi, tôi phải xây lại từ đầu.”
Ngoài kia, trời sắp sáng. Mùi hoa ly trắng thoảng trong gió.
Lần này, mẹ ơi, con sống. Con sẽ sống thật tốt.
Leave a Reply