☰ Danh sách chương (1)
- ▶ Chương 1: Cỏ Dại Trong Dược Viên Biết Nói
“Con phế vật không có linh căn cũng dám bén mảng tới Dược Viên?”
Giọng Kiều Nhi the thé xé toạc buổi sớm. Nàng ta hất cả chậu nước rửa đan lô còn váng tro, tạt thẳng vào lưng Tô Vãn đang quỳ nhổ cỏ giữa luống Tụ Linh Thảo.
Nước lạnh buốt thấm qua lớp áo vải thô, dính vào da như kim châm. Tô Vãn cắn chặt răng, không ngẩng đầu. Ba năm làm dược đồng ở Thanh Vân Tông, nàng học được một điều xương máu: kẻ không có linh căn thì mỗi lời phản kháng chỉ là cái cớ để ăn thêm một trận đòn.
“Ngày mai là kỳ Hiến Dược ba năm một lần.” Kiều Nhi khoanh tay, cằm hếch lên trời. “Luống Tụ Linh Thảo này ta chăm, công lao ta hưởng. Ngươi mà làm bẩn một cọng, ta lột da ngươi.”
Nàng ta phất tay áo bỏ đi, để lại tiếng cười khúc khích của đám nữ đệ tử phía sau.
Tô Vãn chậm rãi ngồi dậy, vắt vạt áo ướt. Nàng không giận. Từ lâu nàng đã hiểu, ở nơi lấy tu vi định thân phận này, một đứa con gái không dò ra nổi linh căn thì còn thấp hơn cả con thú kéo cối.
Chỉ là — không ai biết một bí mật của nàng.
Nàng nghe được tiếng của cỏ cây.
Từ nhỏ, khi những đứa trẻ khác nghe gió là gió, nghe mưa là mưa, thì trong tai Tô Vãn, mỗi ngọn cỏ đều có một giọng nói. Cây non thì lảnh lót, cổ thụ thì trầm khàn. Ban đầu nàng tưởng ai cũng thế. Đến khi bị mẹ nuôi mắng là “quỷ ám”, nàng mới hiểu, thứ này phải giấu cho kỹ, giấu đến chết.
Nàng cúi xuống, áp tay lên đất luống thảo. Và khựng lại.
Cả luống Tụ Linh Thảo đang khóc.
Không phải tiếng rì rào khoan khoái của cỏ được tưới đủ linh khí mọi ngày. Là tiếng nức nở khô khốc, đứt quãng, như trăm đứa trẻ bị bóp cổ cùng lúc.
“Nóng… rễ ta cháy rồi…” một giọng non nớt thều thào ngay dưới lòng bàn tay nàng. “Có kẻ… đổ thứ nước đắng vào mạch đất… đêm qua…”
Tô Vãn giật phắt tay lại như bị bỏng. Nàng bới lớp đất mặt lên. Bên dưới, rễ Tụ Linh Thảo vốn phải trắng nõn như ngọc thì nay đã ngả sang màu tím bầm, bốc lên mùi tanh nồng rất khẽ — mùi của Hủ Cốt Tán, một loại độc dược chuyên rút cạn linh khí thảo mộc mà chỉ đan sư mới nhận ra.
Có người hạ độc cả luống thảo. Ngay trước kỳ Hiến Dược.
Tim nàng đập dồn. Nếu ngày mai Kiều Nhi bưng luống thảo đã nhiễm độc này lên đài Hiến Dược, linh khí trong đó sẽ phát tác, làm hỏng cả mẻ đan của trưởng lão luyện đan — nhẹ thì phế đan, nặng thì đan lô nổ, thương vong không đếm xuể.
Nàng phải báo. Phải báo ngay.
Nhưng báo cho ai? Một dược đồng không linh căn nói “tôi nghe cỏ kể có người bỏ độc” — người ta sẽ cười đến gãy cả xương sườn, rồi vu cho nàng chính là kẻ phá hoại.
“Đừng sợ…” Tô Vãn cúi thấp, thì thầm với luống thảo đang thoi thóp, giọng nàng run run. “Ta sẽ tìm cách. Ta không để các ngươi chết đâu.”
“Ngươi… nghe được bọn ta sao?” Giọng cây non ngạc nhiên, yếu ớt.
“Ừ. Ta nghe được.” Nàng chớp mắt, sống mũi cay xè. Đây là lần đầu tiên nàng thừa nhận điều đó thành lời với một sinh linh khác. “Ai bỏ độc? Các ngươi có thấy mặt hắn không?”
Luống thảo im bặt, rồi những giọng nói nhỏ nhoi tranh nhau vang lên, chồng chéo, hoảng loạn — “Người mặc áo trắng”… “có mùi son phấn”… “tay đeo lục ngọc”…
Lục ngọc. Tô Vãn nghẹn lại. Cả Thanh Vân Tông, người dám đeo trạc lục ngọc chỉ có một — đại đệ tử của trưởng lão Dược Đường, sư tỷ của chính Kiều Nhi.
Kẻ hạ độc và kẻ sẽ dâng thảo, hóa ra là một phe. Chúng cố tình để Kiều Nhi ôm luống thảo độc lên đài, mượn tay nàng ta gây họa, rồi đổ tội cho ai đó thấp cổ bé họng.
Đổ cho ai, thì đã quá rõ.
Đúng lúc ấy, ngay dưới lớp đất sâu nhất của luống thảo, một giọng nói khác cất lên.
Không giống bất kỳ tiếng cỏ nào nàng từng nghe. Trầm đến rợn người, chậm rãi, cổ xưa, như vọng lên từ đáy một cái giếng ngàn năm. Nó không nức nở, không hoảng loạn. Nó gọi nàng.
“Tiểu cô nương… cuối cùng ngươi cũng chịu áp tai xuống đất.”
Tô Vãn cứng đờ. Toàn thân nổi gai ốc.
“Trong mảnh đất này chôn thứ còn cổ hơn cả tông môn của các ngươi.” Giọng nói ấy vang vọng thẳng vào trong đầu nàng, không cần qua bàn tay. “Ta đã ngủ tám trăm năm, chờ một kẻ nghe được lời của vạn vật. Và ngươi… con nha đầu bị người ta gọi là phế vật kia… ngươi có thứ mà cả tông môn này quỳ xuống cũng cầu không được.”
“Ngươi… ngươi là ai?” Tô Vãn lắp bắp, môi khô khốc.
“Là thứ mà bọn chúng gọi là linh căn.” Giọng nói bật ra một tiếng cười khẽ, ấm mà lạnh. “Ngươi không phải không có. Ngươi có một loại linh căn mà ba nghìn năm mới xuất hiện một lần. Chỉ là nó ngủ quá sâu, sâu đến mức không pháp khí nào của bọn phàm phu dò ra nổi.”
Máu trong người Tô Vãn dồn hết lên tai. Cả đời bị khinh rẻ, cả đời bị gọi là phế vật, mà bây giờ…
“Áp tay xuống đi, nha đầu.” Giọng nói dụ dỗ. “Nhận lấy ta. Ngày mai ngươi sẽ không còn là kẻ để người ta tạt nước bẩn nữa.”
Ngón tay Tô Vãn run rẩy hạ xuống mặt đất.
Nhưng ngay khoảnh khắc đầu ngón tay sắp chạm đất, một thanh âm lạnh như băng chém ngang không gian, từ phía sau lưng nàng.
“Ta khuyên ngươi đừng chạm.”
Tô Vãn quay phắt lại.
Cách nàng ba bước, một nam tử áo đen đứng lặng dưới bóng cây ngân hạnh, kiếm chưa rời vỏ, ánh mắt lạnh lẽo nhìn thẳng vào tay nàng như nhìn một con rắn độc. Là Mộ Tranh — vị Kiếm trưởng lão trẻ nhất Thanh Vân Tông, người mà cả tông không ai dám nhìn thẳng vào mắt.
“Thứ đang nói chuyện với ngươi dưới lòng đất kia,” giọng hắn trầm xuống, từng chữ đóng băng, “ba trăm năm trước đã nuốt sống cả một tòa tông môn. Và ngươi — vừa nghe thấy tiếng nó.”
Ánh mắt hắn nheo lại, sắc như lưỡi kiếm.
“Bây giờ thì nói ta nghe… ngươi rốt cuộc là ai?”
☰ Danh sách chương (1)
- ▶ Chương 1: Cỏ Dại Trong Dược Viên Biết Nói
Leave a Reply