Tôi nhìn tờ giấy trong tay Tịnh Nhu. Nó không biết nó vừa cầm cái gì.
Vì nếu biết, nó đã không dám cười.
Kiếp trước tôi ngu ngơ. Kiếp này tôi đã đọc lướt qua trước khi rời văn phòng luật sư. Tôi biết trên tờ giấy đó viết gì. Còn nó thì không — chữ trên đó là thuật ngữ y khoa, phải hiểu mới đọc ra.
“Chị lấy trong tủ đồ của mẹ.” Tôi bình thản bước tới, giật lại tờ giấy. “Đồ của mẹ chị, em cũng đòi xem à?”
Tịnh Nhu cứng họng.
Bố tôi cau mày. “Vãn Chi, con lục đồ của mẹ con làm gì? Chuyện cũ rồi.”
Tôi nhìn bố. Người đàn ông kiếp trước đứng nhìn tôi bị đẩy khỏi công ty mà không nói một lời.
“Con nhớ mẹ.” Tôi nói. Đó không phải một lời nói dối.
Đêm đó, tôi khóa trái cửa phòng, đọc kỹ lại mọi thứ trong phong bì.
Di chúc của mẹ ghi rõ: bốn mươi phần trăm cổ phần là của riêng tôi, không ai được ép chuyển nhượng. Nếu tôi gặp bất trắc, toàn bộ sẽ chuyển vào một quỹ do luật sư Trịnh quản lý — chứ không rơi vào tay bất kỳ ai họ Lâm.
Kiếp trước, sau khi tôi chết, cổ phần của tôi rơi gọn vào tay Dữ Thành. Nghĩa là bọn chúng đã hủy bản di chúc này.
Nhưng tờ xét nghiệm mới là thứ khiến tay tôi lạnh toát.
Đó là kết quả giám định huyết thống. Mẹ tôi làm bí mật, một năm trước khi bà mất.
Tịnh Nhu — đứa em gái tôi thương như ruột thịt — không phải con của bố tôi.
Nó là con của mẹ kế tôi với một người đàn ông khác. Được đưa vào nhà họ Lâm dưới danh nghĩa con chung.
Mẹ tôi đã biết. Và ba tháng sau khi bà đi làm cái xét nghiệm này, bà mất trong một vụ tai nạn xe.
Tai nạn.
Tôi ngồi im trong bóng tối rất lâu. Rồi tôi hiểu ra một điều.
Mẹ tôi không chết vì tai nạn. Mẹ tôi bị giết. Vì bà biết bí mật này.
Và kiếp trước, tôi cũng chết như bà. Vì tôi đứng chắn giữa bọn chúng và tài sản họ Lâm.
Hai mẹ con nhà đó, một trước một sau, đã bước qua xác của hai người đàn bà họ Lâm để leo lên.
Tôi lau nước mắt. Khóc chẳng để làm gì. Mẹ tôi cần công lý, không cần nước mắt.
🔥 Truyện hot — đọc nhiều nhất
Sáng hôm sau là cuộc họp hội đồng quản trị. Kiếp trước, chính tại cuộc họp này, Dữ Thành lần đầu đề xuất tái cơ cấu để rút bớt quyền của tôi.
Lần này, tôi đến sớm nhất.
Tôi mặc bộ vest xám của mẹ. Đeo vòng ngọc của bà. Bước vào phòng họp, ngồi thẳng lưng vào ghế chủ tọa.
Dữ Thành đến, thấy tôi ngồi đó, ánh mắt tối lại.
“Vợ à, em nên nghỉ ngơi. Để anh lo mấy chuyện nặng đầu này.”
“Không cần.” Tôi mở laptop. “Hôm nay em có vài con số muốn cả hội đồng cùng xem.”
Tôi chiếu lên màn hình dòng tiền của ba hợp đồng mà kiếp trước tôi không hề để ý. Ba hợp đồng do Dữ Thành ký, chuyển tiền của Vĩnh Lâm sang một công ty ma.
Công ty ma đó, người đại diện đứng tên là mẹ của Tịnh Nhu.
Cả phòng họp lặng ngắt. Mấy vị cổ đông già nhìn Dữ Thành, ánh mắt thay đổi.
“Đây là vu khống!” Anh đập bàn. “Em lấy tài liệu này ở đâu ra?”
“Từ chính hệ thống công ty.” Tôi mỉm cười. “Anh quên mất, em vẫn là cổ đông lớn nhất. Em có quyền xem mọi sổ sách.”
Tôi khép laptop lại. “Ba hợp đồng này, em đề nghị hội đồng cho kiểm toán độc lập. Ai không đồng ý, xin giơ tay.”
Không một cánh tay nào giơ lên. Kể cả những kẻ kiếp trước từng bỏ phiếu đẩy tôi đi.
Đó là cú tát đầu tiên. Nhẹ thôi. Nhưng đủ để cả hội đồng bắt đầu nghi ngờ người đàn ông họ từng tin.
Dữ Thành nhìn tôi. Lần đầu tiên, trong mắt anh không còn là khinh thường. Mà là cảnh giác.
Tan họp, tôi lái xe đến gặp một người. Cố Trạch.
Chủ tịch tập đoàn Cố Thị. Người mà kiếp trước, sau khi tôi chết, đã thâu tóm luôn Vĩnh Lâm từ tay Dữ Thành với giá rẻ mạt.
Kiếp trước ông là kẻ nhặt xác. Kiếp này, tôi sẽ biến ông thành đồng minh — trước khi bọn kia kịp.
Nhưng khi tôi vừa bước vào quán cà phê đã hẹn, người ngồi chờ sẵn ở bàn không phải Cố Trạch.
Là bác sĩ Vương. Tay lão đặt trên bàn một hộp thuốc. Những viên thuốc trắng quen thuộc.
“Cô Vãn Chi.” Lão cười. “Chồng cô nhờ tôi đưa cô về nghỉ. Cô bệnh nặng lắm rồi, tự cô không biết thôi.”
Sau lưng lão, hai người đàn ông lạ mặt đứng dậy, chặn lối ra.
Leave a Reply