☰ Danh sách chương (5)
- Chương 1: Đêm Tôi Chết, Chồng Tôi Nâng Ly Chúc Mừng
- ▶ Chương 2: Tờ Giấy Từng Giết Tôi, Lần Này Tôi Xé Trước Mặt Anh
- Chương 3: Trước Mặt Cả Nhà, Tôi Lật Ngửa Ván Bài
- Chương 4: Cái Bẫy Từng Giết Tôi, Lần Này Tôi Bước Vào Bằng Hai Chân
- Chương 5: Trên Sân Khấu Đưa Tang Tôi, Tôi Đọc Tên Từng Kẻ Sát Nhân
Chương 2: Tờ Giấy Từng Giết Tôi, Lần Này Tôi Xé Trước Mặt Anh
“Ký ở đâu hả anh?” Tôi chìa tay ra, ngoan ngoãn.
Dữ Thành thở phào. Anh không biết. Bàn tay tôi vừa chạm vào tờ giấy, cả người tôi đã lạnh toát vì căm hờn.
Tôi cầm cây bút. Rồi tôi cầm luôn tờ giấy lên đọc. Từng dòng một.
Nụ cười trên mặt anh khựng lại nửa giây.
“Em đọc làm gì cho mệt.” Giọng anh vẫn dịu. “Thủ tục ngân hàng ấy mà.”
Kiếp trước, tôi đã tin câu đó. Kiếp trước, tôi ký mà không đọc.
Lần này, tôi đọc đến dòng cuối. Chuyển nhượng vô điều kiện bốn mươi phần trăm cổ phần Vĩnh Lâm cho Trần Dữ Thành. Không thời hạn. Không điều khoản hoàn trả.
Không hề có chữ nào về khoản vay. Không hề có hai chữ tạm thời.
Tôi ngẩng lên nhìn anh. Người đàn ông tôi từng gọi là chồng.
Rồi tôi xé tờ giấy làm đôi. Làm tư. Ngay trước mặt anh.
“Vãn Chi!” Anh đứng bật dậy, mặt trắng bệch. “Em làm gì vậy?”
“Em đổi ý rồi.” Tôi phủi tay, thả những mảnh giấy vụn xuống sàn. “Cổ phần của em, em tự giữ. Chuyện thế chấp, để em gọi thẳng cho ngân hàng.”
Anh nhìn tôi như nhìn một người lạ. Đúng rồi. Người vợ ngoan ngoãn tin chồng mù quáng đã chết trong biển lửa rồi.
Đứng dậy từ đống tro đó, là một con người khác.
“Em… dạo này em căng thẳng quá.” Anh cố lấy lại giọng ngọt ngào. “Để anh mời bác sĩ Vương qua khám cho em nhé?”
Bác sĩ Vương.
Cái tên đó như một mũi kim đâm vào tai tôi. Chính lão là kẻ kê cho tôi những viên thuốc trắng. Chính lão viết cái giấy chứng nhận tôi mất trí.
“Không cần.” Tôi cười. “Em khỏe lắm. Khỏe chưa từng thấy.”
Anh đi rồi. Tôi ngồi xuống, hai tay vẫn còn run. Không phải vì sợ. Vì hận.
Cả đời tôi đối tốt với anh. Nhường anh, tin anh, dựng anh từ một kẻ tay trắng thành phó tổng. Đổi lại là một ấm trà độc và một ngọn lửa.
Không sao. Kiếp này tôi sẽ trả lại đủ. Cả vốn lẫn lãi.
Tôi có một năm. Một năm để bọn chúng không kịp trở tay.
Việc đầu tiên: tôi phải giữ chặt cổ phần. Việc thứ hai: tôi phải biết chính xác kiếp trước mình đã chết như thế nào, và ai đã nhúng tay.
Chiều hôm đó, tôi lấy cớ đi spa, nhưng lái xe thẳng đến văn phòng luật sư Trịnh — người bạn cũ của mẹ tôi, người nắm giữ bản di chúc gốc của bà.
Kiếp trước, tôi chưa bao giờ đến gặp ông. Vì tôi tin rằng mọi giấy tờ trong nhà đều minh bạch.
Bảng tên trên cửa đã cũ. Nhưng địa chỉ này, tôi tìm được nhờ một tấm danh thiếp giấu trong quyển sổ tay của mẹ mà kiếp trước tôi chưa từng mở.
Luật sư Trịnh đã già. Ông nhìn tôi rất lâu qua cặp kính.
“Cháu là Vãn Chi. Cháu giống mẹ cháu quá.” Giọng ông trầm xuống. “Bác chờ ngày cháu đến đây, đã bảy năm rồi.”
Tôi khựng lại. “Bác chờ cháu?”
Ông mở két sắt. Lấy ra một phong bì đã ố vàng. Bên trên là nét chữ của mẹ tôi.
“Trước khi mất, mẹ cháu gửi bác giữ cái này. Bà dặn: chỉ đưa cho cháu, khi nào cháu tự tìm đến. Không được đưa cho bất kỳ ai khác trong nhà họ Lâm.”
Tay tôi run lên khi cầm phong bì. Bên trong không chỉ có di chúc.
Còn có một tờ giấy khác. Một tờ kết quả xét nghiệm.
Tôi vừa đọc dòng đầu tiên, cả người đã cứng đờ. Chữ trên đó nhảy múa trước mắt tôi.
Giám định huyết thống. Hai cái tên. Một kết luận lạnh người.
Nhưng chưa kịp đọc hết, điện thoại tôi rung lên. Một tin nhắn từ số lạ.
“Chị Vãn Chi, chị nên về nhà ngay. Bố chị vừa ngất. Ông ấy đang gọi tên chị.”
Tôi nhét vội phong bì vào túi. Lao ra xe.
Nhưng khi về đến biệt thự, đèn phòng khách sáng trưng. Bố tôi ngồi đó, khỏe mạnh, không hề ngất.
Bên cạnh ông là Dữ Thành và Tịnh Nhu. Cả ba quay lại nhìn tôi cùng một lúc.
Tôi hiểu ngay. Tin nhắn kia là bẫy. Chúng muốn tôi hớt hải chạy về, để có người lục xe tôi khi tôi rời đi.
Kiếp này tôi vẫn còn sơ hở. Tôi tự nhắc mình: từ giờ, không được tin ai. Kể cả một tin nhắn.
Trên bàn, đặt ngay ngắn, là chiếc túi xách tôi vừa cầm theo lúc chiều — chiếc túi tôi tưởng đã khóa trong cốp xe.
Túi đã mở. Phong bì của mẹ tôi nằm bên ngoài.
Tịnh Nhu cầm tờ xét nghiệm lên, lắc lắc trước mặt tôi, giọng ngọt như đường.
“Chị ơi, cái này… chị lấy ở đâu ra thế?”
☰ Danh sách chương (5)
- Chương 1: Đêm Tôi Chết, Chồng Tôi Nâng Ly Chúc Mừng
- ▶ Chương 2: Tờ Giấy Từng Giết Tôi, Lần Này Tôi Xé Trước Mặt Anh
- Chương 3: Trước Mặt Cả Nhà, Tôi Lật Ngửa Ván Bài
- Chương 4: Cái Bẫy Từng Giết Tôi, Lần Này Tôi Bước Vào Bằng Hai Chân
- Chương 5: Trên Sân Khấu Đưa Tang Tôi, Tôi Đọc Tên Từng Kẻ Sát Nhân
Leave a Reply