Tôi chỉ thẳng vào tay Hạ Uyển.
“Chiếc vòng đó là của tôi. Cô lấy nó ở đâu ra?”
Hạ Uyển giấu tay ra sau lưng. Nhưng đã muộn.
Bà Đường đứng chắn trước cô ta, cười nhạt.
“Vòng của Hạ Uyển là quà tao tặng. Con tiện nhân, mày còn dám vu oan?”
* * *
Máu dồn lên đầu tôi.
Đêm giỗ tổ, bà Đường giật chiếc vòng ném đi. Ông nội nhặt lên. Nhưng ông mất ngay sau đó.
Giờ tôi hiểu rồi. Trong đêm hỗn loạn, bà Đường đã lấy lại chiếc vòng từ tay người chết.
Rồi bà đeo nó cho Hạ Uyển. Đứa con dâu bà đã chọn sẵn để thay tôi.
Bà tưởng chỉ là một món trang sức. Bà đâu ngờ nó đáng giá cả một tập đoàn.
Số phận đôi khi trớ trêu đến buồn cười.
Thứ họ vứt đi như rác, lại chính là thứ định đoạt tất cả.
“Đưa vòng lại đây.” Tôi tiến tới. “Đó là di vật của mẹ tôi. Mặt trong có khắc ấn ký. Cứ kiểm tra là biết.”
Hạ Uyển lùi lại, ôm chặt cổ tay. Ánh mắt cô ta hoảng loạn nhìn bà Đường.
Bà Đường chắn trước mặt tôi.
“Kiểm tra cái gì? Vòng của nhà tao, muốn cho ai thì cho. Con nhỏ trắng tay như mày, lấy tư cách gì đòi?”
Trạch Viễn cuối cùng cũng lên tiếng. Giọng anh lạnh lùng, xa lạ.
“Vãn Chi. Đủ rồi. Đừng làm loạn nữa. Cô còn chút tự trọng thì rời khỏi đây trong yên lặng.”
Tôi nhìn người đàn ông từng thề sẽ cho tôi một mái nhà.
Trái tim tôi, chỗ đau nhất, cuối cùng cũng nguội lạnh.
“Trạch Viễn. Ba năm trước tôi cõng anh hai cây số dưới mưa. Anh còn nhớ không?”
Anh khựng lại. Nhưng chỉ một giây. Rồi anh quay mặt đi.
“Chuyện cũ. Nhắc lại làm gì.”
Bốn chữ ấy đâm vào tim tôi, sâu hơn cả chén trà nóng đêm giỗ tổ.
Người ta có thể quên ân nghĩa nhanh đến vậy sao?
Hay là, trong lòng anh, tôi chưa từng đáng để anh nhớ.
Được. Tôi hiểu rồi.
Ngay lúc đó, quản gia hớt hải chạy vào, mặt trắng bệch.
“Bà chủ! Ngoài cổng… ngoài cổng có khách. Là…”
Giọng quản gia lạc hẳn đi. Cả đời làm trong nhà hào môn, tôi chưa từng thấy ông ta sợ hãi đến vậy.
Chưa dứt lời, cửa thư phòng bật mở.
Một người đàn ông bước vào.
Tóc bạc trắng, dáng thẳng tắp. Bộ vest sẫm màu đắt tiền. Sau lưng là bốn vệ sĩ và một đoàn trợ lý.
Toàn bộ nhà họ Tạ đứng bật dậy. Bà Đường lắp bắp.
“Cố… Cố chủ tịch?”
Tôi nghe tiếng thì thào lan khắp phòng.
Cố Bỉnh Thiên. Chủ tịch Tập đoàn Thịnh Nguyên. Người đàn ông quyền lực nhất thành phố này.
🔥 Truyện hot — đọc nhiều nhất
Nhà họ Tạ chỉ là một cái tên nhỏ dưới bóng của ông.
Không khí trong phòng như đông cứng lại.
Người đàn ông này, một cái gật đầu có thể khiến trăm công ty đổi chủ. Một cái cau mày có thể khiến cả sàn chứng khoán rung chuyển.
Vậy mà ông đích thân tới đây. Vì một đám tang của nhà họ Tạ nhỏ bé.
Ông chủ tịch quét mắt khắp phòng. Ánh mắt sắc lạnh dừng lại trên bà Đường.
“Tạ Hoài An mất, sao không báo cho ta một tiếng?”
Bà Đường run rẩy. “Dạ… dạ chúng con định…”
Ông không thèm nghe. Ánh mắt ông chuyển sang tôi.
Và khựng lại.
Ông nhìn tôi rất lâu. Gương mặt lạnh như băng của ông bắt đầu run.
“Cháu… cháu tên gì?”
“Dạ. Con là Lâm Vãn Chi.”
“Lâm Vãn Chi…” Ông lẩm bẩm. Rồi giọng ông vỡ ra. “Mẹ cháu… mẹ cháu có phải tên là Cố Vãn Nguyệt không?”
Tôi sững người.
Vãn Nguyệt. Đúng là tên mẹ tôi.
Tôi chưa từng nói với ai. Cả nhà họ Tạ không ai biết.
“Sao… sao ông biết tên mẹ con?”
Cố Bỉnh Thiên loạng choạng bước tới. Một vệ sĩ vội đỡ ông.
Ông đưa bàn tay run rẩy chạm lên gương mặt tôi. Nước mắt người đàn ông thép chảy dài.
“Đôi mắt này… giống hệt con gái ta. Giống hệt Vãn Nguyệt của ta.”
Tôi đứng lặng. Bao câu hỏi hai mươi năm dồn lại trong lồng ngực.
Mẹ tôi là ai? Tại sao mẹ con tôi phải sống chui lủi trong nghèo khó?
Người đàn ông quyền lực này, có liên quan gì đến những đêm mẹ ôm tôi mà khóc?
Cả phòng chết lặng.
Ông quay phắt lại, giọng vang như sấm.
“Hai mươi năm trước, con gái ta cãi lời ta, bỏ nhà theo một người đàn ông nghèo. Ta giận, từ mặt nó. Để rồi nó chết trong nghèo khó mà ta không kịp gặp mặt lần cuối.”
“Ta tìm đứa cháu ngoại thất lạc của ta suốt hai mươi năm. Manh mối duy nhất, là chiếc vòng ngọc Cố thị ta từng tặng con gái.”
Ông nhìn tôi. Đôi mắt cháy lên hy vọng.
“Cháu. Chiếc vòng đó… còn không?”
Tôi mở miệng. Nhưng chưa kịp nói, một giọng the thé cắt ngang.
“Cố chủ tịch! Ông đừng để nó lừa!”
Bà Đường lao ra, chỉ vào tôi.
“Con nhỏ này là đồ mồ côi lang thang, chẳng có bằng chứng gì! Nó chỉ muốn nhận vơ để cướp tài sản!”
Trạch Viễn cũng lên tiếng, giọng đầy toan tính.
“Đúng vậy, thưa bác. Vãn Chi không có giấy tờ gì chứng minh thân thế cả. Xin bác đừng vội tin.”
Cố Bỉnh Thiên nheo mắt nhìn hai người họ. Rồi ông nhìn sang cổ tay Hạ Uyển.
Ánh mắt ông đóng băng.
Ông đã thấy chiếc vòng.
“Chiếc vòng trên tay cô gái kia.” Giọng ông lạnh đến rợn người. “Ai cho phép cô đeo di vật của con gái ta?”