Author: Truyenhayday

  • Sống Lại Ngày Anh Đưa Tang Tôi

    Sống Lại Ngày Anh Đưa Tang Tôi

    Chương 4: Cái Bẫy Từng Giết Tôi, Lần Này Tôi Bước Vào Bằng Hai Chân

    Nội dung chương bị khóa 🔒

    🔓 Nhấn để mở chương

  • Con Dâu Bị Đuổi Đêm Giỗ Tổ

    Con Dâu Bị Đuổi Đêm Giỗ Tổ

    Người Đàn Ông Quyền Lực Nhất Thành Phố

    Nội dung chương bị khóa 🔒

    🔓 Nhấn để mở chương

  • Cạnh Anh, Một Khoảng Cà Phê

    Cạnh Anh, Một Khoảng Cà Phê

    Chương 4: Lá Đơn Xin Nghỉ

    Nội dung chương bị khóa 🔒

    🔓 Nhấn để mở chương

    Cảm ơn bạn đã ủng hộ truyện qua liên kết nhà tài trợ.

  • Nơi Trái Tim Bị Lập Trình – Chương 1: Nhịp Đập Trái Phép

    Nơi Trái Tim Bị Lập Trình – Chương 1: Nhịp Đập Trái Phép

    ◀ Chương trướcChương tiếp ▶
    ☰ Danh sách chương (1)
    1. ▶ Chương 1: Nhịp Đập Trái Phép

    Trên màn hình của Diệp Tâm, có một trái tim đang đập sai.

    Đường biểu đồ lẽ ra phải phẳng lặng như mặt hồ đêm — sáu mươi nhịp một phút, đều tăm tắp, đó là chỉ số của một công dân khỏe mạnh ở Thành Vọng. Nhưng đường sóng nàng đang theo dõi lại vọt lên, run rẩy, nhảy loạn như một con thú bị nhốt đập vào lồng ngực ai đó.

    Chín mươi tư nhịp. Rồi một trăm lẻ hai.

    “Phát hiện dao động cảm xúc vượt ngưỡng,” giọng hệ thống vang lên đều đặn bên tai nàng. “Khu B, tầng bốn mươi, mã công dân 7-Không-Chín-Một. Yêu cầu xác minh và can thiệp.”

    Diệp Tâm khép mắt lại nửa giây.

    Năm nay là năm thứ ba mươi kể từ Đại Hỗn Loạn — cái năm mà theo sách giáo khoa, loài người suýt tự hủy diệt vì những thứ họ gọi là “cảm xúc mãnh liệt”. Chiến tranh vì thù hận. Tự sát vì đau khổ. Và trên hết, những thảm kịch không đếm xuể vì một thứ độc dược cổ xưa mang tên tình yêu. Vì vậy Thành Vọng ra đời, và cùng với nó là con chip Tĩnh — một hạt kim loại nhỏ bằng móng tay cấy sau gáy mỗi công dân, giữ cho mọi nhịp tim đập trong ngưỡng an toàn, giữ cho không ai còn phải khổ vì yêu.

    Diệp Tâm là kỹ sư giám sát của Cục Bình Ổn. Công việc của nàng là tìm ra những trái tim đập sai, và sửa chúng lại cho đúng.

    Nàng chưa từng thấy đường sóng nào loạn đến thế này.

    “Xác nhận can thiệp trực tiếp,” nàng gõ lệnh. “Tôi sẽ tự đến.”

    Tầng bốn mươi của Khu B là một hành lang trắng toát, im lặng đến mức tiếng gót giày của nàng vang như tiếng gõ cửa vào cõi khác. Căn hộ 7-0-9-1 mở he hé. Bên trong, một người đàn ông đang đứng quay lưng ra cửa sổ, nhìn xuống thành phố đèn xanh lạnh lẽo trải dài đến chân trời.

    “Anh là Tô Vũ?” nàng hỏi, tay đặt lên chiếc máy điều chỉnh đeo bên hông. “Chip của anh đang phát tín hiệu bất thường. Tôi đến để hiệu chỉnh lại.”

    Người đàn ông quay lại.

    Và đúng khoảnh khắc ánh mắt hai người chạm nhau, chiếc máy trong tay Diệp Tâm bỗng rít lên một hồi chuông báo động.

    Nàng cúi xuống nhìn màn hình, và tim nàng — trái tim vốn luôn đập đúng sáu mươi nhịp của nàng — chợt hẫng một nhịp.

    Đường sóng trên máy không chỉ hiển thị nhịp tim của anh.

    Nó hiển thị cả nhịp tim của nàng. Và cả hai đường đang vọt lên cùng một lúc, cùng một biên độ, như hai sợi dây đàn được gảy bởi cùng một bàn tay.

    “Cô cũng cảm thấy, đúng không?” Tô Vũ nói khẽ. Giọng anh trầm, ấm, khác hẳn thứ giọng đều đều vô cảm mà nàng nghe suốt hai mươi tám năm cuộc đời. “Cái cảm giác ngay lúc này. Như thể có thứ gì đó trong lồng ngực vừa thức dậy.”

    “Đó là lỗi thiết bị,” Diệp Tâm vội đáp, lùi lại một bước. “Chip của anh hỏng, gây nhiễu sang máy của tôi. Tôi sẽ khắc phục ngay.”

    “Chip của tôi không hỏng.” Anh bước tới, và mỗi bước chân khiến con số trên màn hình nhảy cao thêm. “Tôi đã tự tay tháo nó ra ba tháng trước.”

    Diệp Tâm chết lặng.

    Tháo chip Tĩnh là trọng tội. Là bản án tử. Không một công dân nào sống nổi quá bảy ngày sau khi gỡ chip — hệ thống sẽ định vị, và Đội Bình Ổn sẽ đến. Vậy mà người đàn ông trước mặt nàng đã sống ba tháng, đứng đây, bình thản nhìn nàng bằng đôi mắt sống động đến nhức nhối.

    “Ba tháng qua tôi mới thật sự sống,” Tô Vũ nói. “Tôi biết đau. Tôi biết nhớ. Tôi biết sợ. Và cô có biết điều kỳ lạ nhất là gì không?” Anh dừng lại, cách nàng chỉ một sải tay. “Đường sóng của cô — tôi đã nhìn thấy nó trên hệ thống từ nhiều tháng trước, khi tôi còn làm trong Cục. Trong hàng triệu trái tim phẳng lặng của thành phố này, chỉ có tim cô là thỉnh thoảng lại khẽ run. Chip của cô cũng đang hỏng, Diệp Tâm. Cô chỉ chưa dám thừa nhận thôi.”

    “Không.” Nàng lắc đầu, nhưng bàn tay đặt trên máy đã lạnh toát mồ hôi. “Tôi là kỹ sư giám sát. Nhiệm vụ của tôi là báo cáo mọi bất thường. Kể cả anh.”

    “Vậy thì báo cáo đi.” Anh chìa cổ tay ra, không hề né tránh. “Nhưng trước khi cô bấm nút đó, hãy nhìn màn hình một lần nữa. Và tự hỏi: nếu tôi là người bệnh, vì sao trái tim cô cũng đang đập giống hệt tôi?”

    Ngón tay Diệp Tâm run rẩy trên nút báo động màu đỏ. Chỉ cần một cái ấn, Đội Bình Ổn sẽ đến trong ba phút, và người đàn ông này sẽ biến mất khỏi Thành Vọng như chưa từng tồn tại.

    Nàng cúi nhìn màn hình lần cuối.

    Hai đường sóng vẫn đang đập cùng một nhịp. Và ở góc màn hình, một dòng chữ đỏ vừa hiện lên mà nàng chưa từng thấy trong suốt sự nghiệp của mình:

    “Cảnh báo: chip giám sát viên đang trong quá trình tự vô hiệu hóa. Thời gian còn lại: 6 ngày 23 giờ.”

    Ngoài hành lang, tiếng bước chân của Đội Bình Ổn đang tiến lại gần.

    ◀ Chương trướcChương tiếp ▶
    ☰ Danh sách chương (1)
    1. ▶ Chương 1: Nhịp Đập Trái Phép

  • Đêm Ta Đến Lấy Mạng Chàng – Chương 1: Mũi Kiếm Chạm Cổ

    Đêm Ta Đến Lấy Mạng Chàng – Chương 1: Mũi Kiếm Chạm Cổ

    ◀ Chương trướcChương tiếp ▶
    ☰ Danh sách chương (1)
    1. ▶ Chương 1: Mũi Kiếm Chạm Cổ

    Mũi kiếm chạm vào yết hầu người đàn ông, chỉ cần nàng ấn thêm nửa tấc, máu sẽ theo lưỡi thép chảy xuống gối.

    Trong bóng đêm dày như mực của Lãnh Sương Trang, Tô Uyển đứng bất động bên giường, hơi thở nhẹ đến mức ngọn nến tàn cuối phòng cũng không lay. Ba canh giờ mai phục trên xà nhà, một khắc buông người xuống không tiếng động — nàng đã làm việc này hàng trăm lần. Vô Thanh Các không dạy đệ tử biết run tay.

    Vậy mà đêm nay, ngón tay nàng lại lạnh hơn thường lệ.

    Người trên giường là Tạ Vô Cữu, kiếm chủ trẻ tuổi nhất trong lịch sử Lãnh Sương Trang, kẻ mà giang hồ đồn rằng một chiêu có thể chẻ đôi mưa rào. Cái giá cho cái đầu của hắn đủ để nàng rời khỏi Các, sống nốt quãng đời còn lại dưới một cái tên không dính máu.

    Nàng nghiêng cổ tay.

    “Nàng tới trễ ba năm rồi, A Uyển.”

    Bốn chữ trầm thấp vang lên trong đêm, chậm rãi, không chút kinh hoảng của một kẻ sắp chết. Mắt Tạ Vô Cữu vẫn nhắm, hàng mi dài phủ bóng, nhưng khóe môi khẽ nhếch như thể hắn đã chờ nàng từ lâu lắm.

    Tô Uyển cảm thấy sống lưng mình cứng lại.

    A Uyển.

    Cái tên đó, cả thiên hạ này không còn ai gọi. Người cuối cùng gọi nàng như thế đã chết trong biển lửa Thanh Vân Kiếm Phái mười năm trước, cùng với cha mẹ nàng, cùng với tất cả những gì nàng từng có.

    “Ngươi gọi ai?” Giọng nàng khàn đặc, lưỡi kiếm ấn sâu thêm một phân. Một giọt máu ứa ra nơi cổ hắn, đỏ tươi trên làn da tái. “Ta không tên không họ. Nhớ nhầm người rồi.”

    Tạ Vô Cữu mở mắt.

    Trong bóng tối, đôi mắt ấy sáng lạ thường, đen thẳm mà tĩnh lặng, nhìn thẳng vào nàng không hề né tránh mũi kiếm. Ánh mắt đó khiến tim Tô Uyển đập lỡ một nhịp — không phải vì sợ, mà vì một thứ gì đó rất xa xôi, rất quen, đã ngủ yên trong nàng suốt mười năm chợt cựa mình.

    “Cổ tay trái của nàng,” hắn nói khẽ, “có một vết sẹo hình lưỡi liềm. Nàng bị thương khi trèo qua tường rào hái trộm mai của sư phụ, năm tám tuổi. Ta là người băng bó cho nàng.”

    Lưỡi kiếm trong tay nàng khẽ rung.

    Không ai biết chuyện đó. Không một ai. Đó là một buổi chiều đông rất lâu về trước, khi nàng còn là tiểu sư muội được cả phái nâng niu, khi thế gian với nàng chỉ gói gọn trong sân kiếm phủ đầy tuyết và tiếng cười của một thiếu niên áo xanh luôn theo sau lưng nàng.

    “Không thể nào,” nàng thì thầm. “Sư huynh đã chết. Chính mắt ta thấy nóc điện Thanh Vân sập xuống.”

    “Nàng thấy điện sập.” Tạ Vô Cữu chậm rãi ngồi dậy, mặc kệ mũi kiếm men theo cổ mình. “Nàng không thấy ta chết.”

    Hắn đưa tay — không phải để gạt kiếm, mà để kéo lỏng cổ áo. Dưới ánh nến hấp hối, một vết sẹo dài chạy từ vai xuống ngực hắn hiện ra, ngoằn ngoèo như vết cháy của lửa. Tô Uyển biết vết sẹo ấy. Nàng đã nằm mơ thấy nó trong mười năm — đêm cuối cùng, có một thân ảnh áo xanh lao vào biển lửa để đẩy nàng ra khỏi cửa điện đang đổ.

    “Là ta đưa nàng ra,” Tạ Vô Cữu nói, giọng cuối cùng cũng vỡ ra một chút. “Là ta bỏ nàng lại bên bờ suối rồi quay vào tìm sư phụ. Ta tìm không thấy ai cả, A Uyển. Ta cũng tưởng nàng đã chết.”

    Tô Uyển thấy mắt mình nóng lên. Mười năm rèn luyện để trở thành một lưỡi dao vô cảm, vậy mà chỉ một câu nói đã đủ khiến bức tường ấy nứt toác.

    Nàng lùi lại một bước, thu kiếm về, cả người run rẩy. “Nếu ngươi thật là sư huynh… vì sao đổi tên? Vì sao ẩn thân ở Lãnh Sương Trang? Vì sao mười năm qua không đi tìm ta?”

    “Vì ta đang truy lùng kẻ đã thiêu rụi Thanh Vân Kiếm Phái.” Ánh mắt hắn tối lại, sắc như một lưỡi kiếm rút khỏi vỏ. “Ta đổi tên, ẩn danh, leo lên đến vị trí kiếm chủ, chỉ để một ngày có đủ sức đến gần hắn. Và ta đã tìm ra rồi, A Uyển. Ta biết kẻ đó là ai.”

    Tô Uyển nín thở.

    Kẻ thù giết cả nhà nàng. Bóng ma đã ám suốt mười năm trong từng giấc ngủ.

    “Là ai?” nàng hỏi, tiếng gần như không thành lời.

    Tạ Vô Cữu nhìn nàng, trong mắt là một nỗi thương xót khiến nàng chợt thấy lạnh toàn thân.

    “Người phái nàng đến lấy mạng ta đêm nay,” hắn nói, từng chữ rành rọt như đóng đinh vào tim nàng, “chính là kẻ đã châm ngọn lửa năm đó. Chưởng môn Vô Thanh Các — người nàng gọi là ân sư suốt mười năm qua — chính là hắn.”

    Thanh kiếm trong tay Tô Uyển rơi xuống nền đá, ngân lên một tiếng lảnh lót, chói tai đến rợn người trong đêm câm lặng.

    Và ngay khoảnh khắc ấy, ngoài cửa sổ, một tiếng còi hiệu của Vô Thanh Các rúc lên — tín hiệu báo rằng nhiệm vụ đã thất bại, và sát thủ tiếp theo đang trên đường tới.

    Nhưng lần này, họ được lệnh lấy mạng cả hai người.

    ◀ Chương trướcChương tiếp ▶
    ☰ Danh sách chương (1)
    1. ▶ Chương 1: Mũi Kiếm Chạm Cổ

  • Đêm Trao Giải, Máy Quay Chưa Tắt

    Đêm Trao Giải, Máy Quay Chưa Tắt

    Chương 3: Chiếc USB Màu Đỏ Trước Cửa

    Nội dung chương bị khóa 🔒

    🔓 Nhấn để mở chương

  • Tầng 27 Có Anh

    Tầng 27 Có Anh

    Chương 5: Đêm mưa, chiếc áo khoác trên vai

    Nội dung chương bị khóa 🔒

    🔓 Nhấn để mở chương

    Cảm ơn bạn đã ủng hộ truyện qua liên kết nhà tài trợ.

  • Ngăn Bàn Có Nắng

    Ngăn Bàn Có Nắng

    Chương 3: Hiểu lầm dưới giàn hoa giấy

    Nội dung chương bị khóa 🔒

    🔓 Nhấn để mở chương

    Cảm ơn bạn đã ủng hộ truyện qua liên kết nhà tài trợ.

  • Phượng Hoàn Vương Phi – Chương 3: Nước cờ đầu tiên

    Phượng Hoàn Vương Phi – Chương 3: Nước cờ đầu tiên

    Nội dung chương bị khóa 🔒

    🔓 Nhấn để mở chương

    Cảm ơn bạn đã ủng hộ truyện qua liên kết nhà tài trợ.

  • Cúc Họa Mi Nở Giữa Mùa Giông

    Cúc Họa Mi Nở Giữa Mùa Giông

    Chương 3: Kẻ Trộm Trong Nhà Họ Trần

    Nội dung chương bị khóa 🔒

    🔓 Nhấn để mở chương

    Cảm ơn bạn đã ủng hộ truyện qua liên kết nhà tài trợ.