Author: Truyenhayday

  • Phượng Hoàn Vương Phi – Chương 6: Quân cờ trong tay địch

    Phượng Hoàn Vương Phi – Chương 6: Quân cờ trong tay địch

    Nội dung chương bị khóa 🔒

    🔓 Nhấn để mở chương

    Cảm ơn bạn đã ủng hộ truyện qua liên kết nhà tài trợ.

  • Xuyên Thành Nữ Phụ, Ta Chỉ Muốn Sống Sót – Chương 5: Kẻ bước ra khỏi đám cháy

    Xuyên Thành Nữ Phụ, Ta Chỉ Muốn Sống Sót – Chương 5: Kẻ bước ra khỏi đám cháy

    Uyển Nguyệt vừa khuất sau cánh cửa, Lâm Hạ mới dám thở ra. Cả gian tiền sảnh rộng thênh thang mà cô có cảm giác vừa bị nhốt trong một cái hộp kín, không khí loãng đến nghẹt thở.

    “Tiểu thư? Người sao mặt trắng bệch thế kia?” Thanh Trúc vội đỡ lấy tay cô.

    “Không sao.” Lâm Hạ lắc đầu, cố ép giọng mình bình thản. Nhưng trong đầu cô thì mọi thứ đang gào lên inh ỏi như một tòa soạn đêm cuối tháng. Nàng ta biết. Con bé đó biết mình là kẻ xuyên tới. Câu “chị hai thật của em đã chết trước cả khi em viết bức thư đó” cứ lặp đi lặp lại, mỗi lần lại lạnh hơn một độ.

    Là biên tập viên, cô có một phản xạ nghề nghiệp không sao bỏ được: khi một nhân vật nói ra thông tin mà lẽ ra chỉ tác giả mới biết, thì hoặc nhân vật đó chính là tác giả cài vào, hoặc… nó đang nói dối để dò phản ứng. Và cách duy nhất để phân biệt, là đừng bao giờ để lộ mình đã hoảng.

    “Thanh Trúc.” Cô quay sang, giọng đã lấy lại được vẻ đủng đỉnh. “Đám cháy mười năm trước, ngươi có ở phủ không?”

    “Dạ có… lúc ấy nô tì mới vào hầu tiểu thư được một năm.” Thanh Trúc rụt cổ. “Đêm đó cháy ở viện phía tây, chỗ ở của hạ nhân. Lửa lớn lắm, cháy tới tận sáng. Người ta khiêng ra… mấy cái xác, cháy đen không nhận ra mặt.”

    “Không nhận ra mặt.” Lâm Hạ nhắc lại, ngón tay gõ nhẹ lên thành ghế. Trong nghề của cô, một cái xác “không nhận ra mặt” chưa bao giờ là một cái xác. Đó là một chỗ trống mà tác giả để lại, để một ngày nào đó cho nhân vật sống dậy quay về. “Vậy làm sao người ta khẳng định trong đám xác đó có Uyển Nguyệt?”

    Thanh Trúc ngẩn ra. “Thì… thì đếm đầu người. Sáng hôm sau điểm danh hạ nhân, thiếu đúng một mình cô ấy.”

    “Thiếu một người, và có một cái xác không rõ mặt.” Lâm Hạ khẽ cười, thứ nụ cười mệt mỏi của kẻ vừa bắt được lỗ hổng cốt truyện. “Ngươi có thấy hai chuyện đó chẳng liên quan gì đến nhau không? Người ta chết cháy — hay người ta lợi dụng đám cháy để biến mất, rồi để lại một cái xác thế thân?”

    Sắc mặt Thanh Trúc từ trắng chuyển sang xám. “Tiểu thư… người đừng nói nữa, nô tì sợ…”

    Nhưng Lâm Hạ đã đứng dậy. Cô không có thời gian để sợ. Ba ngày nữa cô xuất giá, và trong ba ngày đó cô phải hiểu cho được: Uyển Nguyệt biến mất mười năm để làm gì, giờ quay về nhằm vào ai, và quan trọng nhất — nàng ta lấy đâu ra cái bí mật về “chị hai đã chết”.

    Nội dung chương bị khóa 🔒

    🔓 Nhấn để mở chương

    Cảm ơn bạn đã ủng hộ truyện qua liên kết nhà tài trợ.

  • Kiếm Này Chỉ Rút Vì Một Người – Chương 1: Đừng Tin Cố Trạm

    Kiếm Này Chỉ Rút Vì Một Người – Chương 1: Đừng Tin Cố Trạm

    ◀ Chương trướcChương tiếp ▶
    ☰ Danh sách chương (1)
    1. ▶ Chương 1: Đừng Tin Cố Trạm

    Đêm ấy tuyết rơi trên Lãnh Kiếm Cốc, và ta rút kiếm lần cuối cùng, chỉ để nhận ra thanh kiếm này chưa từng thuộc về ta.

    Ta là Tô Vãn Ninh, đệ tử cuối cùng còn sống của Lãnh Kiếm Môn. Bảy ngày trước, cả sư môn ba mươi hai người bị thảm sát trong một đêm. Ta sống sót vì đêm đó bị phạt quỳ ngoài Hàn Đàm, cách kiếm phòng ba dặm, nghe tiếng thét vọng qua tuyết mà không sao chạy về kịp. Khi ta lê về đến nơi, chỉ còn máu đông thành băng và một mùi hương lạ — hương trầm pha máu — vương lại trên xà nhà.

    Sư phụ ta chết, tay vẫn nắm chặt một mảnh lụa. Trên mảnh lụa, bằng máu, người viết bốn chữ run rẩy: “Đừng tin Cố Trạm.”

    Cố Trạm. Thiếu chủ Thương Lan Các, người mà cả giang hồ gọi là “Kiếm quân tử”, người ba năm trước từng đứng dưới cội mai già trong sân Lãnh Kiếm Môn, đưa cho ta một thanh kiếm gãy và nói: “Vãn Ninh, khi nào kiếm này liền lại, ta sẽ đến cưới muội.”

    Thanh kiếm ấy giờ đang nằm trong tay ta. Đã liền lại. Vì chính ta, suốt ba năm, đêm nào cũng mài, cũng rèn, cũng chờ.

    Ta ôm mảnh lụa đẫm máu của sư phụ, quỳ giữa tuyết, và trong lòng dấy lên một câu hỏi lạnh hơn cả băng: nếu Cố Trạm là kẻ thảm sát sư môn, thì ba năm chờ đợi của ta là gì? Là ta đã ngày ngày mài sắc thanh kiếm cho kẻ sẽ giết người thân của mình sao?

    “Muội tìm ta suốt bảy ngày rồi.” Một giọng nói vang lên sau lưng, trầm và ấm, quen thuộc đến mức ta muốn chảy nước mắt và muốn rút kiếm cùng một lúc. “Vãn Ninh, bỏ kiếm xuống. Muội đang thương cả người.”

    Ta quay lại. Cố Trạm đứng đó, áo trắng phủ tuyết, gương mặt tuấn tú ấy vẫn dịu dàng như ba năm trước. Nhưng ta đã không còn là cô bé năm xưa. Ta nhìn vào tay áo chàng — và thấy ở cổ tay, thấp thoáng một vết xước chưa lành, hình lưỡi kiếm. Vết xước ấy, ta biết, chỉ có kiếm pháp của Lãnh Kiếm Môn mới để lại được. Nghĩa là đêm thảm sát, có người trong sư môn đã chống trả, đã chạm được vào kẻ này.

    “Chàng bị thương ở đâu?” ta hỏi, giọng ta bình tĩnh đến mức chính ta cũng thấy lạ.

    Cố Trạm khựng lại nửa nhịp. Chỉ nửa nhịp thôi. Nhưng với người luyện kiếm, nửa nhịp là ranh giới giữa sống và chết.

    “Săn sói trên núi Thương Lan,” chàng đáp, kéo tay áo che đi. “Vãn Ninh, ta biết muội đau. Cả môn phái… ta cũng đau. Nhưng hung thủ không phải ta. Có kẻ muốn muội hận ta, muốn muội tự tay giết ta để giang hồ đại loạn. Muội thông minh, muội phải nhìn ra chứ?”

    Lời chàng nói có lý. Có lý đến mức ta suýt tin. Đó mới là điều đáng sợ nhất ở Cố Trạm — chàng luôn có lý.

    Ta bước tới, kiếm chưa rút khỏi vỏ, chỉ chống mũi kiếm xuống nền tuyết. “Vậy chàng thề đi. Thề với vong linh sư phụ ta, rằng đêm đó chàng không có mặt ở Lãnh Kiếm Môn.”

    Chàng nhìn ta rất lâu. Tuyết rơi giữa hai người, không ai lên tiếng. Rồi chàng khẽ mỉm cười — nụ cười buồn mà ta từng nghĩ là dành riêng cho mình.

    “Ta không thề được,” chàng nói.

    Ba chữ ấy khiến trời đất trong lòng ta sụp đổ.

    “Vì ta có mặt ở đó thật.” Cố Trạm bước tới một bước, giọng vẫn dịu dàng, nhưng ánh mắt đã có thứ gì đó ta chưa từng thấy. “Ta đến để cứu. Muội có biết vì sao sư phụ muội viết ‘đừng tin Cố Trạm’ không? Vì người sợ. Người sợ muội biết được bí mật mà cả Lãnh Kiếm Môn giấu muội hai mươi năm nay.”

    “Bí mật gì?” Ta gằn từng chữ.

    “Thân thế của muội, Vãn Ninh.” Chàng nâng tay, chậm rãi, như sợ làm ta hoảng. “Muội không phải đệ tử được nhặt về. Muội là người mà cả giang hồ đang truy lùng. Thanh kiếm trong tay muội — nó không phải ta tặng muội để cầu hôn. Nó là vật ta phải mang về để chứng minh muội đã chết.”

    Tay ta siết chặt chuôi kiếm. Máu dồn lên tai ù đặc.

    “Chàng nói dối.”

    “Ta ước gì ta nói dối.” Cố Trạm dừng lại, cách ta đúng một tầm kiếm. “Nhưng muội nghe đi. Nghe cho kỹ.”

    Và trong khoảnh khắc ấy, giữa tuyết trắng Lãnh Kiếm Cốc, ta nghe thấy — không phải lời chàng — mà là tiếng bước chân. Rất nhiều bước chân. Vòng quanh, khép lại, từ mọi hướng trong màn tuyết.

    Cố Trạm thở dài, và lần đầu tiên, giọng chàng có chút gì như hối lỗi thật sự: “Họ đến rồi. Ta đã cố đến trước để đưa muội đi. Vãn Ninh, giờ muội chỉ có hai lựa chọn — tin kẻ đã giết sư môn muội, hay chết dưới tay những người sắp bước ra kia.”

    Ta rút kiếm khỏi vỏ. Tiếng thép ngân lên lảnh lót trong đêm.

    Nhưng ta chưa kịp hỏi chàng câu cuối cùng — rằng thanh kiếm này, rốt cuộc, ta nên chĩa vào ai.

    ◀ Chương trướcChương tiếp ▶
    ☰ Danh sách chương (1)
    1. ▶ Chương 1: Đừng Tin Cố Trạm

  • Kẻ Sát Nhân Gửi Hoa Mỗi Sáng Thứ Hai – Chương 1: Bó Cúc Trắng Trước Cửa

    Kẻ Sát Nhân Gửi Hoa Mỗi Sáng Thứ Hai – Chương 1: Bó Cúc Trắng Trước Cửa

    ◀ Chương trướcChương tiếp ▶
    ☰ Danh sách chương (1)
    1. ▶ Chương 1: Bó Cúc Trắng Trước Cửa

    Bó cúc trắng đầu tiên nằm trước cửa căn hộ của tôi vào đúng sáu giờ mười lăm phút sáng thứ Hai, và tôi biết ngay đó không phải quà.

    Người ta không gói hoa tang bằng giấy báo cũ. Người ta cũng không cắm vào giữa bó một tấm thẻ đánh máy vỏn vẹn một dòng: “Nạn nhân số một. Cô đến muộn rồi, pháp y Lâm.”

    Tôi là Lâm Diệp, hai mươi tám tuổi, ba năm làm giám định pháp y cho Đội trọng án thành phố. Tôi đã mổ hơn hai trăm cái xác, đã ngửi mùi tử thi đến mức cà phê buổi sáng cũng ám mùi formalin. Vậy mà tay tôi vẫn run khi nhặt bó cúc lên. Không phải vì sợ. Vì lạnh. Trên cánh hoa còn dính sương, loại sương chỉ đọng khi hoa được để ngoài trời từ đêm — nghĩa là kẻ gửi đã đứng ngay bậc thềm này, cách giường tôi ngủ chưa đầy năm mét, suốt cả một đêm.

    Tôi gọi cho đội. Chuông đổ hai hồi thì Thẩm Dịch bắt máy, giọng khàn đặc vì thiếu ngủ. Anh là đội trưởng trọng án, người đàn ông có đôi mắt lúc nào cũng như đang đọc vị người đối diện, và là người ba tháng trước đã lạnh lùng bác bỏ báo cáo giám định của tôi trước cả phòng họp.

    “Có hoa,” tôi nói. “Cúc trắng. Kèm thẻ. Hắn gọi tôi là pháp y Lâm.”

    Đầu dây bên kia im lặng ba giây. Với Thẩm Dịch, ba giây im lặng là cả một cơn bão.

    “Đừng chạm thêm vào nó,” anh nói. “Anh tới ngay. Và Lâm Diệp — khóa cửa lại.”

    Hai mươi phút sau anh có mặt, áo khoác còn vắt hờ trên vai, tóc chưa kịp chải. Anh cúi xuống bó hoa, đeo găng, lật tấm thẻ bằng đầu nhíp. Rồi anh làm một việc khiến sống lưng tôi lạnh toát: anh rút điện thoại, mở một bức ảnh, đặt cạnh tấm thẻ.

    Cùng một phông chữ. Cùng một kiểu căn lề lệch phải.

    “Ba hôm trước,” anh nói chậm rãi, “bọn anh vớt được một cô gái dưới chân cầu Vọng Nguyệt. Ban đầu kết luận tự tử. Trong túi áo cô ta có một tấm thẻ y hệt thế này. Anh giấu nó khỏi báo cáo vì chưa hiểu. Giờ thì…” Anh ngẩng lên nhìn tôi, và lần đầu tiên trong ba tháng, ánh mắt sắc lạnh ấy có một thứ khác — một sự áy náy. “Giờ thì anh hiểu tại sao cái xác đó lại được đưa nhầm sang tổ khác thay vì đến tay em.”

    Tôi hiểu ngay điều anh không nói ra. Có người đã cố ý không cho tôi khám nghiệm cái xác ấy. Và người đó, hoặc kẻ đứng sau, giờ đang gửi hoa đến tận cửa nhà tôi.

    “Anh nghĩ cô gái dưới cầu không tự tử,” tôi nói.

    “Anh không nghĩ gì cả.” Thẩm Dịch đứng dậy, cao hơn tôi cả một cái đầu, giọng trở lại vẻ lạnh quen thuộc. “Anh chỉ tin bằng chứng. Và bằng chứng đang bảo anh rằng em cần khám lại cái xác đó. Ngay hôm nay.”

    Nhà xác thành phố nằm ở tầng hầm bệnh viện, lạnh đến mức hơi thở đóng thành khói. Tôi kéo ngăn số mười bảy ra, và trong khoảnh khắc ánh đèn huỳnh quang chớp lên, tôi thấy khuôn mặt cô gái xấu số. Trẻ. Chừng hai mươi. Có một nốt ruồi nhỏ dưới khóe mắt trái.

    Tay tôi khựng lại giữa không trung.

    Tôi biết khuôn mặt này. Không phải quen sơ. Ba năm trước, ở lớp học buổi tối, cô gái này từng ngồi cạnh tôi. Tên cô là Hạ Vân. Chúng tôi đã mất liên lạc sau một học kỳ. Và bây giờ cô nằm đây, trắng bệch, trên bàn giám định của chính tôi.

    “Em quen cô ấy?” Thẩm Dịch đứng sau lưng tôi, đọc được nét mặt tôi ngay lập tức.

    Tôi không trả lời. Tôi lật cổ tay cô gái lên. Trên da, dưới lớp phấn trang điểm tử thi mà ai đó đã cẩu thả phủ lên — một vết bầm hình bốn ngón tay. Không phải vết của người nhảy cầu. Là vết của một bàn tay siết chặt, ghì xuống.

    Cô ấy bị giữ lại. Trước khi rơi.

    Tôi lấy đèn soi vào kẽ móng tay cô. Có sợi vải. Màu xanh rêu. Loại vải cảnh phục.

    Cả nhà xác như đông cứng lại. Tôi ngẩng lên, và trong tấm kính phản chiếu, tôi thấy Thẩm Dịch cũng vừa nhìn thấy sợi vải ấy. Gương mặt anh không đổi, nhưng bàn tay đặt trên thành bàn inox đã siết lại.

    “Lâm Diệp,” anh nói, giọng trầm hẳn xuống, “sợi vải đó…”

    “Là của đồng phục đội mình,” tôi tiếp lời anh, tim đập thình thịch. “Kẻ giết Hạ Vân là người trong ngành. Là người ở gần chúng ta.”

    Điện thoại tôi rung lên trong túi. Một tin nhắn từ số lạ. Tôi mở ra, và cả căn phòng lạnh giá bỗng như hút hết không khí.

    “Giỏi lắm, pháp y Lâm. Cô tìm ra sợi vải rồi. Nhưng cô chưa đoán được nó nằm trong tủ đồ của ai đâu. Gợi ý nhỏ: người đó đang đứng ngay sau lưng cô.”

    Tôi ngừng thở. Sau lưng tôi, chỉ có một người.

    Và Thẩm Dịch, chậm rãi, đưa tay ra sau lưng anh — về phía bao súng.

    ◀ Chương trướcChương tiếp ▶
    ☰ Danh sách chương (1)
    1. ▶ Chương 1: Bó Cúc Trắng Trước Cửa

  • Đêm Trao Giải, Máy Quay Chưa Tắt

    Đêm Trao Giải, Máy Quay Chưa Tắt

    Chương 5: Kẻ Đóng Vai Tiểu Tam Suốt Một Năm

    Nội dung chương bị khóa 🔒

    🔓 Nhấn để mở chương

  • Tầng 27 Có Anh

    Tầng 27 Có Anh

    Chương 7: Tôi tin cô

    Nội dung chương bị khóa 🔒

    🔓 Nhấn để mở chương

    Cảm ơn bạn đã ủng hộ truyện qua liên kết nhà tài trợ.

  • Ngăn Bàn Có Nắng

    Ngăn Bàn Có Nắng

    Chương 5: Tái ngộ dưới bầu trời cũ

    Nội dung chương bị khóa 🔒

    🔓 Nhấn để mở chương

    Cảm ơn bạn đã ủng hộ truyện qua liên kết nhà tài trợ.

  • Phượng Hoàn Vương Phi – Chương 5: Đồng thuyền, khác mộng

    Phượng Hoàn Vương Phi – Chương 5: Đồng thuyền, khác mộng

    Nội dung chương bị khóa 🔒

    🔓 Nhấn để mở chương

    Cảm ơn bạn đã ủng hộ truyện qua liên kết nhà tài trợ.

  • Cúc Họa Mi Nở Giữa Mùa Giông

    Cúc Họa Mi Nở Giữa Mùa Giông

    Chương 5: Mùa Cúc Họa Mi

    Nội dung chương bị khóa 🔒

    🔓 Nhấn để mở chương

    Cảm ơn bạn đã ủng hộ truyện qua liên kết nhà tài trợ.

  • Sống Lại Ngày Anh Đưa Tang Tôi

    Sống Lại Ngày Anh Đưa Tang Tôi

    Chương 5: Trên Sân Khấu Đưa Tang Tôi, Tôi Đọc Tên Từng Kẻ Sát Nhân

    Nội dung chương bị khóa 🔒

    🔓 Nhấn để mở chương