Tiếng sứ vỡ vang lên khô khốc trong khoang thuyền, sắc như một lời tiên tri. Ngọc Lam nhìn những mảnh trắng vương trên sàn gỗ, lòng bàn tay còn lạnh buốt dư độc, mà sống lưng đã dựng lên một luồng ớn lạnh khác — thứ lạnh của kẻ vừa nhận ra mình chậm mất một nước cờ.
Trần lão bị triệu vào cung ngay sáng nay. Không sớm hơn, không muộn hơn — đúng vào lúc thứ thuốc giả độc vừa được phối xong, đúng vào ngày nàng bày cuộc gặp trên thuyền hoa. Trên đời không có sự trùng hợp nào khéo đến thế. Chỉ có một cách giải thích: Lý Hoàng hậu đã đánh hơi thấy điều bất thường, và mụ ra tay trước cả khi ván cờ của nàng kịp mở.
“Vương gia biết chuyện này từ bao giờ?” Nàng ngẩng lên, giọng đã lấy lại được sự bình tĩnh mà nàng không hề có trong lòng.
Tiêu Dục khoanh tay tựa vào khung cửa, ánh mắt sâu như giếng cạn không đáy. “Từ trước khi nàng lên thuyền. Ta muốn xem, khi biết quân cờ giấu kỹ nhất của mình rơi vào tay địch, Thẩm tiểu thư sẽ cuống loạn, hay vẫn ngồi cho hết ván.” Hắn khẽ nhếch môi. “Nàng vừa uống thuốc độc để chứng minh cho một người, trong khi người khiến thứ thuốc ấy tồn tại thì đang nằm trong tay Hoàng hậu. Nàng đánh cược giỏi lắm — chỉ tiếc, canh bạc này con xúc xắc không nằm trong tay nàng.”
Ngọc Lam siết chặt vạt áo. Hắn nói đúng, đúng đến tàn nhẫn. Nếu Trần lão khai ra thứ thuốc giả độc, ra cái tên Thẩm Ngọc Lam, thì mọi thứ sẽ lật ngược: nàng không còn là người cứu Ninh tần, mà thành kẻ chủ mưu hạ độc phi tần mang long thai. Con dao nàng dày công rèn để đâm Hoàng hậu, trong nháy mắt sẽ quay ngược lại cắm vào cổ họng Thẩm gia. Kiếp trước cả nhà nàng chết vì một chén rượu họ không hề rót. Kiếp này, chẳng lẽ lại chết vì một liều thuốc chính tay nàng đặt làm?
“Trần lão sẽ không khai.” Nàng nói, chậm và chắc, như tự trấn an mình. “Ông ấy chịu ơn cứu mạng của gia phụ. Người như thế thà cắn lưỡi chứ không bán ân nhân.”
“Lòng người thì cứng.” Tiêu Dục nhìn nàng, từng chữ nhả ra thong thả mà lạnh người. “Nhưng gân cốt thì mềm, Thẩm tiểu thư. Hoàng hậu không tra tấn ông ta đâu. Mụ ta chỉ cần cho ông ta xem một thứ.” Hắn ngừng lại nửa nhịp. “Trần lão có một đứa cháu gái, bảy tuổi, đang nuôi ở tư dinh ngoài thành. Cha mẹ nó mất cả trong trận dịch ba năm trước. Cả đời ông ấy chỉ còn mỗi đứa nhỏ đó.”
Máu trong người Ngọc Lam như đông lại. Nàng hiểu ngay tức khắc con đường mà Lý Hoàng hậu sẽ đi — không cần dao, không cần roi, chỉ cần đặt một đứa trẻ trước mặt ông lão, thì tấm lòng sắt đá nào cũng phải nứt. Ân nghĩa với người đã khuất làm sao nặng bằng sinh mạng của giọt máu duy nhất còn sống?
Nàng đứng bật dậy, dù chân còn run vì dư độc. “Đứa bé bây giờ ở đâu?”
“Tư dinh họ Trần, ngõ Thanh Hòe, phía tây thành.” Tiêu Dục nhìn nàng, ánh mắt cuối cùng cũng lóe lên một tia hứng thú thật sự. “Nàng định làm gì? Cướp một đứa trẻ ngay dưới mũi ám vệ của Hoàng hậu?”
“Không phải cướp.” Ngọc Lam đã lấy lại thần sắc, ánh mắt sắc như vừa được mài lại. “Là đưa nó đi trước khi người của Hoàng hậu kịp tới. Chừng nào đứa bé còn trong tay ta, Trần lão còn một lý do để câm miệng. Con tin của mụ, ta sẽ giành lấy làm con tin của mình.” Nàng quay sang Ninh tần, hành lễ, giọng dịu mà không giấu được sự khẩn thiết. “Nương nương, tiểu nữ cần mượn xe giá của phủ nương nương một chuyến. Xe của phi tần, ám vệ Hoàng hậu không dám chặn giữa ban ngày.”
Ninh tần vẫn còn tái mặt vì những gì vừa chứng kiến, nhưng bàn tay đặt trên bụng đã thôi run. Nàng ta nhìn Ngọc Lam một hồi lâu, rồi gật đầu, chất giọng kiêu hãnh thường ngày lần đầu pha lẫn điều gì đó rất giống sự nể trọng. “Được. Ta cho ngươi mượn cả xe lẫn thị vệ. Nhưng Thẩm Ngọc Lam — nếu ngươi phản ta, ta sẽ tự tay lôi cả Thẩm gia xuống mồ trước khi ngươi kịp thấy mặt trời mọc.”
“Nếu tiểu nữ phản nương nương,” Ngọc Lam đáp, ánh mắt không né tránh, “thì tiểu nữ đã chẳng uống chén thuốc kia.”
Xe ngựa lao đi trong ánh chiều tà, bánh xe nghiến trên đường đá vang từng hồi gấp gáp như nhịp tim nàng. Ngọc Lam ngồi trong khoang xe kín, tay lần giở lại toàn bộ ván cờ trong đầu. Trần lão trong cung. Đứa bé ngoài thành. Yến Thưởng Hoa còn ba ngày. Và Tiêu Dục — kẻ đã dửng dưng nhìn nàng suýt chết rồi lại đích thân đưa nàng con đường sống — rốt cuộc muốn gì ở tất cả những chuyện này? Nàng vẫn chưa đếm ra được ô cờ của hắn, và điều đó khiến nàng bất an hơn cả Hoàng hậu.
Xe dừng trước ngõ Thanh Hòe khi trời đã sẩm tối. Ngọc Lam vén rèm bước xuống, và ngay giây phút ấy, tim nàng thắt lại.
Cổng tư dinh họ Trần mở toang. Đèn trong sân đã thắp, nhưng không một bóng gia nhân ra đón. Trên bậc thềm đá, một chiếc giày vải trẻ con nằm lăn lóc, quai giày đứt lìa — như thể vừa bị ai đó giật đi trong lúc giãy giụa.
Và giữa sân, dưới ánh đèn lồng đỏ chao nghiêng, một người đang đứng đợi nàng, tay chắp sau lưng, khoác chiếc áo choàng đen của ám vệ hoàng cung. Người ấy từ từ quay lại. Khi ánh sáng hắt lên gương mặt kẻ đó, Ngọc Lam nghe cả trời đất như ngừng quay.
Đó là một khuôn mặt nàng biết rất rõ. Một khuôn mặt, ở kiếp trước, đã đứng ngay bên cạnh nàng suốt ba năm lãnh cung, dâng cơm rót nước, khóc lóc tiễn nàng ra pháp trường.
“Tiểu thư.” Kẻ đó khẽ cúi đầu, nở một nụ cười hiền lành đến rợn người. “Nô tỳ đã đợi người ở đây lâu rồi.”
Leave a Reply