Category: Ngôn tình

  • Cạnh Anh, Một Khoảng Cà Phê

    Cạnh Anh, Một Khoảng Cà Phê

    Chương 3: Ba Ngày Và Cơn Ghen Đầu Tiên

    Nội dung chương bị khóa 🔒

    🔓 Nhấn để mở chương

    Cảm ơn bạn đã ủng hộ truyện qua liên kết nhà tài trợ.

  • Tầng 27 Có Anh

    Tầng 27 Có Anh

    Chương 4: Gốc bàng và người mẹ đã khuất

    Nội dung chương bị khóa 🔒

    🔓 Nhấn để mở chương

    Cảm ơn bạn đã ủng hộ truyện qua liên kết nhà tài trợ.

  • Ngăn Bàn Có Nắng

    Ngăn Bàn Có Nắng

    Chương 2: Những mẩu giấy trong ngăn bàn

    Nội dung chương bị khóa 🔒

    🔓 Nhấn để mở chương

    Cảm ơn bạn đã ủng hộ truyện qua liên kết nhà tài trợ.

  • Phượng Hoàn Vương Phi – Chương 2: Tiếng thì thầm trong Ngự Hoa viên

    Phượng Hoàn Vương Phi – Chương 2: Tiếng thì thầm trong Ngự Hoa viên

    Cửa cung Vĩnh Định mở ra trước mắt Thẩm Ngọc Lam, uy nghiêm và lạnh lẽo y như trong ký ức. Nàng khoác tấm áo nguyệt bạch, tay cầm một hộp gấm đựng đôi giày thêu — cái cớ hoàn hảo để vào cung “tạ ơn” Thục phi, người từng chỉ dạy nàng nữ công thuở nhỏ. Kiếp trước, nàng chưa từng nghĩ tới việc này. Kiếp này, nàng biết rõ chỉ cần một cái cớ đủ khéo, cả hoàng cung này cũng chẳng ai để tâm đến một tiểu thư vô danh như nàng.

    Và vô danh, đôi khi lại là thứ vũ khí sắc bén nhất.

    Nàng không đi thẳng tới cung Thục phi. Vừa qua khỏi cửa nghi môn, Ngọc Lam rẽ ngoặt về phía Ngự Hoa viên, nơi giờ Ngọ ba ngày trước yến Thưởng Hoa, muội muội cùng cha khác mẹ của nàng — Thẩm Ngọc Nhu — sẽ có một cuộc gặp mà kiếp trước nàng đã ngu ngốc bỏ qua.

    Ngự Hoa viên mùa này mẫu đơn nở rộ, sắc đỏ thắm chen giữa lá xanh, đẹp đến nhức mắt. Ngọc Lam nép mình sau một giả sơn cạnh hồ sen, hơi thở nhẹ đến mức gần như không còn. Ba năm trong lãnh cung đã dạy nàng một điều: kẻ yếu muốn sống, trước hết phải học cách biến mình thành cái bóng.

    Chẳng bao lâu, một bóng dáng yểu điệu trong bộ váy hồ điệp phấn hồng bước tới. Thẩm Ngọc Nhu. Gương mặt kiều diễm ấy đang cười, nụ cười ngọt ngào mà kiếp trước nàng vẫn tin là tình thân. Đi cạnh nàng ta là một cung nữ mặc y phục xanh lục — Ngọc Lam nhận ra ngay: Thải Linh, tâm phúc của Lý Hoàng hậu.

    “Mọi thứ đã chuẩn bị xong chưa?” Ngọc Nhu hạ giọng, nhưng trong không gian tĩnh lặng của khu vườn, từng chữ vẫn lọt vào tai Ngọc Lam rõ mồn một.

    “Tiểu thư yên tâm.” Thải Linh cúi người. “Hoàng hậu nương nương đã dặn kỹ. Đến hôm yến tiệc, chén rượu Thẩm đại tiểu thư dâng lên sẽ được đổi ngay tại bàn dâng rượu. Trong chén mới, có Hạc đỉnh hồng.”

    Ngọc Lam siết chặt hộp gấm trong tay. Hạc đỉnh hồng — kịch độc thấy máu phong hầu. Kiếp trước, người ta chỉ nói nàng “hạ độc”, nhưng nàng chưa từng biết đó là loại độc gì, càng không biết chén rượu ấy vốn không nhắm vào Hoàng hậu.

    “Nhưng…” Ngọc Nhu do dự, “chỉ vu cho tỷ ấy tội hạ độc Hoàng hậu, chẳng phải là đủ để trị tội Thẩm gia rồi sao? Cần gì phải…”

    “Tiểu thư ngây thơ quá.” Thải Linh khẽ cười, giọng lạnh như băng. “Vu tội thì dễ, nhưng bệ hạ đang sủng ái Thẩm tướng quân ngoài biên ải. Chỉ một lời vu cáo, làm sao lay chuyển được lòng bệ hạ? Phải có người thật sự chết. Chén độc ấy, sau khi ‘đổi’ từ tay Thẩm đại tiểu thư, sẽ được dâng lên… Ninh tần nương nương.”

    Ngọc Lam suýt nữa bật ra tiếng kinh hãi.

    Ninh tần. Vị phi tần đang mang long thai ba tháng, đứa con mà bệ hạ ngày đêm mong ngóng.

    Thì ra là vậy. Kiếp trước, đêm yến Thưởng Hoa, Ninh tần đột ngột thổ huyết mà chết, thai nhi cũng không giữ được. Bệ hạ đau đớn phát điên, chính tay ký lệnh tru di Thẩm gia. Nàng cứ ngỡ mình chỉ là kẻ vu oan cho Hoàng hậu, nào ngờ, nàng là con dao được mài sẵn để giết một người mẹ và một hài nhi vô tội — rồi gánh trọn cái tội tày trời ấy thay cho kẻ thật sự cầm dao.

    “Còn Tề vương gia?” Ngọc Nhu lại hỏi, giọng thoáng vẻ ghen tị. “Nghe nói bệ hạ định ban hôn tỷ ấy cho vương gia. Nếu tỷ ấy chết trong lãnh cung, chẳng phải…”

    “Đó lại càng là chuyện tốt.” Thải Linh cắt ngang. “Tề vương gia và Hoàng hậu vốn không cùng một phe. Để một tội nữ Thẩm gia gả vào vương phủ, chẳng khác nào cột một khối đá vào chân vương gia. Hoàng hậu nương nương có nằm mơ cũng chẳng cầu được ấy chứ.”

    Từng lời như từng nhát dao khắc vào tim Ngọc Lam. Hóa ra cuộc hôn nhân mà kiếp trước nàng từng ngỡ là ân điển, lại là một cái bẫy giăng sẵn. Tiêu Dục quay lưng với nàng, phải chăng cũng vì hắn sớm biết nàng chỉ là quân cờ thí?

    Nàng nhắm mắt, ghi khắc từng cái tên, từng chi tiết vào tận xương tủy. Hạc đỉnh hồng. Bàn dâng rượu. Ninh tần. Thải Linh. Ván cờ này, kiếp trước nàng thua vì mù. Kiếp này, nàng đã nhìn thấy từng nước đi của đối phương trước cả khi chúng ra tay.

    Đợi hai người kia đi khuất, Ngọc Lam mới khẽ thở ra, chậm rãi lùi khỏi giả sơn. Trong đầu nàng, một kế hoạch đã dần thành hình — nàng phải cứu Ninh tần, không phải vì lòng tốt, mà vì đứa con trong bụng Ninh tần chính là bằng chứng sống có thể lật ngược toàn bộ cục diện. Chỉ cần Ninh tần không chết, tội danh của Thẩm gia sẽ không có chỗ bám víu.

    Nàng vừa xoay người, chưa kịp bước đi, một bàn tay bất ngờ từ phía sau bịt chặt lấy miệng nàng, kéo mạnh nàng vào sau bóng cây liễu rủ. Hơi thở đàn ông phả sát bên tai, mang theo mùi trầm lãnh lẽo quen thuộc đến rợn người.

    “Nghe trộm,” một giọng nam trầm thấp vang lên ngay sát vành tai nàng, chậm rãi từng chữ, “cũng phải biết chọn chỗ, Thẩm tiểu thư.”

    Toàn thân Ngọc Lam cứng đờ. Nàng không cần quay đầu cũng biết người đang giữ chặt nàng là ai.

    Tiêu Dục.

    Kẻ mà kiếp này nàng đã thề sẽ không bao giờ dính líu — vậy mà giờ đây, hắn đang đứng sau lưng nàng, và trong đôi mắt nhìn xuống ấy, nàng đọc được thứ khiến sống lưng nàng lạnh toát: hắn đã ở đó từ bao giờ, và hắn đã nghe được bao nhiêu?

  • Cúc Họa Mi Nở Giữa Mùa Giông

    Cúc Họa Mi Nở Giữa Mùa Giông

    Chương 2: Người Ở Lại Bệnh Viện

    Nội dung chương bị khóa 🔒

    🔓 Nhấn để mở chương

    Cảm ơn bạn đã ủng hộ truyện qua liên kết nhà tài trợ.

  • Xuyên Thành Nữ Phụ, Ta Chỉ Muốn Sống Sót – Chương 2: Hôn ước từ trên trời rơi xuống

    Xuyên Thành Nữ Phụ, Ta Chỉ Muốn Sống Sót – Chương 2: Hôn ước từ trên trời rơi xuống

    Chương 2: Hôn ước từ trên trời rơi xuống

    Lâm Hạ đứng chết trân, đầu óc quay mòng mòng như đang tua lại toàn bộ ba trăm chương của Kiều Nữ Truyện trong ba giây.

    Không có. Tuyệt đối không có cái hôn ước nào giữa Lâm Uyển Nhi và Nhiếp chính vương cả. Cô nhớ rõ mồn một, bởi vì Cố Trạm Uyên là nhân vật cô thích nhất — một nam chính thứ hai lạnh lùng, quyền khuynh thiên hạ, mãi đến chương một trăm mới xuất hiện với màn ra mắt hoành tráng giữa chiến trường. Cô còn từng viết cả một đoạn bình luận dài hai nghìn chữ để năn nỉ tác giả cho hắn thêm đất diễn.

    Vậy mà bây giờ, người đàn ông đáng lẽ còn phải “ngủ” thêm chín mươi chín chương nữa lại đang đứng sừng sững trước mặt cô, cẩm bào tím sẫm, ánh mắt sắc như dao, hỏi một câu khiến cả kế hoạch “sống ẩn dật hưởng phú quý” của cô sụp đổ ngay từ trong trứng nước.

    “Vương… vương gia.” Lâm Hạ nuốt nước bọt, cố nặn ra một nụ cười mà cô hy vọng trông giống tiểu thư khuê các chứ không phải một biên tập viên đang hoảng loạn. “Chuyện hôn ước… ngài có chắc là không nhầm người không? Kinh thành rộng lớn, mỹ nhân họ Lâm cũng nhiều lắm ạ…”

    Cố Trạm Uyên nhíu mày. Chỉ một cái nhíu mày thôi mà Thanh Trúc bên cạnh đã run rẩy quỳ sụp xuống, đầu cúi rạp không dám thở mạnh.

    “Lâm Uyển Nhi.” Hắn bước tới một bước, giọng trầm thấp mà từng chữ như đóng đinh. “Ba tháng trước, chính miệng nàng quỳ trước phủ ta, nói rằng thà chết cũng phải gả cho ta. Ta cho nàng ba tháng suy nghĩ. Hôm nay là ngày cuối cùng.”

    Lâm Hạ: “…”

    Trời ạ. Cái con nữ phụ nguyên bản này đã làm gì trong lúc cô chưa xuyên tới vậy?

    Cô lục lại trí nhớ về Lâm Uyển Nhi trong nguyên tác. Kiêu căng, ngạo mạn, si tình Thái tử đến mức mù quáng. Ả chưa từng để mắt tới ai khác. Vậy cái vụ “quỳ trước phủ Nhiếp chính vương” này rốt cuộc ở đâu chui ra? Chẳng lẽ trước khi cô đến, cốt truyện đã tự ý rẽ nhánh?

    Nhưng ngẫm lại, đây chẳng phải là cơ hội trời cho sao?

    Trong nguyên tác, Lâm Uyển Nhi chết thảm là vì đâm đầu vào Thái tử và đối đầu với nữ chính. Còn Cố Trạm Uyên — dù là nam chính thứ hai — lại là người duy nhất từ đầu đến cuối không dính dáng gì đến cái vòng xoáy tranh sủng đẫm máu ấy. Hắn quyền cao chức trọng, nắm nửa binh quyền thiên hạ, ngay cả hoàng đế cũng phải nể ba phần. Nếu cô gả cho hắn, cô sẽ tự động rời khỏi tuyến truyện của nữ chính, thoát ly hoàn toàn khỏi lãnh cung và chén thuốc độc định mệnh.

    Nói cách khác: lấy được cái tấm bình phong biết đi này, cô coi như nắm trong tay tấm bùa hộ mệnh to nhất kinh thành.

    Ý nghĩ vừa lóe lên, thái độ của Lâm Hạ lập tức xoay một trăm tám mươi độ. Cô đứng thẳng người, phủi phủi vạt váy, mỉm cười rạng rỡ đến mức Cố Trạm Uyên khựng lại nửa nhịp.

    “Vương gia nói phải. Là ta suy nghĩ xong rồi.” Cô gật đầu chắc nịch. “Ta gả. Gả ngay hôm nay cũng được.”

    Trong phòng rơi vào im lặng tuyệt đối.

    Thanh Trúc ngẩng phắt đầu lên, mắt trợn tròn như thể vừa nghe tiểu thư nhà mình tuyên bố muốn xuất gia. Ngay cả Cố Trạm Uyên — người mà theo nguyên tác chưa từng đổi sắc mặt dù đứng giữa mưa tên bão đạn — cũng thoáng lộ vẻ nghi hoặc trong đáy mắt.

    “Ba tháng trước nàng khóc lóc thề non hẹn biển.” Hắn chậm rãi nói, ánh mắt dò xét quét khắp gương mặt cô. “Ba tháng sau nàng lại vui vẻ như trút được gánh nặng. Lâm tiểu thư, nàng thay lòng đổi dạ nhanh vậy sao?”

    Lâm Hạ suýt sặc. Cô mà biết con nữ phụ kia đã diễn cái màn “khóc lóc thề non hẹn biển” gì thì cô đã chẳng phải chột dạ. Nhưng làm nghề biên tập bao năm, kỹ năng “chữa cháy tình tiết” của cô đâu phải dạng vừa.

    “Vương gia hiểu lầm rồi.” Cô làm bộ e lệ, đưa tay che miệng. “Trước kia ta khóc, là vì sợ vương gia chê ta không xứng. Nay ta cười, là vì cuối cùng cũng chờ được ngày ngài tới đón. Nữ nhi gia tâm tư, ngài là bậc anh hùng cái thế, sao mà hiểu cho được.”

    Một tràng bịa đặt trơn tru không vấp một chữ. Lâm Hạ thầm khen mình.

    Cố Trạm Uyên nhìn cô rất lâu. Lâu đến mức Lâm Hạ bắt đầu lo hắn nhìn ra cô là đồ giả mạo. Rồi hắn bỗng khẽ nhếch môi — một nụ cười nhạt đến mức nếu chớp mắt là bỏ lỡ.

    “Thú vị.” Hắn nói. “Lâm Uyển Nhi ta biết, ngạo mạn ngu xuẩn, chỉ biết đâm đầu vào Thái tử. Còn nàng trước mắt ta lại biết tiến biết lui, ăn nói khôn khéo.” Hắn nghiêng đầu, giọng đột nhiên hạ xuống nguy hiểm. “Nàng… rốt cuộc là ai?”

    Tim Lâm Hạ đập thình một tiếng, rơi thẳng xuống đáy dạ dày.

    Xong đời. Mới xuyên tới chưa đầy một canh giờ đã bị nam chính thứ hai bóc mẽ. Đây mà là ngôn tình thì cô chính là nhân vật chết trong chương hai vì “lộ hàng quá sớm”.

    Cô cười gượng, tay siết chặt tà áo. “Vương gia đùa rồi, ta vẫn là Lâm Uyển Nhi, chỉ là… ốm một trận, tỉnh ra thấy đời nhẹ nhõm hơn thôi.”

    “Ốm một trận.” Cố Trạm Uyên lặp lại, ánh mắt càng lúc càng sâu. Hắn đột nhiên tiến sát, cúi người xuống ngang tầm mắt cô, hơi thở lành lạnh phả vào má. “Vậy ta hỏi nàng. Cái ngày nàng quỳ trước phủ ta, nàng đã nói với ta một câu. Chỉ cần nàng nhắc lại được câu đó, ta tin nàng vẫn là Lâm Uyển Nhi. Bằng không…”

    Hắn không nói hết. Nhưng bàn tay đặt hờ lên chuôi kiếm bên hông đã nói thay tất cả.

    Lâm Hạ chết lặng. Một câu nói của con nữ phụ ba tháng trước — cô đào đâu ra bây giờ? Trong nguyên tác căn bản không hề có tình tiết này!

    Cô nhìn vào đôi mắt đen thẫm không đáy của người đàn ông trước mặt, não bộ chạy hết công suất. Và ngay khoảnh khắc ấy, ánh mắt cô vô tình lướt qua tấm thiệp hồng vẫn còn nằm trên bàn — tấm thiệp mời dự yến Nguyên Tiêu — rồi khựng lại ở một dòng chữ nhỏ nơi góc thiệp mà lúc nãy cô chưa để ý.

    Dòng chữ được viết bằng nét bút con gái, mực còn chưa phai: “Thà làm thê tử một Nhiếp chính vương bị cả thiên hạ căm ghét, còn hơn làm phi tần một Thái tử được vạn người tung hô.”

    Lâm Hạ ngẩng phắt lên, lồng ngực đập rộn ràng. Đây rồi. Đây chắc chắn là câu con nữ phụ đã nói. Nhưng vừa định mở miệng, một ý nghĩ lạnh gáy khác ập tới, khiến cô đông cứng lại giữa chừng:

    Nếu Lâm Uyển Nhi thật sự từng nói câu này — thì con nữ phụ “chỉ biết si mê Thái tử” trong nguyên tác… rốt cuộc là ai? Và cái người đang đứng trước mặt cô, tự xưng là hôn phu của ả… có thật sự là Cố Trạm Uyên trong truyện cô từng biên tập không?

  • Cạnh Anh, Một Khoảng Cà Phê

    Cạnh Anh, Một Khoảng Cà Phê

    Chương 2: Khoảng Cách Một Bàn Làm Việc

    Nội dung chương bị khóa 🔒

    🔓 Nhấn để mở chương

    Cảm ơn bạn đã ủng hộ truyện qua liên kết nhà tài trợ.

  • Quãng Đời Còn Lại, Anh Tự Lo Lấy

    Quãng Đời Còn Lại, Anh Tự Lo Lấy

    Chương 8: Quãng Đời Còn Lại, Tôi Tự Chọn Lấy

    Nội dung chương bị khóa 🔒

    Bấm nút bên dưới để mở khoá & đọc tiếp chương này.

    🔓 Nhấn để mở chương
  • Quãng Đời Còn Lại, Anh Tự Lo Lấy

    Quãng Đời Còn Lại, Anh Tự Lo Lấy

    Chương 7: Người Quỳ Xuống Cầu Xin, Lần Này Là Anh

    Nội dung chương bị khóa 🔒

    Bấm nút bên dưới để mở khoá & đọc tiếp chương này.

    🔓 Nhấn để mở chương
  • Quãng Đời Còn Lại, Anh Tự Lo Lấy

    Quãng Đời Còn Lại, Anh Tự Lo Lấy

    Chương 6: Cô Ta Nói: “Tôi Có Thứ Chị Sẽ Thích”

    Nội dung chương bị khóa 🔒

    Bấm nút bên dưới để mở khoá & đọc tiếp chương này.

    🔓 Nhấn để mở chương