Dự án Cẩm Đường.
Ba năm trước.
Khi ấy công ty Thẩm Ngạn Tri sắp phá sản. Anh ôm tôi trong đêm, giọng nghẹn: “Vũ Vũ, cứu anh. Chỉ có em cứu được anh.”
Khách hàng Cẩm Đường là một tập đoàn lớn, yêu cầu thiết kế trụ sở. Đây là hợp đồng sống còn. Trượt là công ty anh sập.
Nhưng đội của anh làm ba phương án, khách gạt cả ba.
Tôi thức trắng mười một đêm.
Tôi vẽ lại từ đầu.
Concept “ánh sáng chảy” — lấy đường đi của mặt trời trong ngày làm trục thiết kế. Sáng ở khu sáng tạo, dịu ở khu họp, ấm ở khu tiếp khách.
Khách hàng Cẩm Đường xem xong, im lặng năm giây, rồi vỗ tay.
Hợp đồng được ký. Công ty anh sống lại.
Tôi không đòi tên mình trên bản vẽ. Tôi nói: “Của anh cũng là của em mà.”
Tôi ngu ngốc đến thế đấy.
Bây giờ, ba năm sau, dự án đó được trao giải “Thiết kế văn phòng của năm.”
Và người bước lên sân khấu nhận cúp, là Thẩm Ngạn Tri.
Người đứng bên cạnh anh, cười rạng rỡ, là Hứa Du.
Tôi ngồi phịch xuống ghế trong căn 602.
Cố Thâm rót cho tôi cốc nước ấm, đẩy tới trước mặt. Anh không hỏi. Chỉ chờ.
Tôi uống một ngụm. Bàn tay đã bớt run.
“Anh Cố.” Tôi nói. “Concept dự án đó là của tôi. Bản vẽ gốc, file phân lớp, email trao đổi với khách — tôi còn giữ hết.”
Cố Thâm nhìn tôi. Ánh mắt anh không có thương hại. Chỉ có một sự bình tĩnh lạ lùng, như mặt hồ.
“Vậy sao cô không lấy lại?”
Câu hỏi đơn giản đó, ba năm qua chưa ai hỏi tôi.
Vì ba năm qua, tôi luôn nghĩ: lấy lại làm gì, dù sao cũng là của “chúng tôi.”
Nhưng bây giờ không còn “chúng tôi” nữa.
Chỉ còn anh ta, và tôi.
Tôi đặt cốc nước xuống.
“Anh nói đúng.”
🔥 Truyện hot — đọc nhiều nhất
Tối đó, tôi về căn 601 trống trơn của mình, mở laptop.
Tôi có một thư mục. Tên nó là “Cẩm Đường – gốc.” Tôi chưa từng xóa.
Trong đó: hơn bốn trăm file. Bản phác thảo tay chụp lại có ghi ngày. File dựng 3D với thông tin tác giả nhúng trong metadata — tên tôi, ngày tạo, từng phiên bản. Email tôi gửi khách hàng giải thích concept, có cả lời khách khen “ý tưởng ánh sáng của em rất đặc biệt, Lục Vũ.”
Từng mảnh. Từng mảnh một.
Bằng chứng rằng Cẩm Đường là của tôi, nằm im trong máy suốt ba năm.
Tôi không vội.
Người vội, sẽ hỏng việc.
Tôi làm một việc khác trước.
Sáng hôm sau, tôi gõ cửa 602.
“Anh Cố. Cái xưởng của anh — đang cần một người thiết kế đúng không?”
Cố Thâm đang uống trà. Anh ngẩng lên.
“Cô nhận việc?”
“Không.” Tôi nói. “Tôi muốn hợp tác. Xưởng anh có tay nghề thi công. Tôi có thiết kế. Chúng ta cùng nhận dự án. Chia theo phần đóng góp.”
Anh đặt chén trà xuống.
“Cô biết xưởng tôi đang chuẩn bị dự thầu cái gì không?”
“Cái gì?”
Anh xoay màn hình máy tính về phía tôi.
Tôi nhìn.
Và tim tôi ngừng một nhịp.
Trên màn hình là thông báo mời thầu thiết kế — thi công cho một chuỗi khách sạn mới.
Chủ đầu tư, in đậm ở góc trên:
Tập đoàn Cẩm Đường.
Đúng cái tập đoàn mà ba năm trước, tôi đã thiết kế trụ sở cho họ.
Đúng cái khách hàng đã khen “ý tưởng của em rất đặc biệt, Lục Vũ.”
“Sao thế?” Cố Thâm nhíu mày. “Cô quen chủ đầu tư à?”
Tôi ngẩng lên nhìn anh.
Lần đầu tiên sau nhiều ngày, khóe môi tôi cong lên.
“Không chỉ quen.” Tôi nói. “Họ từng ký hợp đồng với tôi. Chỉ là — họ tưởng người thiết kế tên là Thẩm Ngạn Tri.”
—
Leave a Reply