Category: Ngôn tình

  • Xuyên Thành Nữ Phụ, Ta Chỉ Muốn Sống Sót – Chương 9: Huynh trưởng cầm bút

    Xuyên Thành Nữ Phụ, Ta Chỉ Muốn Sống Sót – Chương 9: Huynh trưởng cầm bút

    Bóng tối trong động phòng đặc đến mức Lâm Hạ tưởng mình vừa bị ai đó gạch xóa khỏi trang giấy. Cây nến long phụng đã tắt. Chỉ còn tiếng thở của ba con người — và một hơi thở thứ tư, rất khẽ, đến từ một góc phòng mà lẽ ra không nên có ai.

    “Vương gia,” cô thì thầm, năm tay áo hắn, “ngài có nghe thấy không? Có người thứ tư đang thở trong này.” Bàn tay lạnh của Cố Trạm Uyên siết chặt cổ tay cô hơn một chút — đó là câu trả lời. Hắn nghe thấy rồi.

    Trong nghề biên tập, Lâm Hạ ghét nhất kiểu tình tiết “nhân vật thứ tư bước ra từ bóng tối đúng lúc đèn tắt” — sáo rỗng, rẻ tiền, chỉ dọa được độc giả mới. Nhưng khi chính mình là nhân vật đứng trong bóng tối đó, cô mới hiểu vì sao độc giả vẫn cắn câu: bởi lúc ấy, tim người ta đập nhanh đến mức không kịp chê bai gì cả.

    Nội dung chương bị khóa 🔒

    🔓 Nhấn để mở chương

    Cảm ơn bạn đã ủng hộ truyện qua liên kết nhà tài trợ.

  • Tầng 27 Có Anh

    Tầng 27 Có Anh

    Chương 11: Gần đến mức nghe được nhịp tim

    Nội dung chương bị khóa 🔒

    🔓 Nhấn để mở chương

    Cảm ơn bạn đã ủng hộ truyện qua liên kết nhà tài trợ.

  • Phượng Hoàn Vương Phi – Chương 9: Người nhìn thấu ván cờ

    Phượng Hoàn Vương Phi – Chương 9: Người nhìn thấu ván cờ

    Nội dung chương bị khóa 🔒

    🔓 Nhấn để mở chương

    Cảm ơn bạn đã ủng hộ truyện qua liên kết nhà tài trợ.

  • Xuyên Thành Nữ Phụ, Ta Chỉ Muốn Sống Sót – Chương 8: Kẻ cầm bút giống hệt vương gia

    Xuyên Thành Nữ Phụ, Ta Chỉ Muốn Sống Sót – Chương 8: Kẻ cầm bút giống hệt vương gia

    Chương 8: Kẻ cầm bút giống hệt vương gia

    Bàn tay Lâm Hạ đưa xấp bản thảo ra, dừng lại đúng một tấc trước lòng bàn tay ngửa của Cố Trạm Uyên. Trong đầu cô, một biên tập viên vẫn không chịu tắt tiếng: “Đây là cảnh trao bản thảo quan trọng nhất đời mình. Trao xong thì hoặc được lên trang bìa, hoặc bị gạch khỏi mục lục. Không có ở giữa.”

    Cô đặt tập giấy vào tay hắn. Ngón tay hai người chạm nhau một cái, lạnh như hai mảnh băng vừa gặp nhau giữa mùa đông. Và ngay giây ấy, cây nến long phụng vừa được Uyển Nguyệt châm lại bỗng cháy bùng lên cao hơn một tấc, như thể chính ngọn lửa cũng đang tò mò muốn đọc trang tiếp theo.

    Cố Trạm Uyên cúi đầu. Hắn lật trang thứ nhất. Rồi trang thứ hai. Càng lật, sống lưng thẳng tắp của Nhiếp chính vương càng cứng lại từng đốt, cho tới khi Lâm Hạ nghe được cả tiếng hắn nuốt khan.

    Nội dung chương bị khóa 🔒

    🔓 Nhấn để mở chương

    Cảm ơn bạn đã ủng hộ truyện qua liên kết nhà tài trợ.

  • Tầng 27 Có Anh

    Tầng 27 Có Anh

    Chương 10: Nhìn thấy hai người họ

    Nội dung chương bị khóa 🔒

    🔓 Nhấn để mở chương

    Cảm ơn bạn đã ủng hộ truyện qua liên kết nhà tài trợ.

  • Phượng Hoàn Vương Phi – Chương 8: Cố nhân dưới ánh trăng

    Phượng Hoàn Vương Phi – Chương 8: Cố nhân dưới ánh trăng

    Nội dung chương bị khóa 🔒

    🔓 Nhấn để mở chương

    Cảm ơn bạn đã ủng hộ truyện qua liên kết nhà tài trợ.

  • Xuyên Thành Nữ Phụ, Ta Chỉ Muốn Sống Sót – Chương 7: Động phòng của người thứ tư

    Xuyên Thành Nữ Phụ, Ta Chỉ Muốn Sống Sót – Chương 7: Động phòng của người thứ tư

    Chương 7: Động phòng của người thứ tư

    Kiệu hoa tám người khiêng, rèm đỏ thêu uyên ương, cứ mỗi bước phu khiêng lại nhún một cái khiến Lâm Hạ ngồi bên trong lắc lư như người say sóng. Cô ôm chặt xấp bản thảo giấu trong ngực áo cưới — món hồi môn quái gở nhất lịch sử xuất giá: một tập cốt truyện đã viết sẵn cả cái chết của chính mình, do một kẻ giấu mặt dùng mực đỏ như máu chấp bút.

    “Bình tĩnh nào, biên tập viên,” cô tự nhủ, hít một hơi thật sâu. “Cứ coi đây là một buổi ra mắt bản thảo. Chỉ khác là nếu bản thảo bị chê, người bị gạch bỏ khỏi trang giấy… là mình.” Trong đầu cô, mọi giả thuyết đang chạy loạn như tòa soạn đêm cuối tháng: kẻ giấu mặt biết cô là ai, Uyển Nguyệt là kẻ bước ra từ đám cháy, còn Nhiếp chính vương thì cưới cô chỉ để dò tìm kẻ đã đánh tráo ba đời vợ.

    Kiệu dừng. Rèm được vén lên. Và khi Lâm Hạ đặt bước chân đầu tiên xuống trước cổng vương phủ Nhiếp chính vương, cô không hề biết rằng đêm động phòng đang chờ mình phía trước sẽ có tới bốn chén rượu, một tấm bài vị giả — và một người thứ năm chưa ai gọi tên.

    Nội dung chương bị khóa 🔒

    🔓 Nhấn để mở chương

    Cảm ơn bạn đã ủng hộ truyện qua liên kết nhà tài trợ.

  • Tầng 27 Có Anh

    Tầng 27 Có Anh

    Chương 9: Hôn ước từ mười lăm năm trước

    Nội dung chương bị khóa 🔒

    🔓 Nhấn để mở chương

    Cảm ơn bạn đã ủng hộ truyện qua liên kết nhà tài trợ.

  • Phượng Hoàn Vương Phi – Chương 7: Con tin trong tay tử thần

    Phượng Hoàn Vương Phi – Chương 7: Con tin trong tay tử thần

    Nội dung chương bị khóa 🔒

    🔓 Nhấn để mở chương

    Cảm ơn bạn đã ủng hộ truyện qua liên kết nhà tài trợ.

  • Xuyên Thành Nữ Phụ, Ta Chỉ Muốn Sống Sót – Chương 6: Đêm trước kiệu hoa

    Xuyên Thành Nữ Phụ, Ta Chỉ Muốn Sống Sót – Chương 6: Đêm trước kiệu hoa

    Chương 6: Đêm trước kiệu hoa

    Đêm trước kiệu hoa, cả Lâm phủ chìm trong tiếng đèn lồng kêu lép bép. Lâm Hạ ngồi bên án thư, trước mặt trải ba tờ giấy trắng, trên mỗi tờ cô viết một cái tên bằng nét bút gãy gọn của một biên tập viên đang dựng sơ đồ nhân vật: Uyển Nguyệt. Cố Trạm Uyên. Và ở tờ thứ ba, cô để trống — chỉ viết đúng ba chữ: kẻ giấu mặt.

    “Nếu đây là một bản thảo gửi tới bàn ta,” cô lẩm bẩm, gõ đầu bút xuống mặt gỗ, “thì ta sẽ trả về cho tác giả với một dòng nhận xét: tình tiết chồng chéo, ba tuyến âm mưu đâm vào nhau mà chưa ai chịu lộ động cơ. Đọc mệt muốn chết.” Cô thở dài. Khổ nỗi, lần này cô không phải người ngồi chấm bản thảo. Cô là cái nhân vật xui xẻo đang mắc kẹt giữa trang giấy, và chỉ cần một tình tiết đi sai, cô sẽ bị chính tác giả cho hạ tuyến — một cách nói văn vẻ của nghề, nghĩa là cho chết.

    Thanh Trúc rón rén bưng chén trà vào, thấy chủ nhân đang trừng trừng nhìn ba tờ giấy như nhìn kẻ thù truyền kiếp, liền rụt cổ: “Tiểu thư, khuya rồi, mai còn phải lên kiệu…” “Ta biết.” Lâm Hạ đón chén trà, uống một ngụm, rồi bất chợt hỏi. “Danh sách khách khứa ngươi lấy cho ta, có cái tên nào lạ không?”

    Nội dung chương bị khóa 🔒

    🔓 Nhấn để mở chương

    Cảm ơn bạn đã ủng hộ truyện qua liên kết nhà tài trợ.