Xưởng của Cố Thâm nằm trong một khu nhà kho cải tạo ở ngoại ô.
Bên trong thơm mùi gỗ. Năm sáu người thợ đang làm việc. Máy cưa chạy đều.
Tôi bày bản vẽ dự thầu lên bàn lớn.
Ba đêm. Tôi dựng lại phong độ đỉnh cao của mình.
Concept cho chuỗi khách sạn: “Nhà của người lữ khách.” Không phải sang trọng lạnh lẽo, mà là cảm giác được về nhà — dù chỉ ở một đêm.
Cố Thâm đứng bên, xem từng trang.
Anh ít nói. Nhưng mỗi câu đều đúng chỗ.
“Chỗ sảnh này, gỗ sồi hun khói sẽ hợp hơn óc chó. Rẻ hơn, mà ấm hơn.”
“Tay vịn cầu thang cong thế này thợ tôi làm được. Nhưng cho tôi thêm một tuần.”
Chúng tôi làm việc ăn khớp đến kỳ lạ.
Như hai mảnh vỡ của cùng một chiếc bình, ghép lại vừa in.
Bảy năm bên Thẩm Ngạn Tri, tôi chưa từng có cảm giác này. Với anh ta, tôi luôn là người chạy theo, người nhường nhịn, người “đừng làm quá lên.”
Với Cố Thâm, tôi là một nửa ngang hàng.
Ngày nộp hồ sơ thầu, tôi ký tên thật.
Lục Vũ. Chủ trì thiết kế.
Không giấu. Không nhường. Không “của anh cũng là của em.”
Là của tôi.
Một tuần sau, Cẩm Đường gọi mời vào vòng thuyết trình.
Có sáu đơn vị lọt vào.
Đơn vị thứ sáu, khi thư ký đọc tên, khiến tôi siết chặt tập hồ sơ trong tay:
“Công ty Thiết kế Ngạn Tri.”
Thẩm Ngạn Tri cũng dự thầu.
Tất nhiên rồi. Anh ta vừa nhận giải nhờ dự án Cẩm Đường cũ. Với anh ta, gói thầu này gần như nằm sẵn trong túi.
Anh ta không biết đối thủ là tôi.
Buổi thuyết trình diễn ra ở tầng cao nhất tòa nhà Cẩm Đường — chính tòa nhà tôi thiết kế ba năm trước.
🔥 Truyện hot — đọc nhiều nhất
Tôi bước vào sảnh.
Ánh sáng đổ từ giếng trời xuống đúng như tôi từng tính toán. Chảy dịu dàng qua hành lang, ấm dần về phía khu tiếp khách.
Concept “ánh sáng chảy” của tôi. Vẫn sống. Vẫn thở.
Chỉ là mang tên người khác.
Tôi hít một hơi.
Rồi tôi thấy anh ta.
Thẩm Ngạn Tri đứng ở sảnh chờ, vest xám, tay chỉnh cà vạt. Bên cạnh là Hứa Du, váy đỏ, khoác tay anh.
Anh ta đang cười nói với trợ lý, tự tin, thoải mái, như cá về với nước.
Rồi ánh mắt anh ta lướt qua đám đông.
Và dừng lại ở tôi.
Nụ cười trên mặt anh ta đông cứng.
Cốc cà phê trên tay Hứa Du nghiêng đi, đổ một giọt xuống sàn.
“Vũ… Vũ?” Thẩm Ngạn Tri thốt lên. “Sao em ở đây?”
Tôi chưa kịp đáp.
Cửa thang máy phía sau mở ra.
Một người phụ nữ trung niên bước ra, ăn vận nghiêm cẩn, khí chất sắc bén. Tổng giám đốc tập đoàn Cẩm Đường — bà Tống Vãn.
Người ba năm trước đã bắt tay tôi và nói “ý tưởng của em rất đặc biệt.”
Bà nhìn quanh phòng.
Rồi mắt bà chạm vào tôi. Sáng lên.
Bà đi thẳng qua Thẩm Ngạn Tri — người đang chìa tay ra định chào —
lướt qua anh ta như lướt qua không khí,
và dừng trước mặt tôi.
“Lục Vũ.” Bà nói, giọng rõ ràng vang khắp sảnh. “Cuối cùng cũng tìm được cô. Ba năm trước, người thiết kế trụ sở này cho tôi, là cô, đúng không?”
Cả sảnh chờ chết lặng.
Tôi nhìn thấy mặt Thẩm Ngạn Tri trắng bệch.
—
Leave a Reply