Author: Truyenhayday

  • Quãng Đời Còn Lại, Anh Tự Lo Lấy

    Quãng Đời Còn Lại, Anh Tự Lo Lấy

    Chương 3: Giải Thưởng Anh Nhận, Là Bản Vẽ Của Tôi

    Nội dung chương bị khóa 🔒

    Bấm nút bên dưới để mở khoá & đọc tiếp chương này.

    🔓 Nhấn để mở chương
  • Quãng Đời Còn Lại, Anh Tự Lo Lấy

    Quãng Đời Còn Lại, Anh Tự Lo Lấy

    Chương 2: Ngày Sinh Nhật Anh, Tôi Không Đến

    “Vũ Vũ. Em trốn ở đâu?”

    Giọng Thẩm Ngạn Tri.

    Bình tĩnh. Thậm chí có chút cưng chiều. Như thể ba ngày qua chưa từng có bức ảnh nào, chưa từng có bốn chữ “lẽo đẽo chạy về” nào.

    Tôi không nói gì.

    Tôi chỉ nghe.

    Nghe tiếng nhạc lao xao phía sau. Tiếng ly cụng. Tiếng ai đó cười.

    Anh đang ở tiệc sinh nhật của mình.

    Và anh gọi cho tôi.

    “Anh biết em giận.” Giọng anh hạ xuống, ngọt hơn. “Nhưng hôm nay sinh nhật anh. Em về đi. Anh cho em một cơ hội làm lành.”

    Cho tôi một cơ hội.

    Tôi suýt bật cười.

    “Sao anh có số này?” Tôi hỏi. Giọng tôi bình thản đến mức chính tôi cũng lạ.

    Anh khựng một nhịp. “Anh hỏi mẹ em. Bác thương anh, cho anh ngay.”

    Mẹ tôi.

    Tôi nhắm mắt.

    “Vũ Vũ, về đi. Anh với Hứa Du chỉ là bạn bè quá đà thôi. Em biết tính anh mà. Đừng làm quá lên.”

    “Đừng làm quá lên.” Tôi lặp lại.

    “Ừ. Ngoan nào. Anh chờ em ở nhà hàng cũ, chỗ lần đầu mình—”

    Tôi cúp máy.

    Rồi tôi chặn số. Lần này thì chặn.

    Tôi gọi cho mẹ.

    Bà nghe máy, giọng lấp lửng: “Vũ à… Thằng Tri nó gọi mẹ mấy lần. Nó khóc con ạ. Nó nói nó sai rồi.”

    “Mẹ cho nó số của con à?”

    Im lặng.

    “Mẹ.” Tôi nói, chậm rãi. “Nó đăng ảnh ôm người đàn bà khác lên cho ba triệu người xem. Nó nói con sẽ lẽo đẽo chạy về cầu xin nó. Đó là lý do con đổi số.”

    “Nhưng bảy năm rồi con… Con ba mươi rồi. Đàn ông ai chẳng có lúc—”

    “Con cúp máy đây mẹ.”

    Tôi ngồi trên sàn nhà trống, lưng dựa tường.

    Hóa ra người trao tôi ra không phải người lạ.

    Tối đó, tôi làm một việc: đổi số lần thứ hai. Số này, tôi chỉ báo cho sếp cũ và Tiểu Châu.

    Bố mẹ, tôi sẽ liên lạc bằng cách khác. Khi nào tôi sẵn sàng.

    Sinh nhật Thẩm Ngạn Tri kết thúc mà tôi không đến.

    Tôi hình dung cảnh anh nhìn cửa nhà hàng, chờ một bóng người quen thuộc bước vào, cúi đầu, nói “em sai rồi.”

    Bóng người đó, đời này, sẽ không bao giờ đến nữa.

    Nghĩ vậy, lần đầu tiên sau ba ngày, tôi thấy đói.

    Đói cồn cào. Đói như người vừa tỉnh sau cơn bệnh dài.

    Tôi xuống dưới mua đồ ăn. Cửa 602 mở, mùi cơm chiên tỏa ra.

    Cố Thâm đứng ở bếp, quay lưng lại.

    Nghe tiếng tôi, anh ngoảnh ra.

    “Chưa có bếp đúng không? Vào ăn tạm.”

    Tôi định từ chối. Nhưng bụng tôi kêu trước.

    Anh bật cười. Đặt thêm một cái bát.

    Căn 602 gọn gàng đến bất ngờ. Nhưng thứ khiến tôi khựng lại là một góc phòng: bàn làm việc lớn, trên đó là bản vẽ. Bản vẽ nội thất. Thước tỷ lệ, bút kỹ thuật, mô hình gỗ nhỏ.

    “Anh làm nghề gì?” Tôi hỏi.

    “Mộc. Với thiết kế thi công nội thất.” Anh gắp cho tôi miếng trứng. “Xưởng nhỏ thôi. Mấy anh em.”

    Tôi nhìn bản vẽ.

    Đường nét sạch. Tỷ lệ chuẩn. Nhưng có một chỗ — cách xử lý ánh sáng ở khu vực bếp mở — chưa tối ưu.

    Tôi biết, vì đó chính là nghề của tôi.

    Nghề mà bảy năm qua tôi đã bỏ, để làm “bạn gái của Thẩm Ngạn Tri.”

    “Chỗ này.” Tôi chỉ. “Nếu hạ trần khu này xuống hai mươi phân và giấu đèn hắt, không gian sẽ sâu hơn. Bếp mở mà trần phẳng lì thế này bị ‘trôi’.”

    Cố Thâm ngừng đũa.

    Anh nhìn tôi. Rất lâu.

    “Cô… làm thiết kế?”

    Tôi chưa kịp trả lời.

    Điện thoại tôi rung.

    Số mới. Chỉ hai người biết.

    Là Tiểu Châu.

    Giọng em gấp gáp, hụt hơi:

    “Chị Vũ! Chị mở Weibo ra xem ngay đi. Thẩm Ngạn Tri… công ty anh ta vừa nhận giải ‘Thiết kế văn phòng của năm’. Cái dự án Cẩm Đường ấy chị. Người ta đang tung hô anh ta là thiên tài.”

    Tôi đứng bật dậy.

    Dự án Cẩm Đường.

    Cái tên đó, tôi không bao giờ quên được.

    Vì toàn bộ bản vẽ dự án đó — từ concept, mặt bằng, đến từng chi tiết ánh sáng —

    là do chính tay tôi vẽ.

  • Quãng Đời Còn Lại, Anh Tự Lo Lấy

    Quãng Đời Còn Lại, Anh Tự Lo Lấy

    Chương 1: Đêm Anh Công Khai Người Mới, Tôi Xóa Luôn Chính Mình

    Một giờ mười bảy phút sáng, chồng-sắp-cưới của tôi công khai người đàn bà khác trước ba triệu người.

    Ảnh đính kèm: một cô gái nằm sấp trên ngực anh ta.

    Cổ chi chít vết đỏ. Môi anh ta ghé sát vành tai cô ta.

    Dòng trạng thái vỏn vẹn một câu: “Quãng đời còn lại, có em bên cạnh.”


    Tôi vừa tắm xong, tóc còn nhỏ nước thì màn hình sáng lên.

    Là bài đăng của Thẩm Ngạn Tri.

    Tôi biết gương mặt cô gái ấy. Hứa Du. Đàn em cao học của anh. Mỗi lần chúng tôi cãi nhau, đều vì cô ta.

    Bảy năm. Tôi yêu người đàn ông này bảy năm.

    Tôi kéo xuống dưới.

    Bạn thân anh, Trần Húc, bình luận: “Mày công khai trắng trợn thế, không sợ chị Vũ lại làm ầm lên gây chuyện à?”

    Thẩm Ngạn Tri trả lời: “Có phải lần đầu cô ấy đòi chia tay đâu. Dù sao cuối cùng chẳng lẽo đẽo chạy về cầu xin tao.”

    Một bình luận khác: “Hai đứa chiến tranh lạnh bao lâu rồi?”

    “Gần một tháng. Tao đoán ngày kia sinh nhật tao là cô ấy lại cuống lên thôi. Đến lúc đó không biết khóc lóc thế nào.”

    Tôi nhìn chằm chằm vào dòng chữ ấy.

    “Lẽo đẽo chạy về.”

    Anh dùng chính bốn chữ đó để nói về tôi.

    Tôi không giận. Kỳ lạ thật.

    Trong lồng ngực chỉ có một thứ đang nguội đi rất nhanh, như nước tắm còn đọng trên da lúc mở cửa sổ mùa đông.

    Tôi mở lịch sử trò chuyện của hai đứa.

    Lần chia tay trước, tôi gọi cho anh hai mươi bảy cuộc. Gửi bốn mươi ba tin nhắn.

    Tin cuối cùng: “Em sai rồi, anh đừng không để ý đến em nữa.”

    Ba tiếng sau, anh trả lời một chữ.

    “Ừ.”

    Khi ấy tôi tưởng chữ “ừ” là tha thứ.

    Bây giờ tôi hiểu. Nó nghĩa là: “Biết ngay em sẽ quay về mà.”

    Tôi chụp màn hình. Lưu lại.

    Rồi tôi bắt đầu.

    Đầu tiên, rời nhóm chat gia đình anh. Mới tháng trước, mẹ anh còn nắm tay tôi: “Hai đứa mau cưới đi.”

    Rời nhóm bạn thân của anh.

    Xóa WeChat của anh. Không chặn. Chỉ xóa. Chặn là còn để tâm. Xóa là coi như chưa từng có.

    Xóa Weibo, Xiaohongshu, Douban — những tài khoản tôi dùng suốt bảy năm.

    Cuối cùng, đổi số điện thoại.

    Số mới chỉ ba người biết: bố mẹ tôi, và sếp.

    Làm xong, mới hai giờ sáng.

    Tóc tôi đã khô.

    Tôi nằm xuống, nhắm mắt.

    Không khóc.

    Sáng hôm sau, tôi đến công ty, nộp đơn thôi việc.

    Sếp trợn mắt: “Có chuyện gì?”

    “Tôi chuyển thành phố khác.”

    “Đi đâu?”

    “Chưa quyết định.”

    “Nhưng dự án cô đang phụ trách—”

    “Tài liệu bàn giao tôi viết xong rồi. Đã gửi mail.”

    Anh nhìn tôi một lúc, không hỏi thêm.

    Căn hộ tôi đang ở là Thẩm Ngạn Tri thuê. Anh trả tiền nhà, tôi lo sinh hoạt phí.

    Bây giờ không cần nữa.

    Tôi thu dọn. Hai vali, một ba lô.

    Bảy năm. Đồ của tôi chỉ có từng ấy.

    Vì bao nhiêu năm, tôi đã sống trong nhà của anh, dưới tên của anh, quanh những người của anh. Tôi tưởng đó là tổ ấm.

    Hóa ra tôi chỉ là khách trọ.

    Chủ nhà đến nhận lại chìa khóa, thấy tôi thì sững: “Cô Lục, không đợi cậu Thẩm à?”

    “Không. Chúng tôi chia tay rồi.”

    Bà không hỏi thêm.

    Thành phố mới là quyết định nhất thời. Tôi mở bản đồ, chọn đại một nơi. Vé tàu cao tốc, bốn tiếng.

    Trên tàu tôi ngủ thiếp. Nhân viên đánh thức tôi dậy mới biết đến nơi.

    Ra khỏi ga, nắng đẹp lạ thường.

    Điện thoại rung. Số mới, chỉ ba người biết. Là Tiểu Châu, đồng nghiệp cũ.

    “Chị Vũ, chị đi thật rồi à?”

    “Ừ.”

    “Thẩm Ngạn Tri vừa gọi đến công ty tìm chị. Hỏi sao số chị không liên lạc được.”

    “Em nói sao?”

    “Em bảo chị nghỉ rồi. Anh ta hỏi chị đi đâu, em nói không biết.”

    “Cảm ơn em.”

    “Chị… không sao chứ?”

    Tôi ngẩng đầu nhìn trời xanh, không một gợn mây.

    “Không sao. Chưa bao giờ chị thấy nhẹ nhõm như bây giờ.”

    Tôi tìm được một căn ở phía đông thành phố. Chung cư cũ, không thang máy, một phòng ngủ, một nghìn tám trăm tệ một tháng. Ký hợp đồng một năm.

    Nhận chìa khóa thì trời gần tối. Tôi kéo vali lên tận tầng sáu, ba lượt.

    Lượt cuối, vali kẹt ở khúc cua cầu thang. Tôi kéo mãi không nổi.

    “Cần giúp không?”

    Một người đàn ông đứng ở bậc trên. Áo phông xám, tay xách túi rác.

    “Cảm ơn, không cần đâu.”

    Anh đã bước xuống, một tay nhấc bổng chiếc vali.

    Tôi hơi sững. Cơ tay anh rất rõ. Không phải kiểu tập gym. Là kiểu của người quen làm việc bằng tay.

    “Cô ở tầng mấy?”

    “Sáu. Phòng 601.”

    “Trùng thật. Tôi 602. Hàng xóm.”

    Anh đặt vali trước cửa giúp tôi.

    Tôi mở. Bên trong trống trơn. Đèn còn chưa lắp.

    “Tôi tên Cố Thâm.”

    “Lục Vũ.”

    “Vũ trong trà vũ?”

    “Vũ trong lông vũ.”

    Anh gật. Không hỏi thêm.

    Đêm đầu tiên, tôi không có giường, không chăn, không nước nóng. Tôi trải thảm yoga, đắp áo khoác, nằm co trên sàn.

    Dưới lầu mèo hoang kêu tới ba giờ sáng.

    Tôi vẫn không khóc.

    Tôi tưởng mình sẽ khóc. Tôi tưởng mất một người sau bảy năm thì phải đau đến vỡ ra.

    Nhưng tôi chỉ thấy trống.

    Như căn phòng này. Trống, nhưng là của tôi.

    Ba ngày sau — đúng ngày sinh nhật Thẩm Ngạn Tri, cái ngày anh đoán chắc tôi sẽ “cuống lên chạy về” — điện thoại tôi sáng lên.

    Một số lạ.

    Số mới của tôi, cả thế gian chỉ ba người biết.

    Tôi bắt máy.

    Đầu dây bên kia, một giọng nói tôi thuộc đến từng hơi thở.

    “Vũ Vũ. Em trốn ở đâu?”

  • Thế Thân Ba Năm, Tổng Tài Không Biết Tôi Là Ai – Chương 1: Anh Gọi Tên Người Khác Trong Đêm Tân Hôn

    Thế Thân Ba Năm, Tổng Tài Không Biết Tôi Là Ai – Chương 1: Anh Gọi Tên Người Khác Trong Đêm Tân Hôn

    ◀ Chương trướcChương tiếp ▶
    ☰ Danh sách chương (1)
    1. ▶ Chương 1: Anh Gọi Tên Người Khác Trong Đêm Tân Hôn

    Đêm tân hôn, người đàn ông đè cổ tay Kiều Nhược Vũ xuống gối, cúi đầu hôn lên môi cô, rồi khàn giọng gọi tên một người con gái khác.

    “An Nhiên…”

    Cô cứng đờ toàn thân.

    Ánh đèn ngủ hắt lên gương mặt Lục Trạm — sống mũi cao, quai hàm sắc lạnh, đôi mắt nhắm hờ đắm chìm trong một giấc mơ không có cô. Anh gọi cái tên ấy dịu dàng đến mức khiến tim Kiều Nhược Vũ nhói lên, dù cô đã tự nhủ cả trăm lần rằng mình không được phép đau.

    Vì cô không phải An Nhiên. Cô chỉ là cái bóng của An Nhiên.

    Cô khẽ nghiêng mặt tránh đi, giọng cố giữ bình thản: “Anh… nhận nhầm người rồi.”

    Bàn tay đang siết cổ tay cô lập tức khựng lại. Lục Trạm mở mắt. Chỉ trong một giây, sự dịu dàng vừa nãy tan biến, thay vào đó là màu lạnh lẽo quen thuộc — thứ ánh mắt anh vẫn nhìn cô suốt ba năm qua, như nhìn một món đồ thay thế.

    “Đúng vậy.” Anh buông tay cô ra, ngồi dậy, khoác áo, giọng không chút nhiệt độ. “Cô không phải cô ấy. Đừng bao giờ quên điều đó.”

    Cánh cửa phòng đóng lại sau lưng anh, để mình cô nằm giữa chiếc giường tân hôn rộng thênh thang, phủ đầy cánh hồng đỏ mà anh chưa từng đích thân chọn.

    Kiều Nhược Vũ nhìn lên trần nhà, khóe mắt cay xè, nhưng cô cắn chặt môi không cho nước mắt rơi.

    Ba năm trước, cha cô vỡ nợ, mẹ cô nằm viện, cả gia đình sắp bị đẩy ra đường. Chính lúc tuyệt vọng nhất, người quản gia của Lục gia tìm đến cô với một tấm ảnh và một bản hợp đồng.

    Trong ảnh là một cô gái đẹp như tranh — An Nhiên, vị hôn thê của thiếu gia Lục Trạm, người đã hôn mê sau một vụ tai nạn xe suốt bốn năm không tỉnh. Và cô gái ấy giống Kiều Nhược Vũ đến bảy tám phần.

    “Bà cụ Lục sắp không qua khỏi.” Người quản gia nói. “Tâm nguyện cuối đời của bà là được nhìn thấy cháu trai thành hôn với An Nhiên. Cô chỉ cần đóng vai cô ấy. Đổi lại, mọi khoản nợ của gia đình cô sẽ được xóa sạch, mẹ cô sẽ được chữa trị ở bệnh viện tốt nhất.”

    Cô đã ký. Vì cô không có lựa chọn nào khác.

    Nhưng không ai nói cho cô biết rằng, “đóng vai” ấy sẽ kéo dài ba năm. Rằng cô sẽ phải học cách đi đứng, nói cười, thậm chí cầm đũa giống hệt một người con gái cô chưa từng gặp. Rằng cô sẽ phải sống trong ngôi nhà của một người đàn ông yêu người khác, mỗi ngày đều bị so sánh, và giả vờ như trái tim mình được làm bằng đá.

    Và cũng không ai nói cho cô biết rằng, cô sẽ trót yêu chính người đàn ông lạnh lùng ấy — một cách ngu ngốc và không lối thoát.

    Sáng hôm sau, Kiều Nhược Vũ xuống nhà đúng bảy giờ, mặc chiếc váy màu xanh nhạt mà An Nhiên từng thích, mái tóc búi kiểu An Nhiên từng để. Cô ngồi vào bàn ăn, rót cho Lục Trạm một tách cà phê đen không đường — đúng gu của anh.

    Anh cầm lấy, không nhìn cô lấy một lần, mắt vẫn dán vào màn hình điện thoại.

    “Hôm nay có buổi từ thiện của tập đoàn.” Anh nói cộc lốc. “Bảy giờ tối. Ăn mặc cho tử tế. Đừng để ai nhận ra.”

    “Vâng.” Cô đáp, nhẹ như hơi thở.

    Đừng để ai nhận ra. Ba chữ ấy, anh đã nói với cô không biết bao nhiêu lần. Nhận ra rằng cô không phải An Nhiên. Nhận ra rằng người vợ mà giới thượng lưu ngưỡng mộ chỉ là một kẻ thế thân rẻ tiền.

    Cô cúi đầu ăn sáng, từng miếng nhỏ, chậm rãi, đúng như An Nhiên.

    Đôi khi cô tự hỏi, nếu một ngày An Nhiên tỉnh lại, cô sẽ ra sao? Bị vứt bỏ như một chiếc áo đã cũ? Hay bị đẩy đi thật xa để không ai còn nhớ rằng từng có một cô gái mang gương mặt ấy sống thay người khác?

    Cô không dám nghĩ tiếp.

    Buổi từ thiện tối hôm đó, Kiều Nhược Vũ mặc chiếc váy dạ hội màu bạc, khoác tay Lục Trạm bước vào sảnh khách sạn năm sao. Đèn chùm pha lê lấp lánh, tiếng nhạc du dương, ánh mắt ngưỡng mộ của cả trăm người đổ dồn về phía “cặp đôi hoàn hảo của giới thượng lưu”.

    Anh choàng tay qua eo cô, nở nụ cười hoàn hảo trước ống kính, ghé sát tai cô thì thầm bằng giọng chỉ đủ hai người nghe: “Cười lên.”

    Cô cười. Nụ cười đẹp đẽ và trống rỗng.

    Suốt buổi tiệc, cô diễn tròn vai người vợ dịu dàng, đối đáp khéo léo với các phu nhân, nâng ly đúng lúc, cúi đầu đúng chỗ. Không ai nghi ngờ. Không một ai.

    Cho đến khi điện thoại của Lục Trạm rung lên.

    Anh liếc màn hình, và Kiều Nhược Vũ thấy rõ ngón tay anh khựng lại giữa không trung. Gương mặt luôn bình thản của anh trong một giây bỗng trắng bệch.

    Anh bắt máy, quay lưng lại, giọng khàn đi đến mức cô suýt không nhận ra: “Cô nói lại xem?”

    Cô đứng ngay sau lưng anh, đủ gần để nghe thấy tiếng nói vọng ra từ đầu dây bên kia — giọng một người y tá, run rẩy vì kích động.

    “Thưa cậu Lục… bệnh nhân An Nhiên… cô ấy tỉnh rồi! Cô ấy vừa mở mắt và… và gọi tên cậu!”

    Ly rượu trên tay Kiều Nhược Vũ trượt khỏi những ngón tay lạnh ngắt.

    Tiếng thủy tinh vỡ tan trên nền đá hoa cương vang lên chói tai giữa sảnh tiệc — nhưng cô không nghe thấy gì cả. Trong đầu cô chỉ còn một câu hỏi duy nhất, lạnh buốt như lưỡi dao kề sát cổ.

    Người thật đã trở về. Vậy còn cái bóng như cô… sẽ đi đâu?

    ◀ Chương trướcChương tiếp ▶
    ☰ Danh sách chương (1)
    1. ▶ Chương 1: Anh Gọi Tên Người Khác Trong Đêm Tân Hôn

  • Phế Đan Sư Trọng Sinh: Cả Tông Môn Quỳ Gối – Chương 1: Tỉnh Lại Trong Hố Chôn Người

    Phế Đan Sư Trọng Sinh: Cả Tông Môn Quỳ Gối – Chương 1: Tỉnh Lại Trong Hố Chôn Người

    ◀ Chương trướcChương tiếp ▶
    ☰ Danh sách chương (1)
    1. ▶ Chương 1: Tỉnh Lại Trong Hố Chôn Người

    Thứ đầu tiên Diệp Trầm Chi ngửi thấy khi tỉnh lại là mùi tử khí.

    Không phải mùi cồn sát trùng quen thuộc của phòng thí nghiệm. Là mùi thịt rữa, mùi máu đông, mùi đất ẩm trộn lẫn thành một thứ tanh lợm đến mức cổ họng nàng nghẹn lại.

    Nàng mở mắt. Trên đầu là một khoảng trời tròn xa tít, xám xịt như miệng giếng. Dưới lưng nàng không phải nền gạch bệnh viện, mà là… xương. Xương người, chồng chất, trắng hếu lẫn với những thi thể chưa kịp mục.

    “Đây là… đâu?”

    Giọng nói bật ra khàn đặc, không phải giọng của nàng. Ký ức lạ hoắc ùa vào như thác đổ, chèn ép hộp sọ đến buốt nhói.

    Diệp Vãn. Đệ tử ngoại môn Huyền Thương Tông. Mười sáu tuổi, không có linh căn, bị coi là phế vật.

    Ba ngày trước, tiểu thư đắc sủng của tông môn — Tô Ngưng — đã sai người đánh gãy chân nàng chỉ vì nàng dám nhặt một viên linh thạch rơi. Đánh đến khi nàng tắt thở, rồi ném xác xuống Vạn Cốt Uyên, nơi tông môn vứt những đệ tử đã chết.

    Diệp Trầm Chi siết chặt bàn tay gầy guộc không phải của mình. Móng tay bấm vào lòng bàn tay, đau đến mức nàng biết đây không phải mơ.

    Nàng — một tiến sĩ dược lý ba mươi tuổi ở kiếp trước — đã chết trong một vụ nổ phòng thí nghiệm khi cố cứu công thức giải độc dở dang. Vậy mà giờ đây linh hồn nàng lại nằm trong thân xác một cô gái vừa bị đánh chết, giữa một hố chôn người của cái thế giới tu tiên quái đản này.

    “Nực cười.” Nàng bật cười, khóe môi nứt ra rướm máu. “Chết một lần chưa đủ, ông trời còn bắt ta chết thêm lần nữa sao?”

    Nhưng Diệp Trầm Chi chưa bao giờ là người chịu nằm chờ chết.

    Nàng cắn răng chống tay ngồi dậy. Cái chân gãy đau thấu xương, nhưng nàng nghiến chặt hàm, không cho phép mình rên một tiếng. Trong lúc dò dẫm bám vào vách đá để đứng lên, ngón tay nàng chạm phải một thứ ấm nóng — không phải từ bên ngoài, mà từ chính bụng dưới của mình.

    Một luồng nhiệt lạ.

    Nàng khựng lại, nhắm mắt, dùng thứ trực giác của một người từng cả đời nghiên cứu cơ thể để “nhìn” vào trong. Và nàng thấy nó — nơi mà người tu tiên gọi là đan điền, đáng lẽ trống rỗng ở một kẻ vô linh căn, lại có một chiếc lò nhỏ màu đỏ sẫm đang khẽ xoay, tỏa ra hơi ấm dịu dàng.

    Một cái lò. Trong bụng nàng.

    Ngay khi ý nghĩ đó lóe lên, một dòng chữ mờ ảo hiện trong tâm trí nàng, lạnh lùng và vô cảm:

    “Cửu Chuyển Đan Lô nhận chủ. Vật liệu hiện có: cỏ dại ba loại, xương người hai trăm bốn mươi bộ. Có muốn luyện chế không?”

    Diệp Trầm Chi đứng chết lặng giữa hố xương.

    Cỏ dại nàng hiểu. Nhưng… xương người? Nàng nhìn xuống dưới chân, nơi hàng trăm bộ hài cốt của những đệ tử xấu số nằm im lìm. Một ý nghĩ điên rồ, lạnh gáy, nhưng cũng rực sáng như tia lửa đầu tiên trong đêm, chợt bùng lên trong đầu nàng.

    Ở kiếp trước, nàng biết rõ hơn ai hết: độc và thuốc chỉ cách nhau một liều lượng. Thứ giết người cũng chính là thứ cứu người. Và cái lò này… cái lò này chính là kim thủ chỉ mà ông trời bù đắp cho nàng.

    “Luyện.” Nàng nói, giọng đã bình tĩnh đến đáng sợ. “Ta muốn xem, một phế vật như ta có thể làm được đến đâu.”

    Chiếc lò trong đan điền khẽ rung. Nàng cảm thấy một sợi khí nóng chảy ra, len vào cái chân gãy của mình. Trong tích tắc, cơn đau tê dại đi, xương như được một bàn tay vô hình nắn lại. Không lành hẳn, nhưng đủ để nàng đứng vững.

    Đây mới chỉ là một chút hơi ấm rò rỉ của nó thôi sao?

    Tim nàng đập nhanh lên, không phải vì sợ, mà vì một thứ khát khao đã tưởng chết theo vụ nổ ở kiếp trước — khát khao được sống, được đứng cao hơn những kẻ đã chà đạp mình.

    Nàng bắt đầu leo. Từng tấc một, bám vào những mấu đá gồ ghề trên vách Vạn Cốt Uyên, máu từ đầu ngón tay tứa ra bôi đỏ nền đá. Miệng giếng phía trên cứ lớn dần, lớn dần.

    Khi bàn tay nàng vừa bấu được lên mép hố, một cơn gió lạnh thổi qua, mang theo mùi tuyết và mùi trầm hương thanh khiết — thứ mùi hoàn toàn trái ngược với địa ngục dưới kia.

    Nàng ngẩng lên.

    Một người đàn ông đang đứng ngay bên miệng hố, y bào trắng như tuyết, tóc đen buông sau lưng, gương mặt tuấn mỹ đến mức lạnh lẽo. Đôi mắt hắn màu bạc, sâu hun hút, đang nhìn xuống nàng không chút cảm xúc — như nhìn một con sâu bò ra từ mộ địa.

    Diệp Trầm Chi nhận ra hắn. Ký ức của thân xác này run lên vì kinh hãi.

    Mộ Tiêu. Tông chủ trẻ nhất trong lịch sử Huyền Thương Tông. Người mà cả tu tiên giới đồn rằng tâm lạnh như băng, giết người không chớp mắt.

    Người đàn ông ấy khẽ nhướng mày, giọng trầm và lạnh vang xuống lòng hố:

    “Kẻ đã chết ba ngày… sao còn bò lên được?”

    Bàn tay hắn giơ lên. Một luồng kiếm khí trắng buốt tụ lại nơi đầu ngón tay, chĩa thẳng vào giữa trán nàng.

    “Yêu ma trong thân người, ta phải trừ.”

    Diệp Trầm Chi nhìn thẳng vào đôi mắt bạc đang muốn lấy mạng mình, khóe môi rớm máu bỗng cong lên một nụ cười.

    Ngay khoảnh khắc kiếm khí lao tới, chiếc lò trong đan điền nàng bất ngờ nóng bừng, và một dòng chữ lạnh lùng vang lên trong đầu:

    “Cảnh báo: sinh mệnh nguy cấp. Cửu Chuyển Đan Lô cưỡng chế khởi động — phun đan.”

    Nàng còn chưa kịp hiểu “phun đan” là gì.

    Chỉ thấy từ miệng mình, một viên đan dược đỏ rực bắn ra, va thẳng vào luồng kiếm khí của vị tông chủ lạnh lùng nhất tu tiên giới — và nổ tung.

    ◀ Chương trướcChương tiếp ▶
    ☰ Danh sách chương (1)
    1. ▶ Chương 1: Tỉnh Lại Trong Hố Chôn Người

  • Sống Lại Ngày Anh Đưa Tang Tôi

    Sống Lại Ngày Anh Đưa Tang Tôi

    Chương 1: Đêm Tôi Chết, Chồng Tôi Nâng Ly Chúc Mừng

    Đêm tôi chết, phòng làm việc bốc cháy.

    Lửa liếm lên rèm. Khói đặc quánh. Tôi nằm sấp dưới sàn, hai chân không nhấc nổi.

    Có người bỏ thuốc vào ấm trà chiều của tôi. Tôi nhận ra vị đó. Đắng, rồi ngọt lịm ở cuống họng.

    Cửa bật mở. Tôi mừng đến ứa nước mắt. Cứu tinh đến rồi.

    Là chồng tôi. Trần Dữ Thành.

    Anh không lao vào. Anh đứng ở ngưỡng cửa. Nhìn tôi. Bình thản như nhìn một món đồ đã hỏng.

    Sau lưng anh là Tịnh Nhu. Em gái cùng cha khác mẹ của tôi. Váy lụa trắng. Trên tay hai ly rượu vang đỏ.

    “Chị ngủ ngon nhé.” Nó cười, khóe môi cong lên. “Cổ phần Vĩnh Lâm, căn biệt thự này, cả anh Thành — từ đêm nay là của em hết.”

    Dữ Thành đón lấy ly rượu. Chạm ly với nó. Ngay trước mặt tôi.

    Keng.

    Tiếng thủy tinh chạm nhau, trong veo, lọt qua cả tiếng lửa gào.

    Đó là âm thanh cuối cùng đời tôi nghe.

    ***

    Tôi tên Lâm Vãn Chi. Con gái lớn của Lâm Hữu Đức, người gây dựng tập đoàn Vĩnh Lâm.

    Mẹ tôi mất năm tôi mười tám. Bà để lại cho tôi bốn mươi phần trăm cổ phần — phần lớn nhất trong nhà. Và một chiếc vòng ngọc bà đeo cả đời.

    Ba năm trước, tôi cưới Trần Dữ Thành.

    Anh nghèo. Xuất thân tay trắng. Nhưng anh nhìn tôi như thể tôi là cả bầu trời của anh.

    Tôi tin. Tôi yêu. Tôi cất nhắc anh lên chức phó tổng. Tôi giao cho anh cả trái tim mình.

    Tịnh Nhu kém tôi bốn tuổi. Con của người đàn bà bố tôi cưới sau khi mẹ mất.

    Từ nhỏ nó bám lấy tôi, “chị ơi chị hỡi”. Tôi thương nó thật lòng. Có gì ngon cũng để phần nó. Áo đẹp cũng nhường nó mặc trước.

    Ngày tôi lấy chồng, nó ôm tôi khóc: “Chị lấy chồng rồi bỏ em à?” Tôi cười, dỗ nó, còn xin cho nó một chân ở phòng nhân sự Vĩnh Lâm.

    Tôi đâu ngờ. Con rắn tôi ấp trong ngực, cuối cùng cắn thẳng vào tim tôi.

    Tôi cũng đâu ngờ, người đàn ông đêm nào cũng ôm tôi ngủ, lại đứng tính từng ngày tôi còn sống.

    Nửa năm trước ngày tôi chết, công ty gặp biến. Một khoản vay lớn đến hạn. Dữ Thành nói cần tôi ký chuyển tạm cổ phần sang anh để thế chấp gấp cho ngân hàng.

    “Chỉ là thủ tục thôi, em.” Anh hôn lên trán tôi. “Qua đận này anh sang tên lại ngay.”

    Tôi ký. Không đọc kỹ một dòng. Vì tôi tin chồng mình.

    Ba tháng sau, tôi bắt đầu mất ngủ. Hay chóng mặt. Hay quên. Vị bác sĩ riêng — do chính Dữ Thành mời về — bảo tôi bị rối loạn thần kinh, cần uống thuốc mỗi ngày.

    Viên thuốc màu trắng. Sáng một viên, tối một viên. Tịnh Nhu tận tay bưng nước cho tôi.

    “Chị uống đi cho khỏe.” Nó nhìn tôi, ánh mắt dịu dàng như nước.

    Có đêm tôi tỉnh dậy, thấy Dữ Thành và Tịnh Nhu ngồi nói chuyện dưới nhà, đầu chụm vào nhau. Thấy tôi, cả hai lập tức tách ra. Tôi tưởng mình hoa mắt. Là tại thuốc, tôi tự nhủ.

    Tôi càng uống càng lú lẫn. Đến một ngày, tôi ký nhầm vào biên bản họp mà không nhớ nổi nội dung.

    Họ dùng chính tờ biên bản đó, chứng minh trước hội đồng rằng tôi không đủ tỉnh táo để điều hành.

    Rồi đến đêm nay. Ấm trà. Ngọn lửa. Hai ly rượu chạm nhau.

    Tôi chết trong chính căn phòng mẹ để lại. Ba mươi mốt tuổi. Chết mà mắt không sao nhắm được.

    Tôi tưởng thế là hết.

    Nhưng rồi tôi nghe tiếng đồng hồ. Tích tắc. Tích tắc.

    Mùi khói tan đi. Thay vào đó là mùi hoa ly trắng — thứ hoa mẹ tôi thích nhất đời.

    Tôi mở mắt.

    Trần nhà quen thuộc. Tấm rèm xanh nhạt tôi tự tay chọn. Không có lửa. Không có khói.

    Tôi ngồi bật dậy, tim đập loạn xạ. Hai bàn tay tôi lành lặn. Trẻ trung. Không một vết bỏng.

    Tôi sờ lên mặt mình. Lên cổ. Lên tóc. Tất cả còn nguyên. Không có mùi khét. Không có da cháy.

    Tôi lao vào phòng tắm, nhìn vào gương. Người trong gương là tôi của một năm trước. Da dẻ hồng hào. Đôi mắt chưa vẩn đục vì thuốc.

    Trên cổ tay trái, chiếc vòng ngọc của mẹ vẫn nằm đó — chiếc vòng mà kiếp trước tôi đã phải bán đi khi công ty lâm nạn.

    Nó ở đây. Nguyên vẹn. Xanh biếc như một dòng nước.

    Điện thoại trên bàn sáng lên. Tôi nhìn ngày tháng hiện trên màn hình.

    Tim tôi ngừng một nhịp.

    Ngày mười hai tháng ba. Đúng cái ngày của một năm trước khi tôi chết.

    Cái ngày Dữ Thành đưa tôi tờ giấy chuyển nhượng cổ phần đầu tiên.

    Tôi sống lại rồi. Ông trời đã cho tôi quay về.

    Về đúng cái ngày mọi thứ bắt đầu sụp đổ.

    Ngay lúc đó, cửa phòng mở ra. Dữ Thành bước vào, tay cầm một xấp tài liệu, miệng cười tươi như nắng tháng ba.

    “Dậy rồi hả vợ yêu?” Anh giơ xấp giấy lên. “Ký giúp anh chỗ này nhé, gấp lắm.”

    Tôi nhìn tờ giấy đó. Tờ giấy đã giết tôi một lần.

    Lần này, tôi mỉm cười.

  • Con Dâu Bị Đuổi Đêm Giỗ Tổ

    Con Dâu Bị Đuổi Đêm Giỗ Tổ

    ◀ Chương trướcChương tiếp ▶
    ☰ Danh sách chương (5)
    1. ▶ Chương 1
    2. Chương 2
    3. Chương 3
    4. Chương 4
    5. Chương 5

    Chén Trà Đêm Giỗ Tổ

    Đêm giỗ tổ nhà họ Tạ, mẹ chồng hắt cả chén trà nóng vào mặt tôi.

    Bà bắt tôi quỳ giữa đại sảnh. Trước mặt ba mươi vị khách.

    “Loại đàn bà rẻ tiền như cô, không xứng làm dâu nhà này.”

    Chồng tôi đứng cách đó ba bước. Không nói một lời.

    Bên cạnh anh là một người đàn bà khác. Tay khoác lấy tay anh.

    * * *

    Nước trà còn nóng. Da mặt tôi rát bỏng.

    Nhưng thứ khiến tôi lạnh, là ánh mắt của người đàn ông tôi gọi là chồng suốt ba năm.

    Đường Mỹ Loan — mẹ chồng tôi — đứng trên bậc thềm cao. Nhìn xuống tôi như nhìn một con kiến.

    “Quỳ xuống.”

    Tôi quỳ.

    Sàn đá hoa cương lạnh thấu đầu gối. Ba mươi vị khách im phăng phắc. Có người che miệng cười.

    Tôi cúi đầu. Tóc rũ xuống che gương mặt còn bỏng rát.

    Nước trà nhỏ giọt từ cằm tôi xuống nền đá. Từng giọt một.

    Như đang đếm ngược ba năm tôi đã sống trong ngôi nhà này.

    Ba năm. Đủ để một người con gái trao đi tất cả. Và nhận lại con số không.

    Tôi tên Lâm Vãn Chi. Con gái một người thợ sửa xe đã mất.

    Ba năm trước, tôi cưới Tạ Trạch Viễn.

    Người ta nói tôi trèo cao. Một con bé mồ côi, làm phục vụ quán ăn, sao với tới thiếu gia nhà họ Tạ.

    Họ không biết. Đêm mưa năm đó, chính tôi kéo Trạch Viễn ra khỏi chiếc xe lật bên vệ đường.

    Máu anh loang cả tay áo tôi. Tôi cõng anh chạy hai cây số dưới mưa.

    Bác sĩ nói, chậm mười phút nữa thì không cứu được.

    Đêm đó tôi ngồi ngoài phòng cấp cứu tới sáng. Áo còn ướt sũng, dính máu của một người lạ.

    Tôi chẳng biết anh là ai. Chỉ biết mình không thể đứng nhìn một mạng người tắt trước mắt.

    Đó là con người tôi. Mẹ đã dạy tôi như thế.

    Lúc tỉnh dậy, anh nắm tay tôi. Anh nói sẽ cưới tôi. Nói sẽ cho tôi một mái nhà.

    Tôi tin.

    Tôi đã tin suốt ba năm.

    Ba năm làm dâu nhà hào môn, tôi dậy trước cả người giúp việc. Tự tay hầm thuốc cho ông nội chồng. Tự tay chăm vườn lan bà Đường quý hơn cả con.

    Tôi nuốt hết mọi lời cay nghiệt. Vì tôi nghĩ, chỉ cần Trạch Viễn còn bên tôi, tất cả đều đáng.

    Có lần tôi sốt bốn mươi độ. Bà Đường vẫn bắt tôi quỳ lau sàn phòng khách.

    “Con dâu nhà nghèo, không có cái phúc được ốm.”

    Có lần bạn bè Trạch Viễn tới chơi. Anh giới thiệu tôi là người giúp việc mới.

    Tôi đứng trong bếp, nghe rõ từng chữ. Bàn tay siết chặt vành tạp dề.

    Tôi không trách anh. Tôi tự nhủ, anh chỉ ngại thôi. Rồi sẽ khác.

    Nhưng người ta đối xử với mình thế nào, phần nhiều là do mình cho phép.

    Tôi đã cho phép quá nhiều.

    Nhưng đêm nay, tôi hiểu ra một điều.

    Tình yêu của kẻ nghèo, trong mắt nhà giàu, chỉ là một món nợ phiền phức.

    Bà Đường ném xuống trước mặt tôi một tờ giấy.

    Đơn ly hôn.

    Ô chữ ký bên chồng đã có tên. Nét chữ của Trạch Viễn. Rõ ràng. Dứt khoát.

    “Ký đi.” Bà nói. “Nhà họ Tạ sắp có tang. Không thể để một đứa xui xẻo như cô ở lại ám.”

    Tôi ngẩng đầu nhìn chồng.

    “Trạch Viễn. Anh cũng nghĩ vậy sao?”

    Anh tránh ánh mắt tôi. Người đàn bà bên cạnh anh mỉm cười.

    Cô ta tên Hạ Uyển. Bạn thanh mai trúc mã của Trạch Viễn. Con gái một gia đình môn đăng hộ đối.

    Ba năm nay cô ta vẫn quanh quẩn bên anh. Tôi từng tự nhủ mình không được nghĩ xấu.

    Giờ thì cô ta đứng đó. Trong bộ váy đỏ. Như thể cả căn nhà này vốn thuộc về cô.

    “Chị Vãn Chi.” Hạ Uyển cất giọng ngọt lịm. “Buông tay đi. Có những thứ, cố giữ cũng không phải của mình.”

    Tôi bật cười. Tiếng cười của tôi khiến cả sảnh khựng lại.

    Tôi đứng dậy. Đầu gối tê dại.

    “Được. Tôi ký.”

    Bà Đường lộ vẻ đắc ý. Nhưng tay tôi vừa chạm vào cây bút, ánh mắt bà bỗng dừng lại ở cổ tay tôi.

    Ở đó có một chiếc vòng ngọc.

    Ngọc xanh biếc, trong veo. Là di vật duy nhất mẹ để lại cho tôi.

    Mặt bà Đường tái đi trong một giây. Rồi bà đổi sắc, quát lên.

    “Cái vòng rẻ tiền đó! Đeo vào cổ tay còn bẩn cả nhà này!”

    Bà giật phắt chiếc vòng khỏi tay tôi.

    “Không!” Tôi hét.

    Nhưng đã muộn.

    Chiếc vòng bị bà ném thẳng xuống nền đá.

    Tôi lao theo. Tim tôi như rơi cùng nó.

    Đó là thứ duy nhất tôi còn của mẹ.

    Mẹ mất khi tôi lên tám. Trước lúc nhắm mắt, mẹ nắm tay tôi, dặn đi dặn lại một câu.

    “Vãn Chi. Con phải giữ chiếc vòng này. Đừng bao giờ rời nó. Một ngày nào đó… nó sẽ đưa con về nhà.”

    Tôi không hiểu. Nhà nào? Tôi có nhà đâu.

    Tôi chỉ biết ôm chặt nó suốt hai mươi năm.

    Chiếc vòng lăn trên nền đá, dừng lại ngay dưới chân một người.

    Cả sảnh chợt lặng ngắt.

    Người đó là ông nội chồng tôi. Tạ Hoài An. Chủ nhân thật sự của nhà họ Tạ.

    Ông đang ngồi xe lăn. Bệnh nặng mấy tháng nay, cả tháng không rời phòng.

    Vậy mà đêm nay ông ra đây.

    Đôi mắt đục mờ của ông dán chặt vào chiếc vòng. Bàn tay run run của ông đưa xuống.

    Ông nhặt nó lên. Áp vào lồng ngực.

    Rồi ông ngẩng đầu. Nhìn tôi. Nước mắt chảy dài trên gương mặt nhăn nheo.

    Giọng ông vỡ ra, nghẹn đặc.

    “Chiếc vòng này… cháu lấy ở đâu ra?”

    ◀ Chương trướcChương tiếp ▶
    ☰ Danh sách chương (5)
    1. ▶ Chương 1
    2. Chương 2
    3. Chương 3
    4. Chương 4
    5. Chương 5

  • Đêm Trao Giải, Máy Quay Chưa Tắt

    Đêm Trao Giải, Máy Quay Chưa Tắt

    Chương 1: Đêm Trao Giải, Máy Quay Chưa Tắt

    Đêm trao giải năm ấy, chồng sắp cưới của tôi bước lên sân khấu, quỳ xuống trước một người đàn bà khác.

    Không phải tôi.

    Máy quay quay sang tôi. Đèn đỏ nhỏ xíu trên ống kính vẫn sáng. Đang phát trực tiếp cho ba triệu người.

    Tôi ngồi hàng ghế đầu, tay vẫn cầm bó hoa anh tặng lúc chiều.

    Và tôi cười.

    Vì tôi biết một điều mà cả ba triệu người kia không biết.

    Máy quay chưa tắt. Nhưng nó sắp quay đúng thứ tôi cần.

    * * *

    Bảy năm trước, tôi là một con bé hát ở quán bar không ai nhớ tên.

    Trần Gia Khánh tìm thấy tôi ở đó.

    Anh mặc vest xám, ngồi bàn góc, nghe tôi hát hết ba bài. Rồi anh đặt tấm danh thiếp lên quầy.

    “Em có thứ tôi tìm mười năm nay,” anh nói. “Giọng của em đáng lên bìa tạp chí.”

    Tôi hai mươi hai tuổi. Đói. Và tin.

    Khánh là quản lý của công ty giải trí Hạo Quang. Anh biến tôi thành ca sĩ Vũ Yên.

    Anh dạy tôi đi trên thảm đỏ thế nào cho máy quay bắt được góc đẹp nhất. Dạy tôi cười ra sao để không lộ răng khểnh. Dạy tôi trả lời phỏng vấn để không bao giờ hớ một câu.

    Ba năm, tôi có đĩa vàng đầu tiên.

    Năm năm, tên tôi treo trên biển quảng cáo cao nhất thành phố.

    Và ở đâu đó giữa những năm ấy, tôi yêu anh.

    Không phải vì anh đẹp. Mà vì anh là người duy nhất thấy tôi khi tôi chẳng là gì.

    Khánh cầu hôn tôi trong hậu trường một đêm diễn. Nhẫn giấu trong hộp đàn.

    “Đợi em lên đỉnh cao đã,” anh nói. “Anh muốn cả nước biết ngày cưới của Vũ Yên.”

    Tôi gật. Tôi tin từng chữ.

    Đó là sai lầm lớn nhất đời tôi.

    * * *

    Tống Diệp xuất hiện vào mùa xuân năm ngoái.

    Một con bé hai mươi tuổi, gương mặt sạch như trang giấy trắng. Công ty ký hợp đồng với nó. Khánh giao nó cho tôi.

    “Em dìu dắt nó đi,” anh bảo. “Coi như em gái.”

    Tôi làm thật.

    Tôi cho Diệp ở nhờ căn hộ của tôi những ngày nó chưa có chỗ. Tôi dạy nó hát live không phô. Tôi nhường nó suất diễn ở lễ hội mùa hè khi nó khóc bảo mẹ nó bệnh, cần tiền.

    Trên báo, người ta gọi chúng tôi là “chị em thân thiết nhất showbiz”.

    Có một tấm ảnh chúng tôi chụp chung, tôi choàng vai nó, cả hai cùng cười.

    Tấm ảnh đó, sau này, xuất hiện trong mọi bài báo về vụ bê bối của tôi.

    Nhưng lúc ấy tôi chưa biết.

    Lúc ấy tôi chỉ thấy một con bé đáng thương, và tôi thương nó thật.

    * * *

    Rồi mọi thứ bắt đầu lệch.

    Đầu tiên là những chuyện nhỏ.

    Lịch diễn của tôi bị dời. Suất quảng cáo tôi đàm phán nửa năm bỗng “bên kia đổi ý”. Bài hát mới tôi thu, công ty bảo “chưa hợp thời điểm”.

    Khánh về nhà muộn hơn. Điện thoại anh úp mặt xuống bàn.

    Tôi hỏi. Anh nói tôi tưởng tượng nhiều.

    “Em mệt rồi đấy, Yên. Ngủ đi.”

    Giọng anh vẫn dịu như bảy năm trước. Nhưng có gì đó trong mắt anh đã đóng lại. Như một cánh cửa khóa từ bên trong.

    Tôi không nhận ra.

    Người ta không bao giờ nhận ra căn nhà mình đang cháy, khi lửa còn cháy ở tầng dưới.

    * * *

    Đêm đó tôi về sớm hơn thường lệ.

    Buổi thu âm bị hủy. Tôi cầm hộp cơm nóng, định làm anh bất ngờ.

    Cửa căn hộ không khóa.

    Trong phòng khách tối, một bóng người ngồi trên ghế của tôi. Cuộn tròn, mặc áo sơ mi của Khánh.

    Là Diệp.

    Nó ngẩng lên nhìn tôi. Không hoảng. Không giật mình.

    Nó chỉ nhìn tôi, chậm rãi, như đã đợi khoảnh khắc này rất lâu.

    “Chị về rồi à,” nó nói.

    Hộp cơm trong tay tôi rơi xuống sàn.

    Tôi định mở miệng. Thì điện thoại tôi rung lên.

    Một tin nhắn. Số lạ.

    Kèm một đường link.

    Tôi bấm vào.

    Là một đoạn video. Quay trong hậu trường. Có tôi trong đó.

    Trong video, tôi đang gằn giọng, tát vào mặt Tống Diệp, hét lên: “Mày tưởng mày là ai mà đòi cướp sân khấu của tao?”

    Tôi chưa bao giờ nói câu đó.

    Tôi chưa bao giờ tát nó.

    Nhưng người trong video, rõ ràng, là tôi.

    Và bên dưới video, lượt xem đang nhảy số.

    Một trăm nghìn.

    Hai trăm nghìn.

    Đang lan ra khắp mạng, ngay lúc này.

  • Tầng 27 Có Anh

    Tầng 27 Có Anh

    Chương 3: Hôn phu của tôi, cô tránh xa ra

    Nội dung chương bị khóa 🔒

    🔓 Nhấn để mở chương

    Cảm ơn bạn đã ủng hộ truyện qua liên kết nhà tài trợ.

  • Ngăn Bàn Có Nắng

    Ngăn Bàn Có Nắng

    Chương 1: Người ngồi phía tay trái

    Buổi sáng thứ Hai đầu tháng Mười, Diệp Hạ An đến lớp sớm nhất như mọi khi, và phát hiện chỗ trống bên tay trái mình không còn trống nữa.

    Một cậu con trai lạ đang ngồi đó, tay chống cằm nhìn ra cửa sổ, nắng rớt lên vai áo trắng thành một mảng vàng nhạt. Nghe tiếng bước chân, cậu quay lại, cười rất tự nhiên như thể hai người đã quen từ lâu.

    ‘Chào lớp trưởng. Mình là Lâm Vũ, chuyển từ trường bên sông sang. Cô chủ nhiệm xếp mình ngồi cạnh cậu.’

    An khẽ gật đầu, đặt cặp xuống, và ngay lập tức nhận ra một vấn đề: khuỷu tay cậu ta đã lấn qua vạch phấn vô hình chia đôi mặt bàn mà cô luôn ngầm vẽ ra. An lấy thước kẻ, gõ nhẹ lên mặt gỗ một đường thẳng tắp.

    ‘Bên này của tớ. Bên kia của cậu. Đừng để đồ đạc tràn qua.’

    Lâm Vũ nhìn cái thước, rồi nhìn cô, khóe môi cong lên đầy thích thú. ‘Lớp trưởng nghiêm khắc thật đấy.’ Nhưng cậu vẫn ngoan ngoãn kéo khuỷu tay về, còn cẩn thận đặt hộp bút song song với đường ranh giới, thẳng đến mức An suýt bật cười.

    Tiết đầu là Toán. Thầy gọi một bài hình khó, cả lớp im phăng phắc, thì Lâm Vũ giơ tay. Cậu lên bảng, viết lời giải gọn gàng, phấn chạy loạt soạt, chỉ vài phút đã xong một bài mà An loay hoay cả tối hôm trước vẫn chưa ra. Thầy gật gù khen. Lúc về chỗ, cậu nghiêng đầu hỏi nhỏ: ‘Bài đó cậu làm được chưa? Nếu chưa, lúc nào rảnh tớ chỉ cho.’

    An hơi đỏ mặt, quay đi. ‘Ai bảo tớ chưa làm được.’

    ‘Ừ thì chưa thôi mà, có gì đâu.’ Cậu cười, không hề trêu chọc, giọng ấm như nắng tháng Mười.

    Giờ ra chơi, Ngọc Diệp — cô bạn thân bàn sau — chồm lên ghế, thì thầm vào tai An: ‘Ê, cậu bạn mới của cậu điển trai ghê. Mà nghe nói học cực giỏi, ở trường cũ toàn đứng nhất khối. An ơi cậu số hưởng đấy.’

    ‘Số hưởng cái gì. Người ta lấn bàn tớ, phiền chết đi được.’ An bĩu môi, nhưng khi cúi xuống lấy vở, tim cô lại đập nhanh hơn một nhịp không rõ vì sao.

    Suốt buổi hôm ấy, An cố tình không nhìn sang trái. Nhưng cô nhận ra Lâm Vũ có thói quen kỳ lạ: mỗi khi tập trung, cậu sẽ khẽ gõ đầu bút xuống bàn ba tiếng, đều đặn như nhịp tim. Cô còn nhận ra cậu viết chữ nghiêng nghiêng, nét thanh nét đậm, đẹp hơn cả chữ con gái. Và cô ghét bản thân vì đã nhận ra những điều đó.

    Tan học, trời đổ một cơn mưa bóng mây. An quên mang ô, đứng dưới mái hiên chờ ngớt. Lâm Vũ đi ngang, thấy cô, liền dừng lại, chìa cây ô trong tay ra. ‘Chung đường không? Nhà cậu hướng nào?’

    ‘Không cần đâu.’ An lắc đầu, cứng nhắc. ‘Tớ chờ mẹ tới đón.’

    Cậu nhìn cô một thoáng, rồi không ép, chỉ cười. ‘Ừ, vậy cẩn thận nhé.’ Rồi cậu bước vào màn mưa, dáng người cao gầy khuất dần sau hàng phượng ướt.

    Sáng hôm sau, An đến lớp, theo thói quen thò tay vào ngăn bàn lấy hộp phấn. Ngón tay cô chạm phải một mảnh giấy gấp tư.

    Cô mở ra. Nét chữ nghiêng nghiêng quen thuộc chỉ vỏn vẹn một dòng: ‘Cây thước của cậu vẽ ranh giới giỏi thật. Nhưng tớ đánh cược, đến cuối năm học cậu sẽ tự xóa nó đi. — Người ngồi phía tay trái.’

    An siết chặt mảnh giấy, ngẩng lên. Chỗ ngồi bên trái vẫn trống, nắng sớm rọi vào đúng chỗ ấy, ấm áp một cách khó hiểu. Và cô chợt nhận ra mình đang mỉm cười lúc nào không hay.