Phế Đan Sư Trọng Sinh: Cả Tông Môn Quỳ Gối – Chương 1: Tỉnh Lại Trong Hố Chôn Người

Written by

in

◀ Chương trướcChương tiếp ▶
☰ Danh sách chương (1)
  1. ▶ Chương 1: Tỉnh Lại Trong Hố Chôn Người

Thứ đầu tiên Diệp Trầm Chi ngửi thấy khi tỉnh lại là mùi tử khí.

Không phải mùi cồn sát trùng quen thuộc của phòng thí nghiệm. Là mùi thịt rữa, mùi máu đông, mùi đất ẩm trộn lẫn thành một thứ tanh lợm đến mức cổ họng nàng nghẹn lại.

Nàng mở mắt. Trên đầu là một khoảng trời tròn xa tít, xám xịt như miệng giếng. Dưới lưng nàng không phải nền gạch bệnh viện, mà là… xương. Xương người, chồng chất, trắng hếu lẫn với những thi thể chưa kịp mục.

“Đây là… đâu?”

Giọng nói bật ra khàn đặc, không phải giọng của nàng. Ký ức lạ hoắc ùa vào như thác đổ, chèn ép hộp sọ đến buốt nhói.

Diệp Vãn. Đệ tử ngoại môn Huyền Thương Tông. Mười sáu tuổi, không có linh căn, bị coi là phế vật.

Ba ngày trước, tiểu thư đắc sủng của tông môn — Tô Ngưng — đã sai người đánh gãy chân nàng chỉ vì nàng dám nhặt một viên linh thạch rơi. Đánh đến khi nàng tắt thở, rồi ném xác xuống Vạn Cốt Uyên, nơi tông môn vứt những đệ tử đã chết.

Diệp Trầm Chi siết chặt bàn tay gầy guộc không phải của mình. Móng tay bấm vào lòng bàn tay, đau đến mức nàng biết đây không phải mơ.

Nàng — một tiến sĩ dược lý ba mươi tuổi ở kiếp trước — đã chết trong một vụ nổ phòng thí nghiệm khi cố cứu công thức giải độc dở dang. Vậy mà giờ đây linh hồn nàng lại nằm trong thân xác một cô gái vừa bị đánh chết, giữa một hố chôn người của cái thế giới tu tiên quái đản này.

“Nực cười.” Nàng bật cười, khóe môi nứt ra rướm máu. “Chết một lần chưa đủ, ông trời còn bắt ta chết thêm lần nữa sao?”

Nhưng Diệp Trầm Chi chưa bao giờ là người chịu nằm chờ chết.

Nàng cắn răng chống tay ngồi dậy. Cái chân gãy đau thấu xương, nhưng nàng nghiến chặt hàm, không cho phép mình rên một tiếng. Trong lúc dò dẫm bám vào vách đá để đứng lên, ngón tay nàng chạm phải một thứ ấm nóng — không phải từ bên ngoài, mà từ chính bụng dưới của mình.

Một luồng nhiệt lạ.

Nàng khựng lại, nhắm mắt, dùng thứ trực giác của một người từng cả đời nghiên cứu cơ thể để “nhìn” vào trong. Và nàng thấy nó — nơi mà người tu tiên gọi là đan điền, đáng lẽ trống rỗng ở một kẻ vô linh căn, lại có một chiếc lò nhỏ màu đỏ sẫm đang khẽ xoay, tỏa ra hơi ấm dịu dàng.

Một cái lò. Trong bụng nàng.

Ngay khi ý nghĩ đó lóe lên, một dòng chữ mờ ảo hiện trong tâm trí nàng, lạnh lùng và vô cảm:

“Cửu Chuyển Đan Lô nhận chủ. Vật liệu hiện có: cỏ dại ba loại, xương người hai trăm bốn mươi bộ. Có muốn luyện chế không?”

Diệp Trầm Chi đứng chết lặng giữa hố xương.

Cỏ dại nàng hiểu. Nhưng… xương người? Nàng nhìn xuống dưới chân, nơi hàng trăm bộ hài cốt của những đệ tử xấu số nằm im lìm. Một ý nghĩ điên rồ, lạnh gáy, nhưng cũng rực sáng như tia lửa đầu tiên trong đêm, chợt bùng lên trong đầu nàng.

🔥 Truyện hot — đọc nhiều nhất

Ở kiếp trước, nàng biết rõ hơn ai hết: độc và thuốc chỉ cách nhau một liều lượng. Thứ giết người cũng chính là thứ cứu người. Và cái lò này… cái lò này chính là kim thủ chỉ mà ông trời bù đắp cho nàng.

“Luyện.” Nàng nói, giọng đã bình tĩnh đến đáng sợ. “Ta muốn xem, một phế vật như ta có thể làm được đến đâu.”

Chiếc lò trong đan điền khẽ rung. Nàng cảm thấy một sợi khí nóng chảy ra, len vào cái chân gãy của mình. Trong tích tắc, cơn đau tê dại đi, xương như được một bàn tay vô hình nắn lại. Không lành hẳn, nhưng đủ để nàng đứng vững.

Đây mới chỉ là một chút hơi ấm rò rỉ của nó thôi sao?

Tim nàng đập nhanh lên, không phải vì sợ, mà vì một thứ khát khao đã tưởng chết theo vụ nổ ở kiếp trước — khát khao được sống, được đứng cao hơn những kẻ đã chà đạp mình.

Nàng bắt đầu leo. Từng tấc một, bám vào những mấu đá gồ ghề trên vách Vạn Cốt Uyên, máu từ đầu ngón tay tứa ra bôi đỏ nền đá. Miệng giếng phía trên cứ lớn dần, lớn dần.

Khi bàn tay nàng vừa bấu được lên mép hố, một cơn gió lạnh thổi qua, mang theo mùi tuyết và mùi trầm hương thanh khiết — thứ mùi hoàn toàn trái ngược với địa ngục dưới kia.

Nàng ngẩng lên.

Một người đàn ông đang đứng ngay bên miệng hố, y bào trắng như tuyết, tóc đen buông sau lưng, gương mặt tuấn mỹ đến mức lạnh lẽo. Đôi mắt hắn màu bạc, sâu hun hút, đang nhìn xuống nàng không chút cảm xúc — như nhìn một con sâu bò ra từ mộ địa.

Diệp Trầm Chi nhận ra hắn. Ký ức của thân xác này run lên vì kinh hãi.

Mộ Tiêu. Tông chủ trẻ nhất trong lịch sử Huyền Thương Tông. Người mà cả tu tiên giới đồn rằng tâm lạnh như băng, giết người không chớp mắt.

Người đàn ông ấy khẽ nhướng mày, giọng trầm và lạnh vang xuống lòng hố:

“Kẻ đã chết ba ngày… sao còn bò lên được?”

Bàn tay hắn giơ lên. Một luồng kiếm khí trắng buốt tụ lại nơi đầu ngón tay, chĩa thẳng vào giữa trán nàng.

“Yêu ma trong thân người, ta phải trừ.”

Diệp Trầm Chi nhìn thẳng vào đôi mắt bạc đang muốn lấy mạng mình, khóe môi rớm máu bỗng cong lên một nụ cười.

Ngay khoảnh khắc kiếm khí lao tới, chiếc lò trong đan điền nàng bất ngờ nóng bừng, và một dòng chữ lạnh lùng vang lên trong đầu:

“Cảnh báo: sinh mệnh nguy cấp. Cửu Chuyển Đan Lô cưỡng chế khởi động — phun đan.”

Nàng còn chưa kịp hiểu “phun đan” là gì.

Chỉ thấy từ miệng mình, một viên đan dược đỏ rực bắn ra, va thẳng vào luồng kiếm khí của vị tông chủ lạnh lùng nhất tu tiên giới — và nổ tung.

◀ Chương trướcChương tiếp ▶
☰ Danh sách chương (1)
  1. ▶ Chương 1: Tỉnh Lại Trong Hố Chôn Người

🆕 Truyện mới cập nhật

Comments

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *