Thế Thân Ba Năm, Tổng Tài Không Biết Tôi Là Ai – Chương 1: Anh Gọi Tên Người Khác Trong Đêm Tân Hôn

Written by

in

◀ Chương trướcChương tiếp ▶
☰ Danh sách chương (1)
  1. ▶ Chương 1: Anh Gọi Tên Người Khác Trong Đêm Tân Hôn

Đêm tân hôn, người đàn ông đè cổ tay Kiều Nhược Vũ xuống gối, cúi đầu hôn lên môi cô, rồi khàn giọng gọi tên một người con gái khác.

“An Nhiên…”

Cô cứng đờ toàn thân.

Ánh đèn ngủ hắt lên gương mặt Lục Trạm — sống mũi cao, quai hàm sắc lạnh, đôi mắt nhắm hờ đắm chìm trong một giấc mơ không có cô. Anh gọi cái tên ấy dịu dàng đến mức khiến tim Kiều Nhược Vũ nhói lên, dù cô đã tự nhủ cả trăm lần rằng mình không được phép đau.

Vì cô không phải An Nhiên. Cô chỉ là cái bóng của An Nhiên.

Cô khẽ nghiêng mặt tránh đi, giọng cố giữ bình thản: “Anh… nhận nhầm người rồi.”

Bàn tay đang siết cổ tay cô lập tức khựng lại. Lục Trạm mở mắt. Chỉ trong một giây, sự dịu dàng vừa nãy tan biến, thay vào đó là màu lạnh lẽo quen thuộc — thứ ánh mắt anh vẫn nhìn cô suốt ba năm qua, như nhìn một món đồ thay thế.

“Đúng vậy.” Anh buông tay cô ra, ngồi dậy, khoác áo, giọng không chút nhiệt độ. “Cô không phải cô ấy. Đừng bao giờ quên điều đó.”

Cánh cửa phòng đóng lại sau lưng anh, để mình cô nằm giữa chiếc giường tân hôn rộng thênh thang, phủ đầy cánh hồng đỏ mà anh chưa từng đích thân chọn.

Kiều Nhược Vũ nhìn lên trần nhà, khóe mắt cay xè, nhưng cô cắn chặt môi không cho nước mắt rơi.

Ba năm trước, cha cô vỡ nợ, mẹ cô nằm viện, cả gia đình sắp bị đẩy ra đường. Chính lúc tuyệt vọng nhất, người quản gia của Lục gia tìm đến cô với một tấm ảnh và một bản hợp đồng.

Trong ảnh là một cô gái đẹp như tranh — An Nhiên, vị hôn thê của thiếu gia Lục Trạm, người đã hôn mê sau một vụ tai nạn xe suốt bốn năm không tỉnh. Và cô gái ấy giống Kiều Nhược Vũ đến bảy tám phần.

“Bà cụ Lục sắp không qua khỏi.” Người quản gia nói. “Tâm nguyện cuối đời của bà là được nhìn thấy cháu trai thành hôn với An Nhiên. Cô chỉ cần đóng vai cô ấy. Đổi lại, mọi khoản nợ của gia đình cô sẽ được xóa sạch, mẹ cô sẽ được chữa trị ở bệnh viện tốt nhất.”

Cô đã ký. Vì cô không có lựa chọn nào khác.

Nhưng không ai nói cho cô biết rằng, “đóng vai” ấy sẽ kéo dài ba năm. Rằng cô sẽ phải học cách đi đứng, nói cười, thậm chí cầm đũa giống hệt một người con gái cô chưa từng gặp. Rằng cô sẽ phải sống trong ngôi nhà của một người đàn ông yêu người khác, mỗi ngày đều bị so sánh, và giả vờ như trái tim mình được làm bằng đá.

Và cũng không ai nói cho cô biết rằng, cô sẽ trót yêu chính người đàn ông lạnh lùng ấy — một cách ngu ngốc và không lối thoát.

Sáng hôm sau, Kiều Nhược Vũ xuống nhà đúng bảy giờ, mặc chiếc váy màu xanh nhạt mà An Nhiên từng thích, mái tóc búi kiểu An Nhiên từng để. Cô ngồi vào bàn ăn, rót cho Lục Trạm một tách cà phê đen không đường — đúng gu của anh.

Anh cầm lấy, không nhìn cô lấy một lần, mắt vẫn dán vào màn hình điện thoại.

🔥 Truyện hot — đọc nhiều nhất

“Hôm nay có buổi từ thiện của tập đoàn.” Anh nói cộc lốc. “Bảy giờ tối. Ăn mặc cho tử tế. Đừng để ai nhận ra.”

“Vâng.” Cô đáp, nhẹ như hơi thở.

Đừng để ai nhận ra. Ba chữ ấy, anh đã nói với cô không biết bao nhiêu lần. Nhận ra rằng cô không phải An Nhiên. Nhận ra rằng người vợ mà giới thượng lưu ngưỡng mộ chỉ là một kẻ thế thân rẻ tiền.

Cô cúi đầu ăn sáng, từng miếng nhỏ, chậm rãi, đúng như An Nhiên.

Đôi khi cô tự hỏi, nếu một ngày An Nhiên tỉnh lại, cô sẽ ra sao? Bị vứt bỏ như một chiếc áo đã cũ? Hay bị đẩy đi thật xa để không ai còn nhớ rằng từng có một cô gái mang gương mặt ấy sống thay người khác?

Cô không dám nghĩ tiếp.

Buổi từ thiện tối hôm đó, Kiều Nhược Vũ mặc chiếc váy dạ hội màu bạc, khoác tay Lục Trạm bước vào sảnh khách sạn năm sao. Đèn chùm pha lê lấp lánh, tiếng nhạc du dương, ánh mắt ngưỡng mộ của cả trăm người đổ dồn về phía “cặp đôi hoàn hảo của giới thượng lưu”.

Anh choàng tay qua eo cô, nở nụ cười hoàn hảo trước ống kính, ghé sát tai cô thì thầm bằng giọng chỉ đủ hai người nghe: “Cười lên.”

Cô cười. Nụ cười đẹp đẽ và trống rỗng.

Suốt buổi tiệc, cô diễn tròn vai người vợ dịu dàng, đối đáp khéo léo với các phu nhân, nâng ly đúng lúc, cúi đầu đúng chỗ. Không ai nghi ngờ. Không một ai.

Cho đến khi điện thoại của Lục Trạm rung lên.

Anh liếc màn hình, và Kiều Nhược Vũ thấy rõ ngón tay anh khựng lại giữa không trung. Gương mặt luôn bình thản của anh trong một giây bỗng trắng bệch.

Anh bắt máy, quay lưng lại, giọng khàn đi đến mức cô suýt không nhận ra: “Cô nói lại xem?”

Cô đứng ngay sau lưng anh, đủ gần để nghe thấy tiếng nói vọng ra từ đầu dây bên kia — giọng một người y tá, run rẩy vì kích động.

“Thưa cậu Lục… bệnh nhân An Nhiên… cô ấy tỉnh rồi! Cô ấy vừa mở mắt và… và gọi tên cậu!”

Ly rượu trên tay Kiều Nhược Vũ trượt khỏi những ngón tay lạnh ngắt.

Tiếng thủy tinh vỡ tan trên nền đá hoa cương vang lên chói tai giữa sảnh tiệc — nhưng cô không nghe thấy gì cả. Trong đầu cô chỉ còn một câu hỏi duy nhất, lạnh buốt như lưỡi dao kề sát cổ.

Người thật đã trở về. Vậy còn cái bóng như cô… sẽ đi đâu?

◀ Chương trướcChương tiếp ▶
☰ Danh sách chương (1)
  1. ▶ Chương 1: Anh Gọi Tên Người Khác Trong Đêm Tân Hôn

🆕 Truyện mới cập nhật

Comments

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *