Ngọc Lam không để cho khoảnh khắc sững sờ ấy kéo dài quá một hơi thở. Nàng cúi mình hành lễ trước người đàn bà mang long thai, động tác mềm mại chuẩn mực đến từng phân, như thể việc gặp Ninh tần trên một chiếc thuyền hoa giữa dòng Lạc Dương là điều bình thường nhất trần đời. Chỉ có đôi bàn tay giấu trong tay áo là siết chặt ống sứ nhỏ, lạnh và cứng, nhắc nàng rằng ván cờ này vừa bị Tiêu Dục lật ngược ngay từ nước đi đầu.
“Tiểu nữ Thẩm Ngọc Lam, tham kiến Ninh tần nương nương.” Giọng nàng dịu như nước, “Nương nương xe giá lao lực, xin bảo trọng long thai.”
Ninh tần không đáp. Đôi mắt phượng của nàng ta hằn những tia máu vì mất ngủ, nhìn Ngọc Lam từ trên xuống dưới, đầy nghi kỵ. “Vương gia nói, có người muốn cứu ta. Ta cứ ngỡ là một vị đại thần, một viên ngự y. Không ngờ lại là một tiểu thư khuê các còn chưa xuất giá.” Nàng ta khẽ cười, tiếng cười lạnh và mỏng. “Thẩm tiểu thư, ngươi lấy tư cách gì mà nói chuyện sinh tử của ta?”
Ngọc Lam ngẩng đầu, ánh mắt bình thản đón lấy sự khinh miệt ấy mà không hề nao núng. Kiếp trước, chính người đàn bà kiêu hãnh này đã chết tức tưởi ngay giữa yến Thưởng Hoa, máu loang trên nền ngọc, long thai không giữ nổi — và Thẩm gia bị đổ tội tày trời, cả nhà bị lôi ra pháp trường. Nàng nhớ rõ từng chi tiết, rõ đến mức có thể ngửi thấy mùi tanh của buổi chiều oan nghiệt đó.
“Tư cách của tiểu nữ,” nàng chậm rãi nói, “là ba ngày sau, tại yến Thưởng Hoa, sẽ có một chén rượu mừng được dâng tới trước mặt nương nương. Rượu Bồ Đào tiến cống, sắc đỏ như son. Người dâng rượu sẽ quỳ xuống, chúc nương nương long thai an khang. Và nếu nương nương uống chén rượu ấy…” Nàng ngừng lại nửa nhịp, để từng chữ ghim vào tai người đối diện, “…nương nương sẽ thổ huyết mà chết, ngay trước mặt bệ hạ, trước mặt bá quan. Đứa con trong bụng nương nương cũng không sống nổi.”
Sắc mặt Ninh tần biến trắng bệch. Nàng ta bất giác đặt tay lên bụng, môi run run. “Ngươi… ngươi nói bậy! Ai dám hại ta? Bệ hạ đang sủng ái ta nhất—”
“Chính vì bệ hạ sủng ái nương nương nhất, nên nương nương mới phải chết.” Ngọc Lam cắt lời, giọng không cao nhưng sắc như dao. “Nương nương mang long thai đã năm tháng. Trong cung, ai sợ đứa bé này chào đời nhất? Ai sẽ mất tất cả nếu nương nương sinh ra một hoàng tử?”
Ba chữ “Lý Hoàng hậu” không cần nói ra. Chúng đã hiện lên trong đáy mắt Ninh tần, như một bóng ma. Người đàn bà kiêu hãnh khẽ rùng mình, lần đầu tiên nhìn Ngọc Lam bằng ánh mắt khác — không còn khinh miệt, mà là thứ sợ hãi của con thú vừa nghe thấy tiếng chân thợ săn.
Tiêu Dục ngồi lặng suốt từ nãy, khoác bào tím, tay xoay nhẹ chén trà chưa từng chạm môi. Đến lúc này hắn mới lên tiếng, giọng lười biếng mà từng chữ đều có gai: “Thẩm tiểu thư kể chuyện hay lắm. Nhưng lời nói gió bay. Nương nương đây làm sao tin một tiểu thư vô danh, chỉ dựa vào mấy câu hù dọa?”
Ngọc Lam biết, đây mới là cửa ải thật sự. Nàng không có bằng chứng — chén rượu còn chưa được rót, con dao còn chưa rút khỏi vỏ. Nàng chỉ có một thứ: sự thật của kiếp trước, thứ mà nàng không thể nói ra. Nếu không thể chứng minh bằng bằng chứng, nàng phải chứng minh bằng chính mạng sống của mình.
🔥 Truyện hot — đọc nhiều nhất
Nàng rút ống sứ nhỏ từ tay áo, đặt lên mặt bàn gỗ giữa ba người. “Trong này là một loại thuốc. Trần lão ngự y phối chế — người từng chịu ơn cứu mạng của gia phụ ngoài biên ải. Uống vào, chỉ trong một khắc, người sẽ tê dại, mạch loạn, môi tím, tựa như trúng Hạc đỉnh hồng. Nhưng nó không giết người. Sau nửa canh giờ, độc tính tự tan.” Nàng ngẩng lên, ánh mắt sáng như có lửa. “Tiểu nữ xin uống trước, ngay tại đây, trước mặt vương gia và nương nương. Để nương nương tận mắt thấy: có một cách ‘chết’ mà không thật chết.”
Không đợi ai ngăn, nàng mở nắp ống sứ, ngửa cổ nuốt trọn thứ chất lỏng trong suốt. Vị đắng chát lan xuống cổ họng như băng tan. Chỉ vài hơi thở sau, đầu ngón tay nàng bắt đầu tê buốt, môi lạnh dần, trước mắt loang lổ những đốm đen. Nàng gắng gượng ngồi thẳng, nhưng thân thể đã run lên không kìm được, một dòng máu tươi ứa ra khóe môi, đỏ tươi trên làn da tái nhợt.
Ninh tần bật kêu một tiếng kinh hãi. Ngay cả Tiêu Dục cũng bất giác chồm người tới, bàn tay đặt lên cổ tay nàng — mạch đập đã loạn như trống vỡ, yếu ớt tựa sợi tơ sắp đứt. Trong đôi mắt phượng lạnh lùng của hắn, lần đầu tiên có thứ gì đó gợn lên, không còn là trò mèo vờn chuột.
“Nàng điên rồi,” hắn nói khẽ, giọng hơi khàn. “Nếu Trần lão tính sai một phân liều lượng, nàng chết thật.”
Ngọc Lam nhếch môi, nụ cười đẫm máu mà vẫn ngạo nghễ. “Vương gia… đã bao giờ thấy… một quân cờ… dám tự đặt mình lên bàn cược chưa?” Từng chữ đứt quãng, thều thào. “Tiểu nữ dùng mạng mình… để nương nương tin. Nửa canh giờ nữa… nếu tiểu nữ sống lại… nương nương sẽ biết… lời tiểu nữ nói… là thật hay giả.”
Rồi mắt nàng trĩu xuống, thân thể đổ nghiêng. Trước khi ý thức chìm vào bóng tối, nàng chỉ kịp nghe thấy tiếng Ninh tần hoảng hốt gọi ngự y, và một cánh tay khoác bào tím đã đỡ lấy nàng, ấm đến lạ lùng giữa khoang thuyền lạnh lẽo.
Không biết bao lâu trôi qua. Khi Ngọc Lam mở mắt, ánh nến đã cháy quá nửa. Nàng nằm trên tấm đệm gấm, máu nơi khóe môi đã được lau sạch. Ninh tần ngồi bên, gương mặt đầy vẻ chấn động và một thứ gì đó rất giống lòng tin. Còn Tiêu Dục đứng bên cửa khoang, quay lưng về phía nàng, bóng lưng cao gầy in trên rèm châu.
“Ngươi… sống lại thật.” Ninh tần thì thầm, tay vẫn đặt trên bụng. “Được. Ta tin ngươi. Ngươi muốn ta làm gì?”
Ngọc Lam chống tay ngồi dậy, dù toàn thân vẫn rã rời. Nàng đã thắng ván cược đầu tiên. Nhưng ngay khoảnh khắc ấy, Tiêu Dục chậm rãi quay lại, và câu nói của hắn khiến máu trong người nàng đông cứng:
“Ninh tần tin nàng rồi. Nhưng có một chuyện, Thẩm tiểu thư nên biết trước khi vui mừng.” Hắn nhìn nàng, ánh mắt sâu không đáy. “Trần lão ngự y — người phối chế thứ thuốc cứu mạng nàng vừa uống — sáng nay đã bị Hoàng hậu triệu vào cung. Đến giờ vẫn chưa ra.”
Ống sứ rỗng trong tay Ngọc Lam rơi xuống sàn thuyền, vỡ tan.