Category: Ngôn tình

  • Xuyên Thành Nữ Phụ, Ta Chỉ Muốn Sống Sót – Chương 6: Đêm trước kiệu hoa

    Xuyên Thành Nữ Phụ, Ta Chỉ Muốn Sống Sót – Chương 6: Đêm trước kiệu hoa

    Chương 6: Đêm trước kiệu hoa

    Đêm trước kiệu hoa, cả Lâm phủ chìm trong tiếng đèn lồng kêu lép bép. Lâm Hạ ngồi bên án thư, trước mặt trải ba tờ giấy trắng, trên mỗi tờ cô viết một cái tên bằng nét bút gãy gọn của một biên tập viên đang dựng sơ đồ nhân vật: Uyển Nguyệt. Cố Trạm Uyên. Và ở tờ thứ ba, cô để trống — chỉ viết đúng ba chữ: kẻ giấu mặt.

    “Nếu đây là một bản thảo gửi tới bàn ta,” cô lẩm bẩm, gõ đầu bút xuống mặt gỗ, “thì ta sẽ trả về cho tác giả với một dòng nhận xét: tình tiết chồng chéo, ba tuyến âm mưu đâm vào nhau mà chưa ai chịu lộ động cơ. Đọc mệt muốn chết.” Cô thở dài. Khổ nỗi, lần này cô không phải người ngồi chấm bản thảo. Cô là cái nhân vật xui xẻo đang mắc kẹt giữa trang giấy, và chỉ cần một tình tiết đi sai, cô sẽ bị chính tác giả cho hạ tuyến — một cách nói văn vẻ của nghề, nghĩa là cho chết.

    Thanh Trúc rón rén bưng chén trà vào, thấy chủ nhân đang trừng trừng nhìn ba tờ giấy như nhìn kẻ thù truyền kiếp, liền rụt cổ: “Tiểu thư, khuya rồi, mai còn phải lên kiệu…” “Ta biết.” Lâm Hạ đón chén trà, uống một ngụm, rồi bất chợt hỏi. “Danh sách khách khứa ngươi lấy cho ta, có cái tên nào lạ không?”

    Nội dung chương bị khóa 🔒

    🔓 Nhấn để mở chương

    Cảm ơn bạn đã ủng hộ truyện qua liên kết nhà tài trợ.

  • Tầng 27 Có Anh

    Tầng 27 Có Anh

    Chương 8: Lần đầu anh gọi em

    Nội dung chương bị khóa 🔒

    🔓 Nhấn để mở chương

    Cảm ơn bạn đã ủng hộ truyện qua liên kết nhà tài trợ.

  • Phượng Hoàn Vương Phi – Chương 6: Quân cờ trong tay địch

    Phượng Hoàn Vương Phi – Chương 6: Quân cờ trong tay địch

    Nội dung chương bị khóa 🔒

    🔓 Nhấn để mở chương

    Cảm ơn bạn đã ủng hộ truyện qua liên kết nhà tài trợ.

  • Xuyên Thành Nữ Phụ, Ta Chỉ Muốn Sống Sót – Chương 5: Kẻ bước ra khỏi đám cháy

    Xuyên Thành Nữ Phụ, Ta Chỉ Muốn Sống Sót – Chương 5: Kẻ bước ra khỏi đám cháy

    Uyển Nguyệt vừa khuất sau cánh cửa, Lâm Hạ mới dám thở ra. Cả gian tiền sảnh rộng thênh thang mà cô có cảm giác vừa bị nhốt trong một cái hộp kín, không khí loãng đến nghẹt thở.

    “Tiểu thư? Người sao mặt trắng bệch thế kia?” Thanh Trúc vội đỡ lấy tay cô.

    “Không sao.” Lâm Hạ lắc đầu, cố ép giọng mình bình thản. Nhưng trong đầu cô thì mọi thứ đang gào lên inh ỏi như một tòa soạn đêm cuối tháng. Nàng ta biết. Con bé đó biết mình là kẻ xuyên tới. Câu “chị hai thật của em đã chết trước cả khi em viết bức thư đó” cứ lặp đi lặp lại, mỗi lần lại lạnh hơn một độ.

    Là biên tập viên, cô có một phản xạ nghề nghiệp không sao bỏ được: khi một nhân vật nói ra thông tin mà lẽ ra chỉ tác giả mới biết, thì hoặc nhân vật đó chính là tác giả cài vào, hoặc… nó đang nói dối để dò phản ứng. Và cách duy nhất để phân biệt, là đừng bao giờ để lộ mình đã hoảng.

    “Thanh Trúc.” Cô quay sang, giọng đã lấy lại được vẻ đủng đỉnh. “Đám cháy mười năm trước, ngươi có ở phủ không?”

    “Dạ có… lúc ấy nô tì mới vào hầu tiểu thư được một năm.” Thanh Trúc rụt cổ. “Đêm đó cháy ở viện phía tây, chỗ ở của hạ nhân. Lửa lớn lắm, cháy tới tận sáng. Người ta khiêng ra… mấy cái xác, cháy đen không nhận ra mặt.”

    “Không nhận ra mặt.” Lâm Hạ nhắc lại, ngón tay gõ nhẹ lên thành ghế. Trong nghề của cô, một cái xác “không nhận ra mặt” chưa bao giờ là một cái xác. Đó là một chỗ trống mà tác giả để lại, để một ngày nào đó cho nhân vật sống dậy quay về. “Vậy làm sao người ta khẳng định trong đám xác đó có Uyển Nguyệt?”

    Thanh Trúc ngẩn ra. “Thì… thì đếm đầu người. Sáng hôm sau điểm danh hạ nhân, thiếu đúng một mình cô ấy.”

    “Thiếu một người, và có một cái xác không rõ mặt.” Lâm Hạ khẽ cười, thứ nụ cười mệt mỏi của kẻ vừa bắt được lỗ hổng cốt truyện. “Ngươi có thấy hai chuyện đó chẳng liên quan gì đến nhau không? Người ta chết cháy — hay người ta lợi dụng đám cháy để biến mất, rồi để lại một cái xác thế thân?”

    Sắc mặt Thanh Trúc từ trắng chuyển sang xám. “Tiểu thư… người đừng nói nữa, nô tì sợ…”

    Nhưng Lâm Hạ đã đứng dậy. Cô không có thời gian để sợ. Ba ngày nữa cô xuất giá, và trong ba ngày đó cô phải hiểu cho được: Uyển Nguyệt biến mất mười năm để làm gì, giờ quay về nhằm vào ai, và quan trọng nhất — nàng ta lấy đâu ra cái bí mật về “chị hai đã chết”.

    Nội dung chương bị khóa 🔒

    🔓 Nhấn để mở chương

    Cảm ơn bạn đã ủng hộ truyện qua liên kết nhà tài trợ.

  • Tầng 27 Có Anh

    Tầng 27 Có Anh

    Chương 7: Tôi tin cô

    Nội dung chương bị khóa 🔒

    🔓 Nhấn để mở chương

    Cảm ơn bạn đã ủng hộ truyện qua liên kết nhà tài trợ.

  • Ngăn Bàn Có Nắng

    Ngăn Bàn Có Nắng

    Chương 5: Tái ngộ dưới bầu trời cũ

    Nội dung chương bị khóa 🔒

    🔓 Nhấn để mở chương

    Cảm ơn bạn đã ủng hộ truyện qua liên kết nhà tài trợ.

  • Phượng Hoàn Vương Phi – Chương 5: Đồng thuyền, khác mộng

    Phượng Hoàn Vương Phi – Chương 5: Đồng thuyền, khác mộng

    Nội dung chương bị khóa 🔒

    🔓 Nhấn để mở chương

    Cảm ơn bạn đã ủng hộ truyện qua liên kết nhà tài trợ.

  • Cúc Họa Mi Nở Giữa Mùa Giông

    Cúc Họa Mi Nở Giữa Mùa Giông

    Chương 5: Mùa Cúc Họa Mi

    Nội dung chương bị khóa 🔒

    🔓 Nhấn để mở chương

    Cảm ơn bạn đã ủng hộ truyện qua liên kết nhà tài trợ.

  • Xuyên Thành Nữ Phụ, Ta Chỉ Muốn Sống Sót – Chương 4: Cô em gái không có trong nguyên tác

    Xuyên Thành Nữ Phụ, Ta Chỉ Muốn Sống Sót – Chương 4: Cô em gái không có trong nguyên tác

    Lâm Hạ cầm tờ thư có hàng chữ đỏ như máu, ngồi im suốt một khắc đồng hồ, đầu óc chạy nhanh hơn cả lúc cô cày ba trăm chương bản thảo trong một đêm để kịp deadline.

    “Chị hai.” Cô lẩm bẩm, gõ gõ ngón tay lên mép giường. “Trong nguyên tác, Lâm Uyển Nhi là con một. Lâm phủ chỉ có một tiểu thư. Không anh, không chị, không em. Vậy kẻ gọi ta là ‘chị hai’ này… hoặc là bịa, hoặc là một tình tiết mà tác giả chưa từng viết ra.”

    Với kinh nghiệm biên tập nhiều năm, cô hiểu rất rõ: khi một nhân vật lạ đột nhiên chui ra khỏi bóng tối và tự nhận là người thân, chín trên mười lần đó không phải để đoàn tụ. Đó là phục bút. Là quả bom đã được ai đó cài sẵn, chỉ chờ ngày phát nổ.

    “Thanh Trúc.” Cô ngẩng lên. “Lâm phủ này, ngoài ta ra, còn tiểu thư nào khác không? Con của di nương chẳng hạn?”

    Thanh Trúc lắc đầu như trống bỏi, rồi bỗng khựng lại, sắc mặt trắng bệch: “Không… không có tiểu thư nào khác ạ. Nhưng… mà tiểu thư, người quên rồi sao? Mười năm trước, phủ mình từng có một a hoàn nhỏ, kém tiểu thư hai tuổi. Người ấy… người ấy tên là Uyển Nguyệt.”

    Lâm Hạ nhíu mày. “Uyển Nhi, Uyển Nguyệt. Tên na ná nhau thế cơ à?”

    “Dạ.” Thanh Trúc hạ giọng, run run như sợ tường có tai. “Nghe nói… nghe nói người ấy vốn là con rơi của lão gia với một vị ca cơ. Phu nhân không dung, nên bắt vào phủ làm hạ nhân, đối xử chẳng khác gì nô tì. Năm ấy trong phủ cháy một trận lớn, người ta bảo Uyển Nguyệt chết trong đám cháy. Từ đó không ai dám nhắc tới nữa.”

    Lâm Hạ cảm thấy sống lưng lạnh toát. Một đứa em gái cùng cha khác mẹ, bị đày làm nô tì, bị đồn đã chết cháy — và mười năm sau viết thư về bằng thứ mực đỏ như máu, nói “em nhớ chị lắm”.

    Đây không phải là nhớ nhung. Đây là mở màn cho một màn báo thù. Và trong cái kịch bản báo thù đó, “chị hai” Lâm Uyển Nhi — tức là cô bây giờ — chắc chắn đứng ở vị trí phản diện đầu tiên phải trả giá.

    Nội dung chương bị khóa 🔒

    🔓 Nhấn để mở chương

    Cảm ơn bạn đã ủng hộ truyện qua liên kết nhà tài trợ.

  • Phượng Hoàn Vương Phi – Chương 4: Kẻ giăng lưới ngược

    Phượng Hoàn Vương Phi – Chương 4: Kẻ giăng lưới ngược

    Nội dung chương bị khóa 🔒

    🔓 Nhấn để mở chương

    Cảm ơn bạn đã ủng hộ truyện qua liên kết nhà tài trợ.