Chương 8: Lần đầu anh gọi em
Làm lại toàn bộ hồ sơ trong một tuần là điều gần như bất khả. Nhưng Diệp Hân không đơn độc như cô tưởng.
Tối đó, khi cô đang cắm cúi dựng lại bản vẽ trong phòng họp nhỏ, cửa mở. Lục Trạch Viễn bước vào, tay xách hai hộp cơm và một túi giấy.
“Anh…?” Cô ngạc nhiên đứng dậy.
“Ngồi xuống,” anh đặt hộp cơm trước mặt cô. “Vẽ mà không ăn thì lấy sức đâu.” Anh cởi vest vắt lên ghế, xắn tay áo, kéo ghế ngồi xuống bên kia bàn. “Đọc cho tôi các thông số. Tôi nhập dự toán cho, nhanh hơn.”
Diệp Hân ngỡ ngàng. Một tổng giám đốc, ngồi lại đến khuya, nhập bảng tính dự toán giúp một nhân viên quèn. Cô mở miệng định từ chối, nhưng nhìn ánh mắt kiên quyết của anh, cô lại thôi.
Họ làm việc bên nhau đến gần nửa đêm. Cô dần quên mất anh là ai, chỉ thấy một người ăn ý đến lạ: cô vừa nói nửa ý, anh đã hiểu nốt nửa còn lại. Có lúc hai người cùng với tay lấy một tờ giấy, ngón tay chạm nhau, cả hai cùng khựng lại nửa giây rồi vội rụt về.
“Xong rồi.” Diệp Hân duỗi lưng, nhìn màn hình đầy tự hào. Bản hồ sơ đã dựng lại được hai phần ba. “Cảm ơn anh. Thật đấy. Nếu không có anh…”
“Cô luôn tự làm một mình à?” anh bỗng hỏi, mắt nhìn cô chăm chú.
Câu hỏi chạm đúng chỗ. Diệp Hân im lặng một lúc. “Quen rồi. Mẹ mất sớm, bố… đi từ khi tôi còn nhỏ. Tôi tự lo được.”
Trạch Viễn không nói gì, nhưng ánh mắt anh dịu xuống. Anh với tay, rót cho cô một cốc nước ấm, đẩy tới trước mặt cô. Một cử chỉ nhỏ thôi, mà Diệp Hân thấy sống mũi cay cay.
Khi cô khoác áo ra về, trời lại lất phất mưa. Anh đưa cô xuống tận sảnh, mở cửa xe.
“Lên xe. Tôi đưa về. Đừng cãi.”
Trong xe ấm và im. Đèn đường loang loáng qua kính. Đến gần nhà cô, anh bỗng nói, giọng khẽ như sợ làm vỡ điều gì:
“Em vẽ giỏi lắm. Giỏi hơn nhiều người tôi từng thuê.”
Diệp Hân quay sang, tim đập thình thịch. *Em.* Anh vừa gọi cô là “em”. Không phải “cô Diệp” lạnh nhạt, mà là “em” — một tiếng gọi mềm như chạm vào tận đáy lòng.
Cô không dám nhìn thẳng anh, chỉ lí nhí “cảm ơn” rồi vội xuống xe. Nhưng suốt đêm đó cô không ngủ được, câu nói ấy cứ vang đi vang lại trong đầu, ngọt ngào và nguy hiểm.
Cô không biết rằng, cùng lúc đó, trong penthouse tầng cao nhất thành phố, Lục Trạch Viễn đang đứng bên cửa kính, tay cầm một tấm ảnh cũ đã ố vàng — ảnh một cây bàng, và dưới gốc là bóng một cô bé đang cười.
Leave a Reply