Xuyên Thành Nữ Phụ, Ta Chỉ Muốn Sống Sót – Chương 6: Đêm trước kiệu hoa

Chương 6: Đêm trước kiệu hoa

Đêm trước kiệu hoa, cả Lâm phủ chìm trong tiếng đèn lồng kêu lép bép. Lâm Hạ ngồi bên án thư, trước mặt trải ba tờ giấy trắng, trên mỗi tờ cô viết một cái tên bằng nét bút gãy gọn của một biên tập viên đang dựng sơ đồ nhân vật: Uyển Nguyệt. Cố Trạm Uyên. Và ở tờ thứ ba, cô để trống — chỉ viết đúng ba chữ: kẻ giấu mặt.

“Nếu đây là một bản thảo gửi tới bàn ta,” cô lẩm bẩm, gõ đầu bút xuống mặt gỗ, “thì ta sẽ trả về cho tác giả với một dòng nhận xét: tình tiết chồng chéo, ba tuyến âm mưu đâm vào nhau mà chưa ai chịu lộ động cơ. Đọc mệt muốn chết.” Cô thở dài. Khổ nỗi, lần này cô không phải người ngồi chấm bản thảo. Cô là cái nhân vật xui xẻo đang mắc kẹt giữa trang giấy, và chỉ cần một tình tiết đi sai, cô sẽ bị chính tác giả cho hạ tuyến — một cách nói văn vẻ của nghề, nghĩa là cho chết.

Thanh Trúc rón rén bưng chén trà vào, thấy chủ nhân đang trừng trừng nhìn ba tờ giấy như nhìn kẻ thù truyền kiếp, liền rụt cổ: “Tiểu thư, khuya rồi, mai còn phải lên kiệu…” “Ta biết.” Lâm Hạ đón chén trà, uống một ngụm, rồi bất chợt hỏi. “Danh sách khách khứa ngươi lấy cho ta, có cái tên nào lạ không?”

Nội dung chương bị khóa 🔒

🔓 Nhấn để mở chương

Cảm ơn bạn đã ủng hộ truyện qua liên kết nhà tài trợ.

Comments

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *