Ba giờ mười bảy phút sáng, tổng đài chỉ còn mình tôi và tiếng quạt trần rệu rã trên đầu. Ca đêm của trung tâm chăm sóc khách hàng vốn chẳng mấy ai gọi, nên khi màn hình nhấp nháy một số máy lạ, tôi đã định để nó tự tắt. Nhưng ngón tay tôi vẫn bấm nhận, theo thói quen của người làm nghề nghe điện thoại đã bốn năm.
“Trung tâm hỗ trợ khách hàng Minh An xin nghe ạ.”
Đầu dây bên kia im lặng. Chỉ có tiếng gió. Một thứ gió rất lớn, hun hút, như thổi qua một khoảng trống mênh mông nào đó chứ không phải trong một căn phòng.
“Anh ơi, anh cần em hỗ trợ gì ạ?” Tôi hỏi lại, giọng vẫn giữ đúng cái mềm mỏng mà công ty huấn luyện.
“Nếu tôi nói,” một giọng đàn ông trầm khàn cất lên, chậm rãi đến rợn người, “rằng tôi đang đứng ở mép sân thượng tầng ba mươi, thì cô có cúp máy không?”
Tay tôi đông cứng trên bàn phím. Cái mệt mỏi lờ đờ của ca ba lập tức tan biến. Tôi biết thừa mình gọi nhầm số — trung tâm của tôi bán bảo hiểm, không phải đường dây nóng tâm lý. Nhưng người đàn ông này rõ ràng đã bấm bừa một con số nào đó lúc ba giờ sáng, chỉ để nghe một tiếng người.
“Em không cúp,” tôi nói. Giọng tôi run, nhưng tôi cố ghì nó xuống. “Anh cứ đứng đó cũng được. Nhưng anh nói chuyện với em một lát, được không?”
Anh ta khẽ cười. Tiếng cười khô khốc, không có chút vui nào trong đó. “Cô là người thứ tư tôi gọi đêm nay. Ba người kia đều cúp trong ba giây.”
“Vậy chắc họ không biết là gió trên đó lạnh lắm,” tôi buột miệng. “Anh mặc đủ ấm chưa?”
Đầu dây bên kia ngừng lại. Lần này sự im lặng khác hẳn — không phải sự im lặng của người sắp buông tay, mà của một người bất ngờ. Tôi nghe rõ tiếng anh thở ra, dài, như thể đã nín thở suốt cả một quãng đời.
“Không ai từng hỏi tôi câu đó,” anh nói.
Tôi kéo ghế lại gần bàn, ép ống nghe sát vào tai. Ngoài cửa kính, thành phố vẫn ngủ trong một biển đèn vàng vọt. Tôi không biết anh đang đứng ở tòa nhà nào trong cái biển đèn ấy, chỉ biết nếu tôi nói sai một câu, có thể tôi sẽ nghe thấy thứ mà cả đời tôi không muốn nghe.
“Anh kể em nghe đi,” tôi nói khẽ. “Chuyện gì đẩy anh lên tận tầng ba mươi lúc ba giờ sáng vậy?”
“Cô nghe để làm gì? Cô đâu quen tôi.”
“Đúng là em không quen anh,” tôi thừa nhận. “Nhưng bây giờ trên đời này, chỉ có mỗi em đang nghe anh nói. Như thế cũng đủ để em không muốn anh nhảy rồi.”
Có tiếng sột soạt, như anh vừa ngồi thụp xuống. Rồi giọng anh vọng lại, thấp hơn, mệt hơn: “Ngày mai, à không, sáng nay, tôi phải ký một thứ giấy tờ giết chết công sức mười năm của bố tôi. Người ta bảo đó là chuyện làm ăn. Đưa tay ra, ký tên, xong. Ba nghìn con người sẽ mất việc, và tôi là kẻ cầm bút.”
“Anh không ký thì sao?”
“Thì tôi mất tất cả những người còn lại.” Anh cười lần nữa, đắng nghét. “Cô thấy chưa, đằng nào tôi cũng là kẻ có tội. Đứng trên này ít ra tôi còn thấy mình được chọn một lần.”
Tôi im lặng một lúc lâu. Không phải vì không biết nói gì, mà vì tôi hiểu cái cảm giác bị dồn vào một góc mà mọi cánh cửa đều dẫn tới đau đớn. Bốn năm trước, tôi cũng từng đứng ở lan can một cây cầu, cũng từng thấy dòng nước bên dưới hiền lành đến lạ.
“Em từng nghĩ giống anh,” cuối cùng tôi nói. “Em từng nghĩ nếu mình biến mất thì mọi rắc rối sẽ biến mất theo. Nhưng anh biết không, rắc rối thì ở lại, chỉ có người thương mình là mất. Anh nhảy xuống, ba nghìn người kia vẫn mất việc, mà thêm một người nữa phải khóc anh.”
“Chẳng ai khóc tôi đâu.”
“Có em nè,” tôi nói. “Ba giờ sáng, ngồi ở cái tổng đài rẻ tiền này, nếu anh nhảy, em sẽ khóc. Em thề đấy.”
Tôi nghe thấy anh hít một hơi thật sâu. Tiếng gió trong ống nghe nhỏ dần, nhỏ dần, rồi tôi biết anh đã lùi lại khỏi mép sân thượng. Không rõ vì câu nói của tôi, hay chỉ vì đêm đã quá dài và anh đã quá mệt để chết.
“Cô tên gì?” anh hỏi.
“Diệp Tường Vy,” tôi đáp. “Còn anh?”
Anh không trả lời. Chỉ nói: “Cảm ơn cô, Tường Vy. Sáng nay tôi vẫn phải đi ký. Nhưng ít ra tôi sẽ đi bằng thang máy, chứ không phải bằng đường kia.”
Rồi anh cúp máy. Tôi ngồi lặng, tim còn đập thình thịch, ống nghe vẫn áp bên tai như thể sợ buông ra thì mất anh. Tôi thậm chí không kịp lưu lại số của anh — mà có lưu chắc anh cũng không nghe.
Bảy giờ sáng, tôi tan ca, mắt thâm quầng, bước ra khỏi thang máy tầng trệt thì thấy cả công ty nhốn nháo. Sếp phòng nhân sự chạy qua, mặt trắng bệch, nắm vai tôi: “Tường Vy, chỉnh lại đồng phục ngay! Bên tập đoàn mua lại công ty mình cử chủ tịch xuống. Người ta tới sớm hơn dự kiến, đang ở sảnh kìa!”
Tôi còn chưa hiểu chuyện gì thì đám đông đã rẽ ra. Một người đàn ông cao lớn bước vào, vest đen, gương mặt lạnh như tạc bằng đá, quầng mắt anh ta cũng thâm y hệt tôi — như thể cả đêm qua chẳng chợp mắt được phút nào.
Trưởng phòng cúi rạp người: “Kính chào Chủ tịch Lục Trầm Uyên. Đây là toàn thể nhân viên chi nhánh ạ.”
Người đàn ông lướt mắt qua đám đông, hờ hững, cho đến khi ánh mắt anh ta dừng lại ở tôi. Anh ta khựng lại. Và khi anh ta cất tiếng chào cả phòng, tôi thấy toàn thân mình lạnh toát.
Bởi vì cái giọng trầm khàn ấy, tôi vừa mới nghe suốt hai tiếng đồng hồ, ở tầng ba mươi, lúc ba giờ sáng.